Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1357: Chí âm sinh dương liên (2)



Huống hồ dùng năng lực của tiểu nha đầu, nàng muốn độc đắc bảo vật cũng là chuyện rất dễ dàng.

Hiện tại rõ ràng còn biết rõ không có ý tứ, có thể thấy được tiểu nha đầu xác thực biết nge lời rất nhiều, không giống như trước bá đạo như vậy!

Bởi vậy, Lâm Lạc tự nhiên sẽ không tức giận.

- Ồ, đại phôi đản ngươi lúc nào dễ nói chuyện như vậy?

Sư Ánh Tuyết lắp bắp kinh hãi, trong tay cầm nửa đài sen cũng rớt xuống, để cho chúng nữ thấy đều nhịn không được cười rộ lên.

Sắc mặt Lâm Lạc không khỏi tối sầm:

- Ta lúc nào hung qua?

- Vẫn luôn mà!

Sư Ánh Tuyết không sợ chết nói.

Lâm Lạc lắc đầu, chỉ vào đài sen nói:

- Cái này là bảo vật ngươi nói?

- Ân, Chí Âm Sinh Dương Liên, đối với nam nhân vô dụng, đối với nữ nhân có thể nói là chí bảo bên trong chí bảo!

Sư Ánh Tuyết vỗ tay nói ra.

- Liên tử có hiệu quả dưỡng nhan, để cho Nữu Nữu càng thêm xinh đẹp!

Nhìn kỹ một chút cũng xác thực, trên mặt tiểu nha đầu nhiều hơn một tầng quang hoa óng ánh y hệt ngọc chất, càng lộ ra xinh đẹp.

Chúng nữ tất cả đều động dung, tuy các nàng đều là đại mỹ nữ, nhưng ai có thể sẽ chú ý trở nên lại xinh đẹp một ít?

Lâm Lạc cười ha ha:

- Tiểu nha đầu ngươi không phải đã là Thần giới đệ nhất mỹ nữ sao, còn cần xinh đẹp nữa làm gì?

- Đại phôi đản ngươi thật tinh mắt, biết rõ Nữu Nữu là đại mỹ nhân!

Sư Ánh Tuyết cho Lâm Lạc một ánh mắt tán dương, đối với nửa câu còn lại của hắn thì hoàn toàn không thấy.

Chúng nữ đều lấy liên tử ăn vào, bởi vì một đài sen có gần 30 liên tử, từng người ăn vào một khỏa vẫn còn thừa. Nhưng thứ này ăn nhiều vô dụng, tiểu nha đầu chỉ là thỏa mãn tính ăn hàng mà thôi.

Hiệu quả của Chí Âm Sinh Dương Liên có thể nói là dựng sào thấy bóng, ăn vào không có bao lâu, trên da thịt chúng nữ liền có một tầng diễm quang, nhìn về phía trên vô cùng xinh đẹp, sửng sốt để cho các nàng nguyên bản xinh đẹp càng lộ ra tịnh lệ.

Như Phượng Niệm Yên, An Vũ Chân thì thuộc về cọ chỗ tốt, nhưng Phượng Niệm Yên không hiểu nhân tình, cũng không có cảm thấy ăn một khỏa liên tử trở nên xinh đẹp chút ít có cái gì không dậy nổi, mà An Vũ Chân dùng thân phận đồ đệ Lâm Lạc, cầm chỗ tốt của sư phụ tự nhiên là thiên kinh địa nghĩa.

- Đi thôi!

Tuy ở sự tình này Lâm Lạc không có lấy được chỗ tốt, nhưng nhìn nhóm kiều thê xinh đẹp vạn phần, trong lòng của hắn tự nhiên cũng như ăn hết mật, nếu không phải vừa vặn chấm dứt một hồi đại chiến triền miên, hắn cũng có xúc động xách thương ra trận.

Ở bên ngoài cuối cùng là không quá an toàn, vài người Lâm Lạc còn có thể chiếu cố, nhưng người nhiều thì không dễ làm rồi, bởi vậy đại bộ phận người vẫn là về tới bên trong Dưỡng Tâm hũ, chỉ có Triệu Ngọc Phi và Lăng Kinh Hồng là cùng hắn đồng hành.

Mặt khác còn có Đường Điềm, nàng cùng Sư Ánh Tuyết một tổ, hai người có một hầu tử hộ giá, cho dù là gặp được Thượng Thiên Thần cũng có lực đánh một trận.

Năm người xuyên qua hoa viên, chính thức tiến nhập trong kiến trúc chủ thể của cung điện.

Khổng lồ, to lớn!

Cung điện cao tới trăm trượng, tuy không khoa trương giống một ít Thánh Điện cao tới vạn trượng, nhưng đều có một cỗ khí thế to lớn, để cho người kìm lòng không được mà phát lên kính sợ.

- Ân, mặc dù so với nhà của Nữu Nữu lộ ra kém cỏi hơn rất nhiều, nhưng cuối cùng có một điểm ra dáng rồi!

Sư Ánh Tuyết chắp tay sau lưng, một bộ lão đầu tử, làm Lâm Lạc, Triệu Ngọc Phi đều buồn cười.

- Ôi! Ôi! Ôi!

Thanh âm khàn khàn vang lên, chỉ thấy một quái vật hình thù kỳ quái bò đi ra.

Cái này miễn cưỡng xem như một người, nhưng hai chân ở hạ thân bị trảm xuống, lại mọc ra tám cái chân khác, giống như một con nhện, mà trên đầu gối mỗi chân thì có một cái đầu, ai cũng phát ra rên rỉ thống khổ.

Lâm Lạc có loại không hiểu phẫn nộ, tuy những người này đã sớm chết rồi, nhưng kiện Chủ Thần Khí kia lại đem thi thể bọn họ làm thành đồ chơi, mặc kệ tàn sát bừa bãi, cái này để cho hắn thân là nhân loại không cách nào tiếp nhận.

Người chết nhập thổ vi an, lại đại hận, lại đại thù, cũng có thể theo chết mà chấm dứt.

Một người lại xấu, lại ác cũng chỉ là linh hồn của hắn, không phải thân thể của hắn!

Con nhện này di chuyển lấy tám chân đi về hướng mấy người Lâm Lạc, tám cái đầu trên đùi thì một mực phát ra rên rỉ, để cho hào khí lộ ra tương đối quỷ dị.

Lâm Lạc tung người mà ra, hắn phải hủy diệt quái vật này.

Ngang…

Con nhện này phát ra một tiếng thét dài tựa như rồng ngâm, một cái chân đá ra, một đạo khí kình Hàn Băng lập tức xoay tròn hướng Lâm Lạc đánh tới.

Lâm Lạc khởi quyền đón chào, bành thoáng một phát, thân thể hắn nhảy lên cứ thế mà oanh lui quay về, trên không trung xoay người một cái, đánh tan xung lượng, dưới chân hắn một điểm, lần nữa hướng về con nhện trùng kích mà đi.

Sưu sưu sưu, con nhện liên tục vung chân, đánh ra một đạo kình khí Hàn Băng.

- Ha ha ha, đại phôi đản, chân của nó nhiều hơn ngươi, so với ngươi lợi hại hơn!

Đường Điềm cười ha hả, cùng Sư Ánh Tuyết đồng dạng, sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào chế ngạo Lâm Lạc.

Lâm Lạc mỉm cười, thân hình lại lóe lên, lỗ đen pháp tắc vận chuyển, cứng rắn chống cự Hàn Băng khí nhận.

Bành bành bành, hắn càng đánh càng mạnh, rất nhanh đè nặng con nhện này cuồng oanh.

Bật hết hỏa lực, Lâm Lạc vung quyền như mưa, lỗ đen vô hạn cắn nuốt lực lượng, sau khi đạt tới Trung Nguyên Thần tam trọng thiên, tuy hắn còn không có được thần kiếp Tôi Thể, nhưng thân thể có thể thừa nhận được lực lượng vẫn là tăng lên một mảng lớn, khiến cho uy lực lỗ đen càng cường đại hơn.

Hắn thét dài liên tục, chừng trăm quyền sau, một chân của con nhện bị oanh phi, sau đó lập tức bị lỗ đen thôn phệ hoàn toàn biến mất.

Bành! Bành! Bành!

Lại một cái đùi bay lên đến giữa không trung, Lâm Lạc cuối cùng bổ sung một quyền, con nhện này hoàn toàn biến mất, không lưu dấu vết mảy may.

Đáng tiếc, đây chỉ là "Vật" do thần khí tạo ra, giết cũng không chiếm được một tí tẹo chỗ tốt.

- Tiểu nha đầu, kiện Chủ Thần Khí là ở trong tòa cung điện này sao?

Lâm Lạc quay đầu hỏi.

- Ân!

Sư Ánh Tuyết nhẹ gật đầu.

- Ngay ở chỗ sâu nhất! Bất quá, tuy nó không làm gì được Nữu Nữu, nhưng Nữu Nữu cũng không thu phục chiếm được nó, thật sự là kém cỏi!

Nàng uể oải nghiêm mặt nói ra.

- Không phải đâu, ngay cả Chủ Thần Khí cũng thu thập không được ngươi?

Triệu Ngọc Phi lại càng hoảng sợ, ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm vào tiểu nha đầu, để cho Sư Ánh Tuyết có cảm giác sởn hết cả gai ốc.

- YAA.A.A.., nói lỡ miệng!

Sư Ánh Tuyết vội vàng bụm lấy cái miệng nhỏ nhắn, một bộ hối hận cuống quít.

Trong nội tâm Lâm Lạc xoay chuyển, dựa theo tiểu nha đầu nói, tất cả Chủ Thần Khí đều giống nhau, như vậy Chủ Thần Khí này không làm gì được tiểu nha đầu, ý nghĩa Chủ Thần Khí khác cũng là như thế!

Nhưng Tử Đỉnh lại có thể nhẹ nhõm trấn áp hư vô chi thân của tiểu nha đầu, điều này nói rõ cái gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.