Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1335: Thần Vương triệu kiến (2)



Bành! Bành!

Hai người kịch liệt giao chiến, thanh niên âm vụ đã từng bước tăng lực lượng lên, nhưng vô luận hắn tăng lực lượng lên như thế nào, Lâm Lạc cũng có thể tương ứng trở nên mạnh mẽ, thẳng đến Lục Đạo pháp tắc bị toàn bộ ép đi ra, lực lượng tăng lên mới tuyên cáo đình chỉ.

Thấy một màn như vậy, ngoại trừ Cách Thương ra, bảy tên Trung Nguyên Thần còn sống sót khác đều bị kinh hãi đến nghẹn họng nhìn trân trối!

Lúc này thanh niên âm vụ đánh ra lực lượng ít nhất là gấp năm lần lúc đối phó bọn hắn, hiện tại đổi lại bọn hắn lên sân khấu mà nói, tuyệt đối là bị một kích đuổi giết! Mà Lâm Lạc chẳng những không chết, lại nhận lấy ít nhất vài chục lần đả kích như vậy!

Có thể tiếp được một lần công kích, cùng tiếp được vài chục lần công kích liên tục không ngừng hoàn toàn không phải một sự tình!

Tiểu tử này đến tột cùng là quái vật gì!

Trước kia Cách Thương đã biểu hiện được đủ kinh diễm rồi, thế nhưng mà cùng tiểu tử này so sánh, hoàn toàn là hai thế giới khác biệt!

- Bản tọa không thể không thừa nhận, ngươi là người có thiên phú lớn nhất mà bản tọa từ lúc chào đời tới nay gặp được!

Âm vụ thanh niên nói ra một câu ca ngợi tuyệt đối, cái này tuy khiến người khác rất là đỏ mắt, nhưng ai có thể không phục?

- Ngươi có tư cách biết rõ danh tự bản tọa!

Âm vụ thanh niên lộ ra vẻ tươi cười.

- Bản tọa Mưu Sâm Vũ, nếu ngươi gặp được khó khăn, có thể tùy thời đến tìm bản tọa!

Mọi người nghe xong, vẻ kinh ngạc trên mặt càng tăng lên!

Đây chính là một vị Thượng Thiên thần hứa hẹn ah, có những lời này, Lâm Lạc có thể ở trong Tinh Điện qua cực kỳ thoải mái rồi, ai dám khó xử hắn?

Lâm Lạc mỉm cười, ôm quyền nói:

- Đa tạ tiền bối ưu ái!

Hắn cũng không muốn thiếu nợ nhân tình, tới nơi này là vì tìm kiếm chân vạc thứ sáu, nếu nhân quả liên lụy quá sâu, khi hắn ra tay khó tránh khỏi phải có điều lo lắng, lo ngại.

- Tốt rồi, chín người vượt qua kiểm tra, hiện tại quyết ra người thắng sau cùng, có cơ hội bái một người trong chín vị điện chủ làm môn hạ!

Mưu Sâm Vũ nhàn nhạt nói ra, dùng thân phận Thượng Thiên thần của hắn tự nhiên không có khả năng ngược lại đi nịnh nọt Lâm Lạc.

- Đợi một chút, còn có Bổn ma vương!

Sư Ánh Tuyết vội vàng nhảy ra ngoài, trên đùi thì treo một tiểu cô nương tinh xảo. Từ trước đến nay chỉ có nàng làm con ghẻ kí sinh, hiện tại bị người ôm đùi, để cho Lâm Lạc có loại xúc động muốn cười lớn, trời cao có mắt a.

- Ngươi…

Mưu Sâm đặc Vũ quay đầu hướng Hồng Hạ nhìn lại, ý là ngươi nhận ra tiểu cô nương này, tự nhiên do ngươi giải quyết, hắn là thân phận gì, có thể cùng một tiểu nha đầu ẩu tả sao?

- Đê tiện bộc nô, có phải ngươi sợ hãi hay không?

Sư Ánh Tuyết cười ha ha, thân hình lóe lên, đã thoát khỏi Tinh công chúa dây dưa, hướng về Mưu Sâm Vũ phát khởi công kích.

- Ẩu tả!

Mưu Sâm Vũ nhẹ nhàng đẩy ra một chưởng, nếu không phải xem mặt mũi Hồng Hạ, dùng tính tình sát lục thành tánh của hắn, tuyệt đối sẽ một kích muốn mạng đối phương.

Oanh, lực lượng tuôn qua, Sư Ánh Tuyết không bị ảnh hưởng, tiếp tục hướng Mưu Sâm Vũ vọt tới.

- Cái gì!

Mưu Sâm Vũ hơi kinh hãi, nhưng động tác trong tay lại không chậm chút nào, ba ba ba liên đạn ba chỉ, kình phong đảo qua, không gian vỡ vụn.

Thất bại, thất bại, thất bại!

Sư Ánh Tuyết không bị ảnh hưởng, đã vọt tới trước người Mưu Sâm Vũ, nắm tay nhỏ vung lên, nhắm mặt Mưu Sâm Vũ nện tới.

Thân hình Mưu Sâm Vũ vội vàng lóe lên, hắn là Thượng Thiên thần, mặc dù hư vô chi thân của tiểu nha đầu để cho hắn không cách nào chạm đến, nhưng muốn tránh thoát tiểu nha đầu công kích tự nhiên là vô cùng đơn giản.

- Đừng chạy ah!

Sư Ánh Tuyết triển khai không gian thuấn di, hướng về Mưu Sâm Vũ đuổi tới.

Bành! Bành! Bành!

Tuy Mưu Sâm Vũ còn đang không ngừng phát ra công kích, thế nhưng mà vô luận như thế nào cũng mơ tưởng đụng phải một mảnh góc áo của Sư Ánh Tuyết, để cho hắn giật mình đến mở miệng, đủ để nhét hơn mấy quả gà trứng!

Tuy hắn không bị Sư Ánh Tuyết oanh trúng, lui một vạn bước nói, dù là oanh trúng cũng tương đương với bị nhẹ nhàng xoa bóp, thế nhưng mà đường đường một gã Thượng Thiên thần rõ ràng bị tiểu nha đầu Hư Thần cảnh đuổi theo đánh, ai có thể tiếp nhận chuyện như vậy?

Những Trung Nguyên Thần kia đã không cách nào dùng bất luận ngôn ngữ gì để hình dung tâm tình lúc này, Lâm Lạc còn nói là yêu nghiệt thiên tư hơn người, miễn cưỡng còn có thể trong phạm vi tiếp nhận, nhưng thể chất tiểu nha đầu này phảng phất hư vô lại có thể nói cái gì?

Ngay cả Thượng Thiên Thần cũng không thể làm gì, chẳng lẻ muốn Thần Vương mới có thể trấn áp!

Cũng chẳng phải nói chỉ cần Thần Vương không ra, tiểu nha đầu này có thể thiên hạ tung hoành, ai cũng mơ tưởng ngăn trở được nàng!

Tại sao có thể có quái thai như vậy!

- Tỷ tỷ thật là lợi hại!

Càng làm cho Mưu Sâm Vũ thổ huyết chính là, tay của Tinh công chúa còn hướng ra phía ngoài ngoặt, thay Sư Ánh Tuyết hò hét trợ uy.

- Tiểu nha đầu, đã đủ rồi!

Lâm Lạc cao giọng nói ra, Mưu Sâm Vũ bán hắnmột nhân tình, cái nhân tình này hắn là phải trả đấy.

- Thế nhưng mà Nữu Nữu còn không có chơi đùa nghiện!

Thân hình Sư Ánh Tuyết chớp động, phảng phất hóa thân không gian pháp tắc, tốc độ kia đã xa xa vượt ra khỏi tiêu chuẩn xứng đáng của Hư Thần cảnh. Nếu không phải cảnh giới cùng Mưu Sâm Vũ chênh lệch thật sự quá lớn, đối phương đã sớm lật thuyền trong mương rồi.

- Ngươi ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta!

Thân hình Lâm Lạc đồng dạng đập ra, đoán chắc vị trí tiểu nha đầu thuấn di, một bả liền đem cánh tay của nàng bắt lấy, Tử Đỉnh nhẹ chấn, hư vô chi thân của tiểu nha đầu tự nhiên đối với hắn không có hiệu quả.

- Phi lễ ah! Phi lễ ah!

Sư Ánh Tuyết kêu to lên.

Hí!

Một màn này lại làm mọi người líu lưỡi, Lâm Lạc rõ ràng có thể bắt lấy tiểu cô nương cổ quái này? Kỳ quái, hôm nay thật sự là sự tình cổ quái gì đều xuất hiện!

- Này, có phải Bổn ma vương cũng vượt qua kiểm tra rồi hay không?

Sư Ánh Tuyết ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hướng Mưu Sâm Vũ hỏi.

Nghiêm khắc mà nói, Sư Ánh Tuyết so với Lâm Lạc còn muốn xuất sắc hơn, Mưu Sâm Vũ là đem toàn bộ lực lượng ra sạch cũng khó có khả năng làm bị thương nàng, cái này muốn đánh tới dài đằng đẵng mà nói, như vậy một phương bại trận tuyệt đối là Mưu Sâm Vũ!

Điểm này, ngay cả Mưu Sâm Vũ cũng không thể phủ nhận.

Nhưng bị tiểu nha đầu ép buộc như vậy, trên mặt Mưu Sâm Vũ cũng là nóng rát, nghiêm mặt hừ một tiếng, xem như nhận đồng tiểu nha đầu nói.

Hồng Hạ cười ha ha nói:

- Trước kia lão phu cũng là bị dọa hoảng sợ, bây giờ nhìn đến bộ dạng ngươi như gặp quỷ, lão phu cuối cùng là cân đối nhiều hơn!

Mưu Sâm Vũ thiếu chút nữa không để ý thân phận mà một cái tát đập đi qua, sớm biết Sư Ánh Tuyết có được năng lực cổ quái như vậy, hắn tự nhiên là trực tiếp tuyên bố tiểu nha đầu vượt qua kiểm tra rồi, làm sao giống như bây giờ thể diện mất hết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.