Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1401: Cửu u thần vương (1)



Nhạc Phong Vân mới từ trong cuồng nộ giựt mình tỉnh lại, thực lực của đối phương quá mạnh mẽ!

Hắn lập tức hướng Cửu U Thần Vương phát ra tín hiệu nhờ giúp đở, chỉ cần ở trong Thần Quốc này, Cửu U Thần Vương liền nhất định có thể nhận được tin tức của hắn.

- Mã Cẩn Huyên, sinh tử người này từ ngươi quyết định.

Lâm Lạc nhàn nhạt nói, đem tánh mạng một vị Thượng Thiên Thần giao cho một Trung Nguyên Thần .

Mã Cẩn Huyên không khỏi cả kinh .

Từ khi Lâm Lạc ngang nhiên đối với Nhạc Phong Vân xuất thủ, thậm chí ngay từ lúc hắn tiện tay xóa đi tánh mạng của Nhạc Tân Bạch, liền ý nghĩa Lâm Lạc cũng không sợ hãi Nhạc Phong Vân. Nhưng đánh bại, đánh lui một Thượng Thiên Thần cùng giết chết một Thượng Thiên Thần tuyệt đối không phải là một chuyện.

Mã Cẩn Huyên cũng coi là người tâm chí quả quyết, nàng chẳng qua là ý niệm xoay chuyển, trong tay đã nhiều một thanh lợi kiếm.

Đó cũng không phải Thần Khí gì, nhưng ưu điểm ở chỗ sắc bén, cứng rắn, một lần hai lần có thể không gây thương tổn được Thượng Thiên Thần, nhưng chém nhiều lần, dù là Thượng Thiên Thần cũng phải bị thương nặng.

Vốn là một tên Thượng Thiên Thần lại có thể bị Trung Nguyên Thần đán sao, tùy tiện một tay liền có thể trấn áp, nhưng bây giờ loại tình huống đặc thù này, thanh “Tú Kiếm” này căn bản không nhìn ở trong mắt Nhạc Phong Vân lại thật có thể muốn mạng già của hắn.

- Không nên quá mức.

Nhạc Phong Vân hét lớn, một chưởng vỗ tới Mã Cẩn Huyên.

Chẳng qua là bàn tay của hắn vừa mới huy khởi, ngực lại truyền tới một trận đau nhói, khí lực cả người giống như lập tức bị rút sạch sẽ, một chưởng này mới vỗ tới một nửa liền vô lực rũ xuống.

Mã Cẩn Huyên nhìn biểu lộ ác độc của đối phương, nhất thời trong lòng kinh hoảng.

Nàng quạt đối phương một tát, cũng đã là cùng Nhạc Phong Vân kết tử thù, vô luận là trốn chân trời góc biển, Nhạc Phong Vân cũng sẽ nghĩ biện pháp bắt được nàng giết chết. Trừ khi nàng nguyện ý ẩn tính sống cuộc sống bình thường, không lộ ra hực lực của nàng, giống như một người bình thường.

Nhưng mà nàng khổ cực tu luyện tới bây giờ, lại cam tâm làm người bình thường sao?

Đã như vậy, bây giờ có cơ hội liền diệt trừ mối họa này! Mặc dù chiến lực của Thần Vương khẳng định ở trên Thượng Thiên Thần, nhưng Thần Vương tự nhiên sẽ nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc mà không phải tiểu nhân vật như nàng, lại nói chỉ cần nàng rời khỏi đây, Cửu U Thần Vương có thể đuổi tới Thần Quốc khác sao?

Chủ ý quyết định, ánh mắt của Mã Cẩn Huyên nhất thời kiên định, lợi kiếm trong tay giơ ngang quá ngực, hưu một cái liền hướng Nhạc Phong Vân đâm tới .

Trở thành Thương Thiên Thần, nếu tụ linh lực phòng ngự mà nói, cho dù là kiếm này sắc bén hơn nữa, ở trong tay một Trung Nguyên Thần thao túng cũng đừng mơ tưởng đâm rách thân thể Thượng Thiên Thần. Nhưng linh lực của Nhạc Phong Vân lại bị Lâm Lạc phong cấm, hắn có thể dùng cũng chỉ có thể phách trải qua thần kiếp rèn luyện.

Phốc phốc phốc, mấy kiếm tước qua, ngực của Nhạc Phong Vân liền bị xé ra một lỗ, máu tươi bạo dũng.

-Tiện nhân, ngươi còn dám làm ác, bổn tọa tất diệt cửu tộc ngươi.

Nhạc Phong Vân chưa từng bị khuất nhục như vậy, mặc dù trong khoảng thời gian ngắn còn không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng máu của Thượng Thiên Thần sao mà trân quý, chảy ra một giọt cũng là lãng phí to lớn. Ý nghĩa ít nhất vạn năm khổ tu uỗng phí !

Mã Cẩn Huyên chẳng qua là hừ lạnh, nhưng ngọc thủ nắm trường kiếm có một chút run rẩy .

Đây không phải là sợ, mà là hưng phấn !

Có thể tự tay chém chết một tên Thượng Thiên Thần, đây là vinh diệu bực nào? Kể từ khi bị Nhạc Tân Bạch dây dưa, Mã Cẩn Huyên không phải là không có nằm mơ đem hắn và lão tử mà đối phương ỷ vào cùng nhau giết chết, nhưng kia dù sao cũng chỉ có thể suy nghĩ một chút mà thôi .

Bây giờ cơ hội đang ở trước mắt, nàng như thế nào có thể không hưng phấn.

Thượng Thiên Thần chính là Thần Quốc chi trụ. Ở toàn bộ Thần giới cũng là tồn tại đứng ở gần đỉnh phong nhưng mà ở trong tay nàng lại như một con chết chó không có sức đánh trả, điều này không khỏi làm nàng hưng phấn, giữa hai chân một mảnh ướt át .

Phốc… phốc… phốc !

Một đạo lại một đạo máu tươi từ ngực Nhạc Phong Vân tràn ra, mặc dù lấy năng lực của Mã Cẩn Huyên còn không cách nào thương tổn đến thần hồn của Thượng Thiên Thần, nhưng bị thương nặng như thế, không có mấy ức năm nghỉ ngơi tuyệt đối không thể nào khôi phục .

Nhạc Phong Vân sắp bạo, ai có thể nghĩ đến hắn vốn là tới báo thù. Nhưng chánh chủ còn không có gặp, liền bị một Trung Nguyên Thần đánh đổ máu. Nếu như sớm biết như thế, hắn tất nhiên muốn mời mấy lão hữu cùng đi giúp một tay.

Hơn nữa, Cửu U Thần Vương thế nào còn chưa tới?

Mặc dù Lâm Lạc đang ở mặt đất, nhưng thần thức một mực tập trung vào Nhạc Phong Vân, đối phương là Thượng Thiên Thần Mộc tu, mà Tử Đỉnh có trấn Mộc hệ cấm tự, hắn ở nắm giữ mộc hệ pháp tắc đã đạt đến lực lượng có thể thao túng bất kỳ một Thượng Thiên Thần nào!

Nhạc Phong Vân phát ra bất kỳ công kích, chỉ cần có mang lực lượng pháp tắc sẽ bị hắn gây dựng lại, nghịch phản, thậm chí chôn vùi !

Đến lúc này, Lâm Lạc không còn là vận dụng pháp tắc, mà là đứng độ cao ở chi phối pháp tắc. Pháp tắc chính là đồ chơi trong tay hắn, có thể tùy ý nắn bóp, tự nhiên ở trình độ cao hơn hoàn toàn nghiền ép Nhạc Phong Vân .

- Đủ rồi.

Thanh âm lạnh lùng vang lên, một đạo uy áp vượt xa Nhạc Phong Vân trong nháy mắt cuốn qua, Mã Cẩn Huyên nhất thời rên lên một tiếng, từ giữa không trung ngã xuống, trên môi đỏ mọng phun ra một đạo máu tươi.

Mặc dù Lâm Lạc đối với Mã Cẩn Huyên vô tình, nhưng bây giờ đối phương dầu gì cũng là thay hắn làm việc, há là cho người khinh nhục ?

Hắn đưa tay một chiêu, Mã Cẩn Huyên lập tức hướng hắn phi lạc đi, cũng may mặc dù vẻ mặt uể oải, nhưng bị thương không nghiêm trọng lắm, chẳng qua là bị cổ uy áp kia chấn thương mà thôi.

- Thần Vương đại nhân, Thần Vương đại nhân !

Nhạc Phong Vân đời này có rất ít thời điểm kích động như vậy, hắn thiếu chút nữa lệ rơi đầy mặt, giống như một đứa trẻ bị khi dễ, còn kém oa oa khóc lớn lên.

Thần… Thần Vương đại nhân !

Mã Cẩn Huyên chỉ biết là Thần Vương cường đại, nhưng hết thảy đều là chỉ nghe đồn đãi, sao có thể nghĩ đến Cửu U Thần Vương cư nhiên sẽ nhanh như vậy liền chạy tới! Nàng nguyên tưởng rằng còn có thể sau khi giết Nhạc Phong Vân ung dung chạy trốn, cũng không nghĩ đến Cửu U Thần Vương đã đến tràng !

Xong rồi, xong rồi !

Lâm Lạc cường đại trở lại cũng bất quá là Thượng Thiên Thần, có thể cùng Thần Vương định luận sao ?

- Cho nàng ăn viên đan dược chữa thương.

Lâm Lạc chỉ chỉ Mã Cẩn Huyên hướng các nàng Tô Mị nói, mình là thân hình hiện lên, đi tới giữa không trung, hướng một cái góc nhỏ trong hư không nói.

- Nếu Cửu U Thần Vương giá lâm, sao không đi ra gặp mặt?

- Ngươi có tư cách này sao?

Người ẩn ở trong bóng tối lạnh lùng nói .

Lâm Lạc khẽ mỉm cười, đánh ra một quyền hướng Nhạc Phong Vân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.