Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1327: Vạn pháp Tinh Thần điện (1)



- Này, người xấu, ngươi vì cái gì dùng loại ánh mắt này nhìn xem Nữu Nữu, cho rằng Bổn ma vương dễ khi dễ sao?

Sư Ánh Tuyết đối với Lâm Lạc quơ quơ nắm tay nhỏ.

- Tiểu tạp chủng, ngoan ngoãn đem nữ nhân của mình đưa lên, bản thiếu gia muốn ở trước mặt ngươi xực nàng!

Hoàng Phủ Thần Dật báo ra thân thế, cho rằng Lâm Lạc lại cường hoành cũng chỉ có cúi đầu, ngạo khí đại thiếu gia lại tới nữa.

Trong lòng Phong Quảng Uyên là không ngừng kêu khổ, hiện tại bọn hắn là đang ở một phương hạ phong, lựa chọn tốt nhất tự nhiên là toàn thân trở ra, sau đó gọi đến cao thủ trấn áp Lâm Lạc, đến lúc đó muốn thế nào còn không phải tùy ý sao?

Hết lần này tới lần khác muốn vào lúc đó đi kích thích Lâm Lạc, đây không phải muốn chết sao?

Người ta đại náo một hồi lại vỗ vỗ bờ mông rời đi, Thần giới lớn như vậy, muốn tìm được một vị Trung Nguyên Thần nói dễ vậy sao!

Hắn làm sao có thể nghĩ đến Hoàng Phủ Thần Dật bởi vì lúc tuổi còn trẻ nhận lấy phần lớn bạch nhãn, một khi đắc thế tính hung hăng càn quấy cực độ bắn ngược, đã không phải là hai chữ ngạo mạn có thể hình dung rồi.

Ánh mắt Lâm Lạc rét lạnh, vươn tay hướng Hoàng Phủ Thần Dật bắt tới.

- Các hạ, kính xin nghĩ lại mà làm !

Phong Quảng Uyên không có cách nào hoành thân ngăn cản, biết rõ phía trước là vũng hố cũng chỉ có thể nhắm mắt nhảy xuống, nếu không vị Thượng Thiên thần kia trách cứ, cái này đồng dạng là kết quả hắn không cách nào thừa nhận!

- Hừ, hai người các ngươi cho rằng còn có thể không đếm xỉa đến sao?

Lâm Lạc tiện tay một quyền oanh hướng Phong Quảng Uyên, tay kia thì y nguyên hướng Hoàng Phủ Thần Dật bắt tới.

- Ngươi dám!

Phong Quảng Uyên hét lớn một tiếng, trước kia tuy bị tổn thất nặng, nhưng cùng Hoàng Phủ Thần Dật liên thủ chẳng lẽ vẫn không thể đào tẩu? Chỉ cần cưỡi Truyền Tống Trận đến Giang Nguyên thành, chỉ là cao thủ của Phong thị bổn gia cũng đủ để trấn áp Lâm Lạc rồi!

Đương nhiên, nếu hắn biết rõ Lâm Lạc từng ở Phi Vũ thành dùng lực lượng một người diệt đi hai đại gia tộc Trung Nguyên Thần cường thế, đoán chừng sẽ không có tự tin như thế rồi!

Bành!

Một quyền oanh qua, Phong Quảng Uyên lập tức cuồng phun máu tươi, lảo đảo liền lùi lại, sắc mặt lần nữa trở nên trắng bệch.

Tay phải của Lâm Lạc dò xét hướng Hoàng Phủ Thần Dật, nhưng trong ánh mắt đối phương đột nhiên diễn biến ra tuế nguyệt tang thương, phảng phất thời gian đột nhiên trì hoãn ức vạn lần, tốc độ của hắn lập tức hạ thấp cực hạn.

Lúc này tốc độ công kích của Lâm Lạc đừng nói Trung Nguyên Thần, chỉ sợ tùy tiện một Thần linh cũng có thể đơn giản né tránh!

Không hổ là thời gian pháp tắc chỉ có 100 loại đại đạo trong thiên địa, nếu so sánh, Ngũ Hành pháp tắc xa xa kém huyền ảo bằng nó!

Lâm Lạc mỉm cười, lỗ đen pháp tắc lưu chuyển, tốc độ thời gian gia tăng ở trên người hắn lập tức biến mất, một đạo Ngũ Hành pháp tắc xác thực không sánh bằng thời gian pháp tắc, nhưng Ngũ Hành cùng chuyển, đặc biệt là lấy được hoàn toàn cân đối, lỗ đen pháp tắc tương dung tương sinh lại hoàn toàn nghiền ép thời gian pháp tắc!

Thân hình của hắn bỗng nhiên gia tốc, ở trong ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của Hoàng Phủ Thần Dật, liền nắm lấy cổ của đối phương.

- Ngươi chỉ có một cơ hội, ta hỏi cái gì, ngươi đáp cái đó!

Tiếng nói của Lâm Lạc lạnh như băng, hắn cũng không ngại một bả bóp chết ăn chơi thiếu gia này, bởi vì hắn giết chết người đồng dạng có thể hấp thụ đến ký ức của đối phương!

Chỉ là Hoàng Phủ Thần Dật ít nhất sống trên triệu năm, muốn từ trong trí nhớ dài dòng buồn chán như thế tìm ra tin tức hắn muốn biết, đây nhất định không phải sự tình nhất thời bán hội. Hơn nữa, ký ức người này tất nhiên tràn đầy sự tình Hắc Ám, buồn nôn xấu xa, Lâm Lạc thật sự là không muốn xem.

- Ha ha ha, ngươi dám sao.

Từ khi Hoàng Phủ Thần Dật bày ra thân phận Hoàng Phủ gia đại thiếu của hắn, còn chưa từng có người dám đối với hắn ngỗ nghịch, căn bản không đem uy hiếp của Lâm Lạc coi vào đâu.

- Ngươi thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, được rồi, dù sao ta cũng không phải cần ngươi chính miệng nói!

Lâm Lạc lộ ra sát khí cười lạnh, năm ngón tay bỗng nhiên xiết chặt, cắn cắn cắn, cần cổ của Hoàng Phủ Thần Dật lập tức truyền đến tiếng khớp xương rên rỉ.

- Dừng tay! Dừng tay!

Hoàng Phủ Thần Dật cố nhiên khó chịu đến tay chân cuồng loạn nhảy múa, Phong Quảng Uyên càng là gấp đến độ giơ chân, hắn có thể cảm giác được sát khí của Lâm Lạc, rét lạnh thấm cốt, cũng không phải dọa Hoàng Phủ Thần Dật!

- Có chuyện hảo hảo nói, ngươi hỏi cái gì ta trả lời cái đó!

Hoàng Phủ Thần Dật cuối cùng cũng sợ, đối phương phong bế đan điền của hắn, để cho hắn không cách nào dùng lực, mà một cỗ lực lượng đáng sợ thì xâm thức hải của hắn, để cho hắn sinh ra nguy cơ thần hồn có thể lập tức chôn vùi!

- Đã muộn!

Năm ngón tay của Lâm Lạc càng thu càng chặt, hắn vốn có thể để cho Hoàng Phủ Thần Dật được chết một cách thống khoái, nhưng tựa hồ cái này quá tiện nghi rồi!

- Hoàng Phủ công tử có phụ thân là Hoàng Phủ Hiên Kỳ, Thượng Thiên thần tam trọng thiên tuyệt thế cường giả, các hạ đừng rước lấy họa sát thân cho mình!

Phong Quảng Uyên cố nén ngực sôi huyết, lại hướng Lâm Lạc nhào tới, một bên lại dùng lời nói uy hiếp.

Hắn cũng chỉ có thể làm như vậy rồi.

- Ah, hiện tại ta thu tay, chẳng lẽ Hoàng Phủ gia có thể từ bỏ ý đồ sao?

Lâm Lạc mỉm cười nhìn về phía Hoàng Phủ Thần Dật, nhưng nụ cười kia lại để cho Hoàng Phủ Thần Dật toàn thân lạnh như băng, có một loại giật mình sợ hãi đến hít thở không thông.

Hoàng Phủ Thần Dật nước mũi nước mắt toàn bộ chảy ra, trong miệng đã nói không ra lời, chỉ có thể dùng thần thức cổ đãng, phát ra thanh âm thút thít nỉ non:

- Đại ca, tha mạng, bỏ qua cho ta một lần! Ta cam đoan không bao giờ ... sẽ tìm ngươi gây chuyện!

- Đáng tiếc, ta còn đang muốn chiếu cố phụ thân của ngươi, cho nên, ta cự tuyệt đề nghị của ngươi, hơn nữa, ta cũng cho rằng đồ vật tận mắt thấy so sánh tin cậy, vẫn là không làm phiền ngươi rồi, thành thành thật thật lên đường đi, ta tin tưởng trong địa ngục có lẽ có rất nhiều người đang chờ đại giá của ngươi quang lâm!

Tay phải của Lâm Lạc gập lại.

Tạp, một tiếng giòn vang, Hoàng Phủ Thần Dật lập tức tứ chi đạp một cái, thần thức lập tức bị xóa đi, tánh mạng chi hỏa dập tắt, bị chết triệt triệt để để.

Thần hồn đã vong, như vậy dù là Cửu Tinh Thần Vương đến cũng mơ tưởng để cho Hoàng Phủ Thần Dật sống lại!

- Không…

Sắc mặt Phong Quảng Uyên tái nhợt, vậy phải làm sao bây giờ, trên người Hoàng Phủ Thần Dật tất nhiên có thần thức ấn ký của Hoàng Phủ Hiên Kỳ lưu lại, hắn vừa chết, Hoàng Phủ Hiên Kỳ lập tức cảm ứng được, mà thời điểm vị đại thần này giết tới, toàn bộ Kim Quang thành đều có thể lập tức sụp đổ!

- Ngươi xông đại họa ngập trời rồi!

Phong Quảng Uyên giống như lập tức già yếu hơn mười tuổi, lộ ra hữu khí vô lực.

Đầu sỏ gây nên tự nhiên phải chết, thế nhưng mà người có quan hệ chuyện này cũng một cái đừng mơ tưởng sống sót, Hoàng Phủ Hiên Kỳ nhất định sẽ tiễn đưa bọn hắn chôn cùng cho con của mình!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.