Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1385: Sứ mạng (2)



Làm thịt Lâm Lạc chưa bao giờ là đại sự, song phương căn bản không có tình cảm gì. Nhưng mang đến hậu quả chính là kiện chí bảo trên người Lâm Lạc sẽ bỏ chạy đi, vậy bọn họ chẳng phải phí công sức mấy chục ức năm qua sao?

Bọn họ không phải nằm mơ cũng muốn có truyền thừa nguyên vẹn sao?

Bởi vậy Dung Vũ Trạch nhất định phải thông khí với tám người kia, làm công tác tư tưởng, thống nhất âm thanh! Mà cho Lâm Lạc ở chỗ này, tự nhiên là cung cấp cho hắn một nơi an toàn, ít nhất tính mạng của hắn hiện giờ vô cùng trân quý.

Lâm Lạc âm thầm lắc đầu, nhưng ngoài miệng cũng không nói gì, chỉ nhắm mắt mà ngồi, tâm thần bình tĩnh.

Dung Vũ Trạch tương đương thoả mãn, thân hình lóe lên không thấy gì nữa.

Lúc này Hoa Văn Hạo bước vào, đứng ở trước người Lâm Lạc.

Lâm Lạc hờ hững, làm như không thấy, cho dù hô hấp cũng không có gì khác lạ.

Thằng này cũng ngồi xếp bằng trước mặt của Lâm Lạc, nhưng Lâm Lạc không có mở mắt cũng cảm thấy ánh mắt đối phương đang nhìn mình. Bị một tên Thượng Thiên Thần tam trọng thiên nhìn chằm chằm vào, cảm giác này rất khó chịu a!

Uy áp Thượng Thiên Thần như thực chất, đủ làm cho trung nguyên thần sụp đổ! Mặc dù đối với Thượng Thiên Thần không có lợi hại như vậy, nhưng mà ai có thể điểm nhiên không có việc gì?

Hoa Văn Hạo đang dùng loại phương pháp này biểu thị hắn tồn tại.

Lâm Lạc không hề cảm giác, đối kháng uy áp của thần vương hắn còn không nhíu mày, há quan tâm Thượng Thiên Thần?

Nhưng Hoa Văn Hạo lại không biết rằng chẳng làm gì được Lâm Lạc, hai con mắt trừng lớn, trong đại điện lúc này hiện ra uy áp đáng sợ hơn.

Thấm thoát qua nửa tháng!

Dung Vũ Trạch phiêu nhiên xuất hiện, lúc hắn tiến vào điện thì nhướng mày, bởi vì hắn nhìn thấy ái đồ của mình sắc mặt tái nhợt và con mắt như có hỏa diễm.

Bên người Hoa Văn Hạo còn có từng đoàn máu bảy màu, cũng không phải từ miệng vêt thương, mà là phun ra.

Dung Vũ Trạch vốn giận dữ, cho rằng Lâm Lạc cùng Hoa Văn Hạo giao thủ, còn muốn trách cứ Lâm Lạc không biết phân biệt, hắn hảo lưu tâm cho Lâm Lạc ở lại đây, đối phương lại khi dễ ái đồ của hắn!

Nhưng hắn lập tức phát hiện không đúng, bởi vì Lâm Lạc căn bản không có toát ra chiến ý, thậm chí có thể nói đối phương đang bảo trì trạng thái nhập định, loại trạng thái này làm sao lại công kích?

Hoa Văn Hạo cũng không phải bị Lâm Lạc đánh tổn thương, mà là uy áp của hắn không có hiệu quả với Lâm Lạc, cũng không buông tha, lực lượng trong người không cách nào phát tiết, ngạnh sanh sanh làm mình nghẹn mà tổn thương!

Cái này là mua dây buộc mình, tự chuốc lấy khổ.

Dung Vũ Trạch lắc đầu liên tục, nếu hắn tới chậm vài ngày, vậy thì Hoa Văn Hạo ăn đau khổ sẽ nhiều hơn...

Hắn duỗi một tay đặt lên đầu vai Hoa Văn Hạo, một cổ lực lượng nhu hòa chảy trong người đối phương.

Hoa Văn Hạo lúc này phun ra một ngụm máu tươi, nhưng lần là một đoàn máu tươi đen nhánh, đây là nội thương trầm tích, không nhổ ra thì trong vòng mười năm tới hắn đừng mong sông khá giả.

- Sư phụ!

Khí tức Hoa Văn Hạo rồi đột nhiên suy yếu gấp trăm lần, trên mặt hồng nhuận phơn phớt cũng bắt đầu biến sắc, trắng như tờ giấy.

- Ngươi thật ngu ngốc!

Dung Vũ Trạch lắc đầu, hắn biết rõ ái đồ là không cam lòng chịu thua, dùng uy áp khiêu chiến Lâm Lạc, thật không nghĩ đến đối phương là quái thai, không cần chống đỡ, trực tiếp làm cho Hoa Văn Hạo đâm lao phải theo lao, làm bản thân nghẹn mà nội thương.

Thương thế kia nhận mà không có ý nghĩa!

- Ngươi nên điều dưỡng vài ngày đi!

Dung Vũ Trạch giơ tay lên, xé mở hư không đem Hoa Văn Hạo đưa đi.

Lâm Lạc hợp thời mở hai mắt ra, nói:

- Điện chủ đại nhân, kết quả thế nào?

Lâm Lạc tuy chỉ là Thượng Thiên Thần, nhưng mà có ngạo khi của thần vương a.

- Đám huynh đệ chúng ta cùng chung trí hướng, lập tức xuất phát, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ.

Dung Vũ Trạch gật gật đầu nói ra.

Lâm Lạc không biết đối phương thương lượng nửa tháng qua thế nào, chỉ sợ cũng không tránh khỏi động quyền cước a, như vậy mới có thể áp âm thanh chống đối xuống. Trên thế giới này chưa từng có âm thanh nào chiếm cứ chủ đạo, mà là nắm đấm, cũng chỉ có nắm đấm.

Nhưng kết quả này đối với song phương mà nói là thỏa mãn, Lâm Lạc gật gật đầu, chín người này có hiệp ước bí mật gì, các chuyện đó hắn không quan tâm, chỉ cần đạt được thứ chân đỉnh thứ sáu thì hắn không cần ở trong tinh điện.

- Đa tạ điện chủ đại nhân.

Hắn cười nói.

- Ngươi đi thu thập một chút, chúng ta cũng xuất phát.

Dùng nội tâm Lâm Lạc vội vàng, tốt nhất là lập tức xuất phát, nhưng chờ nhiều ngày như vậy, cũng không kém mấy ngày. Hắn gật gật đầu, đứng dậy rời đi, đi tới chỗ ở.

- Đại phôi đản, ngươi mấy ngày này đi đâu, làm hại bé gái đói muốn chết.

Sư Ánh Tuyết bụm cái bụng nói với Lâm Lạc.

- Ha ha, ngươi tỉnh lại đi, những ngày này không có ta trông coi ngươi chạy đi đâu gây họa rồi?

Lâm Lạc biết rõ bản tính của nha đầu này, làm sao bị nàng lừa chứ.

- Nơi này không có gì cả, chúng ta lúc nào rời đi?

Sư Ánh Tuyết đá đá bàn chân nhỏ.

- Nhanh thôi! Hơn nữa, về sau cũng không cần quay về.

- Đây là chuyện tốt.

Trừ Sư Ánh Tuyết ra, những người khác tự nhiên tiến vào dưỡng tâm hũ, cùng chín đại thần vương đồng hành, hơn nữa nói không chừng còn có mấy người không có hảo ý với Lâm Lạc, chuyện này không cẩn thận sao được?

Lâm Lạc xác thực có khí lực va chạm với nhị tinh thần vương, thế nhưng mà còn xa mới đạt tới mức nghiền áp, nếu Phong Sở Liên các nàng bị bắt thì hắn không có năng lực giải cứu, bởi vậy hắn phải cẩn thận một chút.

Chín đại thần vương rốt cục cũng hiện thân.

Tại Thần Giới, thần vương là tồn tại độc nhất vô nhị, một núi không thể chứa hai cọp, nếu không phải cần thiết thì hai đại thần vương không bao giờ gặp mặt nhau. Bởi vậy chín đại thần vương xuất hiện cùng một nơi là một màn hiếm thấy.

Chỉ uy áp thôi cũng làm người ta sụp đổ.

Mọi người cùng nhau đồng hành, tạm thời đạt thành chung nhận thức. Nhưng mà thời điểm ai đi đầu và ai không có mục đích?

Bởi vì lúc hai kiện đồ vật không trọn vẹn cảm ứng nhau, nhiệm vụ của chín đại thần vương coi như hoàn thành, bọn họ có thể đạt được truyền thừa đại đạo nguyên vẹn, lúc này muốn đối phó Lâm Lạc cũng không ai có ý kiến?

Lâm Lạc không biết mình hoài nghi đúng hay không, nhưng hắn vẫn không dám chủ quan, ít nhất trước mắt là hắn chưa đủ cường đại.

Được chín thần vương dẫn đường, mười một người xuyên qua vô số thần quốc, một đường này tốn thời gian bảy trăm năm, đi tới một băng nguyên cực lơn.

Nếu như chín thần vương cùng tu luyện thời không pháp tắc, Lâm Lạc nhìn thấy băng nguyên dưới đất thì nghĩ tới chân đỉnh thứ sáu là thủy chi đạo, mà không phải thời gian chi đạo!

Mà trong lúc này Thần Giới cũng sinh ra đại sự!

Đại sự chính thức!

Một vị thần vương vẫn lạc!

Không phải là vẫn lạc trong thần quốc đại chiến với nhau, mà là bị một gã cường giả có thực lực nghiền áp giết chết.

Tin tức truyền ra cả Thần Giới đều chấn động!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.