Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1373: Nguy cơ



Lâm Lạc liền trấn an Triệu Ngọc Phi, lấy dưỡng tâm hũ giao cho Đinh Đại Dung đảm bảo, sau lưng nàng còn có vị đại nhân bảo hộ a, tuy Lâm Lạc là Thượng Thiên Thần nhưng không thể làm được mọi chuyện, nhưng trong mắt người Thần Giới thì Thượng Thiên Thần là tồn tại không thể chạm tới.

Hắn lợi dụng trận pháp xuyên qua vách tường giới diện.

Trên thực tế hắn cũng có thể tiến hành xuyên qua giới diện ở bất cứ nơi nào, khác biệt chỉ là độ dày của bức tường khác nhau mà thôi, nhưng nếu không có trận pháp cố định thì hắn có thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào, có khả năng là góc hẻo lánh và cực xa nào đó.

Đây là tình huống Lâm Lạc không cách nào tiếp nhận, Lâm Tiêu Dương trước mắt tình thế tràn đầy nguy cơ, hắn không muốn lãng phí thời gian chạy đi, hắn phải nhanh tới tinh vực gần với Lâm Tiêu Dương nhất.

Đinh Đại Dung khởi động trận pháp, Lâm Lạc liền men theo lối chỉ dẫn mà đánh tan kếu cấu không gian chắc chắn của Thần Giới, bắt đầu nghịch hướng xuyên qua giới diện.

Đây là cử động vô cùng nguy hiểm, nếu gặp phải không gian phong bạo thì khó mà thoát được, còn sông cũng tổn thương nặng nề.

Khá tốt Lâm Lạc đã là Thượng Thiên Thần, lại có sáu hệ pháp tắc mạnh mẽ, Thượng Thiên Thần tam trọng thiên chẳng những thân thể mạnh mẽ tới đáng sợ, lực lượng cũng không phải Thượng Thiên Thần bình thường có thể so sánh được.

Hắn xuyên qua một lúc thì đụng phải vật cứng.

Đây là hàng rào hạ giới.

Lâm Lạc thét dài một tiếng vận chuyển sáu hệ pháp tắc, bành bành bành, nắm đấm liên tục đánh ra trăm quyền, tấm vách nứt ra, thân hình của hắn lóe lên và xuyên qua, mất đi trùng kích thì lỗ hổng kia khép lại.

Thiên địa bài xích!

Lâm Lạc từ khi xuất hiện trong hạ giới thì cảm ứng được thiên địa nơi đây mâu thuẫn với hắn!

Bây giờ thực lực của hắn tăng lên so với lúc còn ở hạ giới gấp trăm vạn, mấy ngàn vạn lần, nhưng mà thiên địa vẫn có năng lực áp chế hắn dễ dàng, sinh ra cảm giác bài xích Lâm Lạc.

Hắn vội vàng áp chế khí tức bản thân, hắn đem thực lực áp chỉ còn tinh đế đỉnh phong!

Sau khi hắn áp chế xuống còn tinh đế đỉnh phong lúc thì lực lượng thiên địa bài xích không còn to không hợp thói thường, nhưng áp chế cảnh giới lâu dài thì thần hạch sẽ sinh ra tổn thương, hắn phải tranh thủ thời gian!

Lâm Lạc mắt mắt nhìn qua chung quanh, tuy hắn áp chế lực lượng chỉ còn tinh đế đỉnh phong, nhưng mà pháp tắc vẫn là Thượng Thiên Thần đấy, mấy tinh vực ở gần nằm trong lòng bàn tay của hắn.

Hắn vạch phá ngón tay, một giọt máu tươi bay ra ngoài, dựa vào huyết mạch trong tăm tối truy tìm Lâm Tiêu Dương.

Ở đằng kia!

- Đại phôi đản, đừng chạy nhanh như vậy ah!

Âm thanh quen thuộc lúc này vang lên, Sư Ánh Tuyết xuyên qua hư không xuất hiện bên cạnh hắn.

Lâm Lạc ngưng mắt nhìn qua, Hư Thần cảnh nhị trọng thiên!

Tiểu nha đầu này lực lượng vẫn còn là Hư Thần nhị trọng thiên! Điều này sao có thể! Thiên địa ở hạ giới cực kỳ bài xích thần linh a, xuống nơi này phải làm "Lương dân." Ngoan ngoãn thu liễm lực lượng hoặc là bị hạ giới bài xích quay ngược về Thần Giới!

Nhưng mà tiểu nha đầu này vẫn bảo trì Hư Thần chi thân!

Chẳng lẽ nàng cùng Ngân Nguyệt thú như nhau, là sủng nhi được thiên địa thai nghén ra.

- Này, ngươi rốt cuộc có phải do mẫu thân mình sinh ra không?

Lâm Lạc vừa hỏi thì một bước bước qua, không gian pháp tắc vận chuyển, hắn bước một bước là xuyên qua một tinh vực, tốc độ nhanh đến mức làm người ta lộn ruột.

Sư Ánh Tuyết không có chậm, nàng tức giận nhe răng nhếch miêng.

- Bé gái đương nhiên là mẫu thân đại nhân sinh ra, nếu không bé gái làm sao xinh đẹp như vậy?

Lâm Lạc cười ha ha, nhưng mà việc lạ xảy ra trên người tiểu nha đầu này quá nhiều rồi, nhiều hơn nữa cũng không kỳ quái.

Hắn liên tục cất bước, mấy lần đi đã hạ xuống một tinh cầu.

Băng Nguyệt tinh, cực tây Bách Linh quốc cực, Triệu gia.

Lâm Tiêu Dương xếp bằng trong sân nhìn tinh không, trên vạn năm lắng đọng, chẳng những tu vi của hắn đạt tới tinh đế nhất trọng thiên, tính tình của hắn cũng trở nên trầm ổn hơn, tràn ngập thành thục và cơ trí.

Nhưng hắn lúc này tình huống cực kỳ không xong, khí tức chẳng những ngã xuống đến tinh vương cảnh, càng tràn ngập không ổn định, trên mặt ửng đỏ, có bệnh trạng.

- Lâm đại ca!

Một tiểu thiếu niên mười một mười hai tuổi chạy vào sân, đi tới trước mặt Lâm Tiêu Dương, theo không gian pháp khí lấy ra một khỏa đan dược đưa tới.

- Văn nhi lại lấy tới một ít đan dược!

Lâm Tiêu Dương miễn cưỡng tươi cười, thò tay vỗ vỗ đầu của thiêu niên, nói:

- Cảm ơn ngươi!

- Nếu không phải mấy năm trước phụ thân vẫn lạc, Văn nhi nhất định sẽ có được nhiều đan dược hơn!

Thiếu niên tiếc hận bên mang theo tức giận nói ra. Hắn là thiếu chủ Triệu gia, tên một chữ Văn.

Lâm Tiêu Dương đưa mắt nhìn qua, nói:

- Trước vài ngày dạy ngươi học bài thế nào?

- Lâm đại ca, Văn nhi rất đần, Bích Lạc Nguyên Phong Quyết kia vẫn không học được!

Triệu Văn ảo não nói.

- Không có việc gì, ngươi vừa mới nhập thích biến cảnh, cái này vốn là làm khó ngươi rồi, ngươi trước tiên nhớ kỹ khẩu quyết, về sau cảnh giới đến có thể chậm rãi tìm hiểu!

Lâm Tiêu Dương thu hồi ánh mắt, nhìn qua phòng đối diện, trong ánh mắt lộ ra một tia ôn nhu.

Triệu Văn lộ ra thần sắc quan tâm:

- Thương thế Vô Sương tỷ tốt chưa?

- Ăn đan dược của Văn nhi, tự nhiên là khỏe thiệt nhiều!

Lâm Tiêu Dương cười nói.

- Vậy là tốt rồi!

Triệu Văn tuổi còn nhỏ, cũng không có nhìn ra ánh mắt Lâm Tiêu Dương mang theo lo lắng, lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng.

- Ta đây sẽ không quấy rầy Lâm đại ca!

Nói xong hắn rời khỏi sân nhỏ.

Ánh mắt Lâm Tiêu Dương nhìn qua tinh không, không biết như thế nào, đột nhiên hắn cảm thấy huyết mạch sôi trào, dường như có một chuyện quan hệ sâu nặng với hắn xảy ra. Hắn khẽ nhíu mày, bước vào phòng đối diện.

- Tiêu Dương!

Trong phòng trên giường, một tiểu mỹ nhân mái tóc dài phất phơ, gương mặt tuyệt mỹ, có thể khiến thiên địa chấn động, nhưng lúc này sắc mặt vô cùng tái nhợt, bờ môi đỏ thẫm như máu, lộ ra bệnh trạng hư nhược.

- Đừng bắt đầu! Đừng bắt đầu!

Lâm Tiêu Dương vội vàng chạy tới, nửa ngồi ở bên giường, nhẹ vỗ về đôi má ngọc.

- Nghỉ ngơi thật tốt!

- Tiêu Dương, có câu nói này của ngươi thì ta yên tâm rồi.

Tiểu mỹ nhân thờ bàn tay ngọc vuốt ma đôi má của Lâm Tiêu Dương, ánh mắt nhu tình như nước.

- Sương Vô Nguyệt ta không...hối hận nhất là quen ngươi, nếu có kiếp sau, ta hoàn nguyện ý làm thê tử của ngươi!

- Sương Nguyệt!

Lâm Tiêu Dương lúc này hai hàng lệ nóng chảy xuống.

- Không nên vứt bỏ, ta tin tưởng phụ thân chắc chắn sẽ tim được chúng ta!

- Tiêu Dương, nếu ngươi theo công công phi thăng lên Thần Giới thì thật tốt!

Ánh mắt Sương Vô Nguyệt xuất hiện hoảng hốt, ánh mắt nhìn qua Lâm Tiêu Dương lại không hề tập trung.

- Đừng nói ngốc như vậy, năm đó ta mà theo chân phụ thân phi thăng Thần Giới thì làm sao gặp ngươi! Mà ngươi là thiên thần ban ân cho ta!

Lâm Tiêu Dương mắt hổ tuôn lệ, một tay cầm lấy bàn tay ngọc của Sương Vô Nguyệt, hắn đã cảm thấy tay ngọc vô lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.