Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1337: Nhiệm vụ Thần Vương (2)



Mảnh vỡ Tử Đỉnh có thể làm cho Minh Hà Vương tiến vào Thần Vương, như vậy chân vạc thứ sáu vì sao lại không thể?

Nhưng để cho Lâm Lạc dây dưa chính là, Tinh Điện là có chín đại Thần Vương ah!

Mảnh vỡ Tử Đỉnh có thể làm cho Minh Hà Vương chứng đạo, nhưng tốt xấu chỉ vẹn vẹn có một cái, cũng phù hợp quy luật một kiện Chủ Thần Khí để cho một gã Thần Vương tấn chức. Nhưng nếu như Tinh Điện chín đại Thần Vương toàn bộ đều là tu luyện thời gian pháp tắc mà nói, vậy thì hoàn toàn phá vỡ luật thép này.

Suy nghĩ một chút nữa, cho dù là Hỗn Độn Dung Lô không hoàn chỉnh cũng có thể để cho Minh Hà Vương đột phá Thần Vương, vậy Tử Đỉnh thực sự chỉ là Chủ Thần Khí đơn giản như thế sao?

- Này, tiểu tử kia…

Một thanh âm thanh thúy đột nhiên truyền tới.

- Đừng nhìn chung quanh, nói đúng là ngươi đó!

Lâm Lạc dừng suy nghĩ xoay người lại, chỉ thấy một bóng dáng thanh tú động lòng người đã nhảy đi qua, là một nữ tử cực kỳ xinh đẹp, tuyệt đối là cùng các nàng Tô Mị ở một cấp độ, dáng người trước sau lồi lõm tương đối ngạo nhân.

Mà bây giờ nữ nhân như vậy đã hoàn toàn không cách nào khiến cho hắn rung động, Lâm Lạc nhếch miệng mỉm cười, bình tĩnh nhìn đối phương.

- Ồ, ngươi là người ngốc sao?

Nàng kia hai tay chống eo, một bộ rất tiếc hận.

- Có người ngốc Thần cảnh sao?

Lâm Lạc thuận miệng nói ra.

- Nếu không phải người ngốc, sao thấy tuyệt thế dung nhan của Bổn công chúa mà không chảy nước miếng?

Nàng kia rất kiêu ngạo mà vỗ bộ ngực sữa, đãng ra một mảnh sóng sữa khoa trương.

- Phi phi phi, ếch ngồi đáy giếng, cũng dám khoe khoang xinh đẹp!

Thanh âm của Sư Ánh Tuyết đột nhiên từ sau lưng Lâm Lạc xông ra.

Lâm Lạc không khỏi vỗ trán một cái, tiểu nha đầu này quả nhiên không phải dễ vứt bỏ như vậy.

Nàng kia nhìn xem Sư Ánh Tuyết, trên mặt lộ ra bộ dáng khó chịu, nhưng lại há hốc mồm nói không ra lời. Tiểu cô nương này tuy còn không có nẩy nở, nhưng hình dáng tầm đó đã có thể thấy được là thai tử tuyệt đỉnh mỹ nhân, sau khi thành niên tất nhiên là tuyệt thế mỹ nữ khuynh quốc mê thành, nàng thúc ngựa cũng không có khả năng vượt qua!

Tuy mỗi một mỹ nữ đều là rất có tự tin, nhận thức dung mạo của mình tuyệt sẽ không bại bởi bất luận kẻ nào, nhưng đạt tới loại cấp bậc này của tiểu nha đầu, vậy thì thật là để cho người muốn không tự ti mặc cảm cũng khó có khả năng!

- Đi thôi!

Lâm Lạc xách Sư Ánh Tuyết lên, mà tiểu nha đầu lại nhân cơ hội bò tới trên lưng của hắn, đưa hắn trở thành Hoàng Kim Bàng Giải mà khống chế.

- Này này, chạy nhanh như vậy làm cái gì!

Nàng kia vội vàng đuổi theo.

- Có phải Bát thúc đem sự tình Vạn Dương Thần Quốc giao cho ngươi rồi hay không?

Bát thúc? Như vậy nàng hẳn là nữ nhi của mấy điện chủ khác.

Thượng Thiên thần nhất trọng thiên, rất cường đại, hơn nữa tu luyện đồng dạng là thời gian pháp tắc!

Lâm Lạc nghĩ nghĩ nói:

- Đúng vậy, Bát điện chủ quả thật cho tại hạ xử lý sự tình Vạn Dương Thần Quốc!

- Ta với ngươi cùng đi!

Nàng kia mặt mày hớn hở.

- Ta ở trong Tinh Điện đợi đến không có tí sức lực nào rồi, nhất định phải đi ra chơi!

- Ngươi có thể tự mình đi!

Lâm Lạc nhàn nhạt nói ra, đối phương là Thượng Thiên thần nhất trọng thiên, đủ để ở trong bất cứ Thần Quốc nào đi ngang rồi. Dưới tình huống bình thường, ai sẽ đi trêu chọc một gã Thượng Thiên thần?

- Này, Bổn công chúa mở ngọc khẩu, còn ngươi chỗ trống cự tuyệt sao?

Nàng kia trừng mắt nhìn Lâm Lạc.

- Ta phải đi thu thập đồ đạc thoáng một phát, ngươi cũng đừng muốn một người chuồn đi, không có mệnh lệnh của Bổn công chúa, xem hỗn đản nào dám thả ngươi xuất cốc!

Nàng nói xong liền đi, nhưng đi ra vài bước lại ngừng lại, cũng không quay đầu mà nói:

- Bổn công chúa tên là Lô Khả Lam, nhớ kỹ, nếu dám quên mà nói, Bổn công chúa sẽ đem đầu của ngươi vặn xuống!

Nói xong, thân hình nàng lại phiêu, rất nhanh liền không thấy bóng dáng.

- Đại phôi đản, ngươi như thế nào luôn dính phong lưu như vậy?

Sư Ánh Tuyết đem tóc của Lâm Lạc văn vê trở thành ổ gà, cười đến lén lút thậm thụt, nhưng khẩu khí lại làm ra vẻ.

Lâm Lạc đem nàng từ trên lưng tóm xuống dưới nói:

- Chớ nói lung tung, ta căn bản không nhận biết nàng!

- Sách, sách, không nhận biết còn tự mình dán lên, về sau còn chịu nổi sao? Không được, Nữu Nữu nhất định phải nói cho tỷ tỷ đại nhân, để cho nàng thu thập xương cốt của ngươi!

Sư Ánh Tuyết làm ra hăm dọa.

Lâm Lạc nhíu mày:

- Ngươi cho rằng một Thượng Thiên thần sẽ đơn giản như vậy sao? Cũng không phải mỗi người đều giống như ngươi, mấy vạn ức năm cũng chưa trưởng thành!

- Oa oa oa, đại phôi đản ngươi còn dám nói Nữu Nữu như vậy, Nữu Nữu cần phải sinh khí a.

Sư Ánh Tuyết hận nhất người khác nói nàng chưa trưởng thành, đây chính là nàng đau điếng người.

- Tốt rồi tốt rồi, chưa trưởng thành mới tốt, không có nhiều sự tình phải lo lắng như vậy!

Lâm Lạc vuốt vuốt đầu đầy tóc mềm của Sư Ánh Tuyết, xem như trả thù vừa rồi Sư Ánh Tuyết đem tóc của hắn biến thành tổ ong vò vẽ.

- Ta nói đại phôi đản, ngươi cũng rất giống tiểu hài tử đấy! Được rồi, xem phân lượng ngươi ngây thơ như vậy, Bổn ma vương không so đo với ngươi!

Sư Ánh Tuyết ra vẻ hào phóng mà giang tay ra, lại nhân cơ hội đem nước miếng bôi đến trên quần áo của Lâm Lạc.

Lâm Lạc không khỏi cười ha ha, cùng tiểu nha đầu ẩu tả, hắn sao có thể là đối thủ, người ta hai vạn ức năm tinh lực toàn bộ hao ở một ít hoạt động như vậy.

- Cười thật vui vẻ!

Thanh âm um tùm vang lên, chỉ thấy một thanh niên tướng mạo phi thường anh tuấn đi tới, nhưng trên mặt lại treo cười lạnh, hàn ý để cho người có thể đông lại.

Đây là làm sao vậy! Ở trên đường đi tới cũng sẽ có người không hiểu thấu tìm tới tận cửa rồi, hơn nữa còn không phải một cái!

Lại là một Thượng Thiên thần, tu vi đồng dạng là nhất trọng thiên, cùng Lô Khả Lam lúc trước ngang hàng.

Lâm Lạc nhướng mày, ôm quyền nói:

- Các hạ có gì chỉ giáo?

Đối phương vừa lên đến là đối với hắn ôm lấy địch ý, vậy hắn còn cần khách khí mà kêu tiếng tiền bối sao?

- Thật to gan, cho rằng đè xuống một đám Trung Nguyên Thần, là có tư cách cùng Thượng Thiên thần bình khởi bình tọa sao?

Thanh niên kia lành lạnh nhìn xem Lâm Lạc.

- Bản thiếu gia nguyên bản khinh thường quản ngươi, nhưng ngươi lại to gan lớn mật đến trêu chọc Lam muội, thật sự là chó chết không chừng mực!

Lam muội? Lô Khả Lam? Đây là chứng kiến Khả Lam nói với hắn qua mấy câu, sức ghen đại phát đến chạy đến sinh sự rồi hả?

Sắc mặt Lâm Lạc cũng trở nên lạnh lên, đối phương là Thượng Thiên thần không sai, nhưng có thể tùy tiện mắng chửi người là "chó chết" sao? Hắn hai đấm xiết chặt nói:

- Tại hạ tuy là một kẻ phàm phu, nhưng cũng không có thể tùy tiện bị người nhục nhã! Nói xin lỗi ta ngay!

- Ha ha!

Thanh niên kia khoa trương mà cười ha hả, phảng phất gặp thiên đại chuyện vui, nhưng biểu lộ trên mặt lại càng ngày càng sâm lãnh.

- Bản thiếu gia chính là Thượng Thiên thần, gọi ngươi chó chết không được sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.