Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1353: Huyết chiến, oanh bạo (1)




Trước kia tiêu diệt chút ít quái vật cũng không phải Thần linh chân chánh, chỉ là một tia lực lượng của Chủ Thần Khí khống chế mà thôi, bởi vậy Lâm Lạc cũng không có hấp thụ đến lực lượng cùng pháp tắc gì. Nhưng nếu như có thể làm thịt được đại gia hỏa này mà nói, hai hạt châu huyết hồng này sẽ cung cấp cho hắn lực lượng tích lũy tương đối!

Hắn đối với hấp thụ lực lượng người chết thủy chung tồn tại mâu thuẫn, mà luyện hóa thần liệu thần khí là hoàn toàn không có gánh nặng rồi.

Oanh!

Ngay thời điểm hắn nghĩ lấy xuống hai hạt châu này như thế nào, Cự nhân kia đã phát khởi công kích, chém ra một bàn tay cực lớn đập rới Lâm Lạc, mà bàn tay này là do bảy tên nam nữ tạo thành, nhao nhao mở ra con mắt trắng dã, nửa há hốc mồm phát ra quái thanh "Ách ách ách", cũng không biết là vì thống khổ hay là muốn nhắm người mà phệ.

Lâm Lạc vận chuyển lỗ đen, thân hình lóe lên đã xuất hiện ở trên bàn ta Cự nhân, vung lên một quyền đập vào trên mu bàn tay Cự nhân.

Bành!

Một quyền oanh rơi, Lâm Lạc bị một cỗ lực lượng càng thêm cường đại phản chấn quay về, chỉ cảm thấy ngực một mảnh kích sôi, một ngụm máu tươi cũng thiếu chút phun tới.

Gia hỏa thật là lợi hại!

Lâm Lạc vốn tưởng rằng Cự nhân này tuy có được lực lượng cấp bậc Thượng Thiên Thần, nhưng bản thân lại do vô số Trung Nguyên Thần cấu thành, ở trên phòng ngự khẳng định không bằng Thượng Thương Thần chính thức. Nhưng sự thật lại vừa vặn trái lại, lực phòng ngự của quái vật kia so với Thượng Thương Thần bình thường còn cường đại hơn rất nhiều lần!

Lỗ đen của hắn còn không có thôn phệ đến lực lượng đủ mức, ở lần thứ nhất đối kháng Cự nhân lập tức ở vào hoàn toàn hạ phong.

Bang bang bang bang!

Vô số hàn khí ngưng kết trong lòng bàn tay Cự nhân, dùng tốc độ cực nhanh tạo thành một thanh băng kiếm, chỉ là nhiệt độ thấp đủ để cho đại bộ phận Trung Nguyên Thần lập tức đông lại. Cự nhân này hé miệng, nhổ ra một đầu lưỡi do một người hóa thành, một đạo sóng âm lấy mắt thường có thể thấy được chấn động, nó vung kiếm tật hướng Lâm Lạc chém tới.

Lâm Lạc không ngừng triển khai không gian thuấn di, nhưng cự nhân tuy thân hình cực lớn, nhưng di động lại vô cùng linh hoạt, phản ứng nhanh đến không hợp thói thường, chỉ cần Lâm Lạc từ trong hư không xuất hiện nó lập tức vung kiếm chém tới!

Đáng sợ hơn chính là, băng kết chi lực của quái vật kia lại có thể ảnh hưởng đến hư vô không gian, để cho Lâm Lạc chỉ có thể không gian thuấn di một đoạn khoảng cách ngắn, hơn nữa khoảng cách này vẫn còn tiếp tục rút ngắn!

Oanh! Oanh! Oanh!

Sóng âm cuốn động, kiến trúc xung quanh đều lập tức hóa thành bột mịn, nhưng ở dưới một cỗ lực lượng thần kỳ lại đang chậm rãi khôi phục nguyên trạng, tuy tốc độ kiến thiết so không được phá hư, nhưng chỉ cần đình chỉ chiến đấu, tại đây hết thảy sẽ khôi phục.

- Hắc!

Sau khi liên tục né tránh hơn mười lần, Lâm Lạc rốt cục quát lên một tiếng lớn, hai đấm oanh ra, nghênh hướng Hàn Băng chi kiếm đáng sợ kia của Cự nhân.

Một thanh Cự Kiếm lớn hơn trăm trượng, một nhân ảnh nhỏ bé, cái này thoạt nhìn là đối lập cách xa cỡ nào!

Bành! BOANG...!

Lâm Lạc quát lớn, hai đấm cùng băng kiếm lần thứ nhất chính diện giao phong, sau một tiếng vang thật lớn, thanh băng kiếm này ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vụn băng khắp trời. PHỐC, hắn cũng phun ra một ngụm máu tươi, nhưng hai mắt lại trở nên sáng ngời như lửa.

Hắn hoàn thành tích lũy lực lượng lỗ đen, đã có được lực lượng sơ bộ đối kháng Cự nhân.

- Đại phôi đản, ta nhìn rất suất, thêm chút sức làm thịt quái vật này!

Sư Ánh Tuyết cỡi trên lưng Hoàng Kim Bàng Giải, lười biếng mà nằm lên, một bên vui sướng đá lấy hai bàn chân nhỏ, vừa ăn hoa quả chất lỏng, từ khóe miệng chảy xuống tất bị con cua kia bất động âm thanh sắc mà vụng trộm hấp tới.

Thứ ở trên thân tiểu nha đầu đều là bảo bối!

Lâm Lạc cười ha ha, dưới chân bắn ra, hướng về Cự nhân kích đụng mà đi, hai đấm liền oanh.

Cự nhân đánh ra một chưởng, bảo hộ ở trước người của mình, bảy tên nam nữ trong chưởng đồng thời toát khẩu rít gào.

- O a…

Tiếng rít thê lương như có thể đâm xuyên màng tai, thân hình Lâm Lạc không khỏi giật mình, lập tức bị bàn tay của Cự nhân đập trúng, từ giữa không trung trực tiếp đè xuống.

Bành!

Đại địa run rẩy, lực lượng của Cự nhân cực kỳ đáng sợ, một chưởng này trực tiếp tiến vào mặt đất! Mà quanh thân của nó cũng xuất hiện một cái hố nhỏ, phương viên chừng trăm trượng, trung tâm nhất sâu đạt tầm hơn mười trượng!

Hình ảnh định dạng!

Bỗng nhiên ngay lúc đó, bàn tay của Cự nhân rung động nhúc nhích, ngay sau đó giơ lên, một đạo thân ảnh nhỏ bé ở dưới bàn tay nó đứng thẳng lưng lên!

Lâm Lạc bạo rống một tiếng, hai tay chấn động, đem cự nhập lăng không tung bay!

XÍU...UU!!

Thân hình hắn gấp bắn, lập tức đuổi theo Cự nhân này, hai đấm gấp oanh.

Bành bành bành bành bành bành!

Quyền kình như mưa, điên cuồng nghiêng tiết ở trên người cự nhân.

Oanh, cự nhân bị hắn đánh bay lên cao mấy trăm trượng, sau đó lướt qua một đường vòng cung, nặng nề rơi xuống trên mặt đất, nâng lên tro bụi khắp trời. Nhưng mà cự nhân này lập tức lại bò lên, trong ánh mắt hồng mang càng tăng lên.

- Đại phôi đản, đánh con mắt quái vật kia!

Sư Ánh Tuyết đá lấy bàn chân nhỏ kêu lên.

- Đó là trận pháp hạch tâm của nó,cũng là địa phương cường đại nhất, nhưng chỉ cần phá hủy, Cự nhân này sẽ phế đi.

Lâm Lạc gật gật đầu, hắn chỉ là cảm giác môi giới ngưng hợp mọi người có thể là hạch tâm trận pháp, nhưng cũng không thể xác định. Mà tiểu nha đầu là hậu đại Thần Vương, lại là lão quái vật đã sống hai vạn ức năm, ngay cả nàng cũng nói như vậy, vậy đoán chừng là như thế rồi!

BOANG...!

Trong tay Cự nhân lần nữa ngưng kết ra một thanh băng kiếm, hướng về Lâm Lạc gọt tới.

Lâm Lạc quát lên một tiếng lớn, hướng về cự nhân phóng đi, bành, ở bên trong một tiếng nổ, hắn lại một lần nữa oanh gãy thanh băng kiếm này, thân hình không mấy ngăn cản tiếp tục phi tới trước mặt Cự nhân.

Cự nhân vươn tay, người trong lòng bàn tay lại lần nữa há mồm thét dài, phát ra sóng âm công kích đáng sợ.

Bành bành bành, không gian quanh người Lâm Lạc không ngừng vỡ vụn, để cho trên người của hắn liên tiếp chớp động ra huyết hoa, nhưng tốc độ của Lâm Lạc lại không giảm trái lại còn tăng, liên tục oanh ra hơn mười quyền, cứ thế mà đem bàn tay của Cự nhân đánh cho lui về.

XÍU...UU!, hắn xuất hiện trước mặt cự nhập, hai đấm đối với con mắt của nó cuồng oanh lên.

Cự nhân nổi giận gầm lên một tiếng, tất cả nam nữ toàn thân đều há miệng rít gào, nó dùng sức phất tay, lại lần nữa hướng Lâm Lạc bắt tới.

Lâm Lạc không né không tránh, chỉ là chằm chằm vào tròng mắt của Cự nhân cuồng oanh.

Bàn tay khổng lồ xẹt qua, Lâm Lạc bị nắm chặt, ở dưới lực lớn buộc chặc, thần cốt toàn thân hắn đều phát ra cắn cắn cắn giòn vang. XÍU...UU!, hắn triển khai không gian thuấn di, thoát ra bàn tay lớn của Cự nhân khống chế, tiếp tục ra quyền oanh kích, oanh kích, oanh kích!