Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1321: Chủ động nhượng bộ (2)



- Đi!

Hà gia gia chủ phất phất tay, mang theo tất cả mọi người Hà gia không chút do dự chạy đi.

Phong Tòng Long không khỏi buồn bực, mặc dù hắn biết lúc này đây đè xuống Hà gia một bậc, nhưng Hà gia rõ ràng dứt khoát đến trước mặt mọi người ưng thuận rời khỏi Kim Quang thành, cái này ý nghĩa cái gì?

Ý nghĩa Hà gia căn bản không có khả năng đổi ý!

Muốn nói Phong Sở Liên tuy cường đại, nhưng còn không đến mức một người áp đảo toàn bộ Hà gia! Trong hồ lô Hà gia gia chủ vùi được đến tột cùng là cái gì? Nhưng mặc kệ là cái gì, trước mặt mọi người phát thệ cũng không phải có thể đơn giản đổi ý!

Phong Tòng Long không hiểu, nhưng hắn cũng không quan tâm, nội tình Phong gia như thế nào ngoại nhân có thể tưởng tượng sao? Hà gia thật dám đổi ý, hắn sẽ để cho Hà gia biết rõ cái gì mới gọi là khủng bố!

- A Tứ, đi hẹn mấy người kia thoáng một phát!

Phong Tòng Long nhàn nhạt nói ra.

Một gã thanh niên áo trắng lập tức gật đầu tuân mệnh, hắn biết rõ cái gọi là "mấy người kia" là chỉ bốn người Lâm Lạc, Phong Sở Liên. Không nói trước thực lực cùng tiềm lực của Phong Sở Liên, chỉ là dung nhan tuyệt mỹ Vô Song của nàng đã làm cho gia tộc dốc hết sức đem nàng lưu lại.

Rời khỏi đấu thú trường, mọi người Hà gia mới nhao nhao hướng Hà gia gia chủ hỏi thăm vì sao phải phát thệ nặng như vậy. Cái này chỉ cần có Phong gia một ngày, Hà gia tuyệt không đặt chân Kim Quang thành, này sẽ lui được rất nhiều nhiều nữa...

- Gia chủ, chúng ta thực sự phải ly khai Kim Quang thành sao?

Nhưng Hà gia gia chủ lại lộ ra một dáng tươi cười cao thâm mạt trắc nói:

- Tự nhiên, tuy lời hứa là chó má, nhưng có đôi khi đã từng nói qua mà nói vẫn là phải tuân thủ đấy!

- Thế nhưng mà... chúng ta không cam lòng ah!

- Đúng đấy, Nãi Lượng tộc thúc chết rồi, nếu chúng ta rút lui khỏi Kim Quang thành, không phải để cho Nãi Lượng tộc thúc hi sinh uổng phí sao?

Hà gia gia chủ đem tay bãi xuống nói:

- Các ngươi chẳng lẽ không có nghe bản tọa nói, thời điểm có người Phong gia, chúng ta mới không đặt chân Kim Quang thành sao.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều là có chút bó tay, Phong gia nội tình thâm hậu, vốn là số một Kim Quang thành, như thế nào lại chủ động ly khai Kim Quang thành để cho Hà gia bọn hắn nhập trú?

Hà gia gia chủ cười ha ha, nhưng lập tức hạ giọng nói:

- Hiện tại Phong gia xác thực rất phong quang, nhưng sau lưng phong quang lại là ngạo khí của bọn hắn! Nữ tử đả bại Nãi Lượng kỳ thật thực lực bản thân cũng bình thường, là Sơ Vị Thần nhất trọng thiên, vì sao có thể áp chế Nãi Lượng, thậm chí bản tọa?

- Ở phía sau của các nàng, có một vị tuyệt thế cường giả! Dùng bản tọa đoán chừng, vô cùng có khả năng là Thượng Thiên thần!

- Thượng Thiên thần!

Mọi người đều kinh hô, nhưng ngẫm lại cũng có thể giải thích Phong Sở Liên cường đại, Sư Ánh Tuyết quỷ dị.

- Thế nhưng mà gia chủ, bọn hắn có Thượng Thiên thần làm chỗ dựa rồi, chúng ta đây...

Có bối cảnh Thượng Thiên thần, Phong gia đừng nói độc bá Kim Quang thành, dù là đi chủ thành Trung Nguyên Thần cũng có thể ổn thỏa thứ nhất, ai dám đấu với bọn họ? Hà gia chẳng phải là càng không có hi vọng rồi hả?

Nhưng mà có người nghĩ đến địa phương khác, một người con mắt sáng ngời nói:

- Vị cường giả kia cũng không có lộ diện, mà Phong gia lại là ngạo khí đã quen, phi thường có khả năng đắc tội vị cường giả kia!

Bị hắn một lời thông suốt, những người khác lộ ra tỉnh ngộ chi sắc, lại có người nói:

- Đúng vậy, hơn nữa nữ nhân kia lớn lên tuyệt lệ như thế, khó bảo toàn Phong gia không có người không động tâm, nếu bọn hắn thực có can đảm... Hắc hắc!

Người Hà gia đưa mắt nhìn nhau, đều lộ ra dáng tươi cười, có lẽ, một ngày Hà gia trở về Kim Quang thành cũng không cần bao lâu.

- Tại hạ Phong Minh Ngữ, gia tộc xếp hạng thứ tư, tất cả mọi người gọi ta là Tiểu Tứ!

Một gã thanh niên áo trắng xuất hiện ở trước mặt bọn người Lâm Lạc, Phong Sở Liên, mang trên mặt một dáng tươi cười rụt rè.

Tuy Phong Sở Liên vừa rồi "đại phát thần uy", nhưng cái này cũng không có thể làm cho người Phong gia kính sợ, bởi vì Phong gia là có bảy vị lão tổ đang bế quan trùng kích Trung Nguyên Thần, mặc kệ cái nào cũng có uy lực lật tay trấn áp Hà Nãi Lượng.

- Vị cô nương này, xin hỏi cũng là họ Phong sao?

Phong Minh Ngữ nhìn xem Phong Sở Liên, trong ánh mắt chớp động lên kinh diễm.

Dù đã nhìn xem mỹ nữ tuyệt thế này thật lâu rồi, nhưng trong nội tâm rung động lại không cách nào bình tĩnh trở lại! Cái này cũng đẹp quá mức, ngay cả mấy trăm vạn năm trước được xưng gia tộc đệ nhất mỹ nữ Phong Thái Nguyệt cũng là xa xa không thể cùng nàng so sánh.

Phong Sở Liên cũng không nhận ra có người hỏi nàng cần trả lời, từ trước đến nay chỉ có nàng hỏi người khác, làm sao lý Phong Minh Ngữ, chỉ lo vung chân muốn hất Sư Ánh Tuyết xuống.

Lâm Lạc mỉm cười, sự tình của Phong Sở Liên chính là sự tình của hắn, hắn ít nhất phải làm cho minh bạch tổ tiên Phong gia Phong Thái Nguyệt đến tột cùng vì cái gì buông tha cho Thần linh chi thân mà tiến vào hạ giới.

- Tại hạ Lâm Lạc, đây là chuyết kinh Phong Sở Liên!

Lâm Lạc nói ra, ngữ khí bình thản, dùng tu vi lúc này của hắn có thể cùng đối phương ngang hàng trao đổi đã cho đủ mặt mũi.

Nhưng Phong Minh Ngữ lại không có cảm kích chút nào, bởi vì Lâm Lạc che đậy khí tức bản thân, căn bản nhìn không ra sâu cạn, cũng làm cho hắn có một tia khinh thị, cho rằng Lâm Lạc chỉ là ỷ vào Phong Sở Liên.

Một tên ăn cơm chùa, còn dám ở trước mặt hắn hung hăng càn quấy?

Bất quá, cô gái này họ Phong, có khi thực sự là tộc nhân Phong gia lưu lạc bên ngoài?

Phong Minh Ngữ trầm ngâm thoáng một phát nói:

- Bốn vị, gia chủ có lệnh, mời bốn vị đến hàn xá một chút, nói không chừng tệ gia cùng Phong cô nương thực sự có một tia sâu xa!

Phong cô nương?

Trong nội tâm Lâm Lạc cười cười, hắn đã nói Phong Sở Liên là vợ của hắn, nhưng Phong Minh Ngữ lại không xưng Lâm phu nhân mà gọi Phong cô nương thay thế, nói rõ bỏ qua sự hiện hữu của hắn! Cũng thế, che dấu tu vi mới có thể bất động thanh sắc điều tra rõ sự tình năm đó phát sinh ở trên người Phong Thái Nguyệt.

- Sở Liên…

Lâm Lạc hướng về Phong Sở Liên nhẹ gật đầu.

Lúc này Nữ vương đại nhân mới đáp ứng, hướng Phong Minh Ngữ liếc qua, ngạo nghễ nói:

- Dẫn đường cho bổn hậu!

Phong Minh Ngữ vừa mới có chút nộ khí bay lên, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt tuyệt lệ của Phong Sở Liên, cái nộ khí này lại không biết chạy đến đâu, lúc này quay người dẫn đường. Hắn đối với Phong Sở Liên không sinh ra hận ý được, nhưng lại đem cỗ ủy khuất này chuyển đến trên đầu Lâm Lạc, càng cảm thấy tiểu bạch kiểm này chán ghét.

Đường Điềm cùng Sư Ánh Tuyết cười toe toét theo sát, các nàng đều là quỷ linh tinh, lại là gia hỏa e sợ cho thiên hạ bất loạn, đều là thông minh mà không chuyển raTử Kim Thiềm Thừ, Hoàng Kim Bàng Giải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.