Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1403: Kinh sợ thối lui



Hưu, Thần Vương tới đột nhiên đi cũng đột nhiên, trong nháy mắt biến mất không còn.

Nhìn một màn này, Nhạc Phong Vân cùng Mã Cẩn Huyên lần nữa lọt vào rung động .

Đường đường một vị Thần Vương, tồn tại đứng ở đỉnh Thần giới, cư nhiên không có chân chính giao thủ liền bị dọa lui !

Mà các nàng Tô Mị lại là khuôn mặt kiêu ngạo, đây chính là nam nhân của các nàng, nhất định phải ngồi ở vương tọa đỉnh phong của thế giới, để cho tất cả mọi ngườ quỳ lạy, vương trung chi vương !

Ánh mắt Lâm Lạc quét về phía Nhạc Phong Vân, trong mắt sát khí chợt lóe .

- Đại… đại nhân tha mạng.

Ngay cả Thần Vương cũng không dám đánh, Nhạc Phong Vân còn cần cái mặt mũi gì? Mặt mũi của hắn chẳng lẽ so với Thần Vương còn tôn quý hơn? Trước mắt tánh mạng, còn có cái gì không bỏ được ?

Càng là đại nhân vật, bình thời đem dáng vẻ bày mười phần, dù là một chút xíu bất kính cũng sẽ sinh ra lửa giận ngập trời. Nhưng mà thật đến tánh mạng trước mắt, so với vô lại bình thường còn phải không có cốt khí.

Lâm Lạc lười cùng hắn nói nhảm, một quyền đánh ra, lực lượng cuồng bạo trào lên thân thể Nhạc Phong Vân, trong nháy mắt oanh nát thần hồn của hắn, thi cốt vô tồn .

- Đại nhân…

Mã Cẩn Huyên ăn vào đan dược đã chuyển biến tốt, thấy Lâm Lạc phi xuống, lập tức hướng hắn cung kính bái lạy, lo được lo mất. Nàng trước nghĩ như thế nào đi nữa, lại làm sao có thể ngờ tới Lâm Lạc là tồn tại có thể địch nổi Thần Vương?

Thế nhân tất cả sùng bái cường giả, Mã Cẩn Huyên cũng không ngoại lệ, trong ánh mắt tràn đầy cuồng nhiệt đối với Lâm Lạc, lúc này chỉ cần Lâm Lạc câu câu ngón tay nàng liền nguyện ý đem thân thể của mình dâng hiến ra ngoài, mà sẽ không để ý sau này có thể được chỗ tốt gì hay không.

Đây chính là mị lực của một cường giả.

Lâm Lạc khoát khoát tay, sau khi Nhạc Phong Vân tử vong, đại lượng tinh khí tiến vào trong cơ thể hắn, lực lượng một Thượng Thiên Thần vẫn là tương đối cường đại, lệ khí để cho hắn có từng tia không ổn định, ánh mắt nhìn về phía Mã Cẩn Huyên không khỏi hơn một phần tà ác .

Dù sao đây chính là trời sanh xinh đẹp, bây giờ càng rũ xuống hai nhũ phong đầy đặn lại là mê người bực nào.

Hắn tiện tay một quyển, đem chúng nữ mang vào trong Dưỡng Tâm hũ, mặc dù hắn không có ý hút lấy chỗ tốt như vậy, nhưng nếu ván đã đóng thuyền hắn cũng sẽ không kiểu cách, muốn đem những chỗ tốt này cùng kiều thê chia xẻ .

Trên thực tế lực lượng của một Thượng Thiên Thần đối với hắn mà nói đã không thế nào để vào mắt, nhưng đối với chúng nữ cảnh giới thấp kém mà nói, lấy được một phần chính là giúp ích lớn lao!

Bởi vì Phong Sở Liên hoài thai nên không có tham chiến, Mai Hoa Tiên Tử lại còn đang bế quan. Nhưng mấy nữ còn dư lại là sẽ không cùng Lâm Lạc khách khí, rối rít đầu hoài tống bão, đã là lão phu thê, căng thẳng cái gì chứ.

Bên ngoài Dưỡng Tâm Hũ, chỉ còn dư lại Mã Cẩn Huyên, An Vũ Chân, Phượng Niệm Yên liên hệ cùng nhau .

- Cẩn Huyên…

Mắt to quyến rũ của An Vũ Chân chuyển một cái, chủ động cùng Mã Cẩn Huyên nói chuyện.

Lấy tu vi Sơ Vị Thần đỉnh phong của nàng là không đủ tư cách gọi thẳng tên Mã Cẩn Huyên, nhưng ai bảo nàng là “người” của Lâm Lạc, nếu gọi Mã Cẩn Huyên là tiền bối, đại nhân, Mã Cẩn Huyên dám tiếp nhận sao ?

Mã Cẩn Huyên cũng không biết quan hệ cụ thể của An Vũ Chân cùng Lâm Lạc, lúc này hướng nàng xem đi nói.

- Phu nhân có gì phân phó ?

- Ta cũng không phải là phu nhân, là đồ đệ vị kia, bất quá đang tìm cơ hội từ đồ đệ biến thành phu nhân.

An Vũ Chân ngược lại không giấu giếm chút nào, nếu Lâm Lạc nghe nói như thế không biết sẽ có cảm tưởng gì .

Ngay cả Mã Cẩn Huyên cũng cứng lại, đầu năm nay còn là rất nói tôn sư trọng đạo, làm một đồ đệ lại vắt hết óc muốn câu dẫn sư phụ lên giường, đây là đại nghịch bất đạo bực nào?

- Đừng cho là ta không biết ngươi đang đánh cái chủ ý gì.

An Vũ Chân lôi kéo Mã Cẩn Huyên đi tới nói.

- Ngươi dám nói không muốn câu dẫn sư phụ ta lên giường sao? Bất quá, sư phụ kia của ta mặc dù không phải là chánh nhân quân tử gì, nhưng tựa hồ cũng không phải loại thấy mỹ nữ hạ thân sẽ cứng rắn!

Trong những kiều thê bây giờ của Lâm Lạc, có thật nhiều là dưới trùng hợp phát sinh nghiệt duyên, giống như Nam Nhược Hoa, Mai Hoa Tiên Tử, Lạc Ngưng Vân, Chu Hạnh Nhi, từ sau khi có Phong Sở Liên, Lâm Lạc cho tới bây giờ không có chủ động theo đuổi nữ nhân nào nữa.

Mã Cẩn Huyên nhìn nữ nhân tuyệt đối có thể xưng là nghiệt đồ này, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên có phản ứng gì.

- Một người thế yếu, hai người lực mạnh, ta có thể giúp ngươi bái sư phụ ta làm môn hạ, sau đó chúng ta liên thủ lại đem hắn cua lên giường, mặc dù sư phụ ta có chút giả đứng đắn, nhưng tuyệt đối không phải là nam nhân không chịu trách nhiệm, chỉ cần hắn chịu rút ra, chúng ta liền nhất định có thể thăng làm Chủ Mẫu.

An Vũ Chân tiếp tục tuyên ngôn “đại nghịch bất đạo” của nàng.

Mã Cẩn Huyên không khỏi động tâm, nàng là nữ nhân có dã tâm, nếu như có thể trở thành nữ nhân của nam nhân cường đại như Lâm Lạc, nàng dĩ nhiên là vui lòng hết sức, lui một vạn bước mà nói, nam nhân như vậy bản thân liền tản ra mị lực để cho người ta si mê, có nữ nhân nào sẽ không thích?

Nhưng lời này của An Vũ Chân là thật sao?

- Tin tưởng ta.

An Vũ Chân vỗ vỗ bộ ngực cũng không kém Mã Cẩn Huyên chút nào, đãng xuất một mảnh nhũ lãng đẹp mắt.

- Hai người chúng ta liên thủ, nhất định có thể mê đảo sư phụ giả đứng đắn đó.

……

Nửa ngày sau, Lâm Lạc mới từ trong Dưỡng Tâm Hũ đi ra, về phần các nàng Tô Mị thì đang bế quan tiêu hóa lực lượng cùng pháp tắc mới vừa lấy được.

- Cái gì, bái sư?

Ánh mắt Lâm Lạc quét qua An Vũ Chân, lại nhìn Mã Cẩn Huyên, luôn cảm thấy vẻ mặt hai nàng này lộ ra một âm mưu .

- Đúng nha, sư phụ, ngươi xem mặc dù Cửu U Thần Vương rút lui, nhưng mà Cẩn Huyên ở lại chỗ này, vạn nhất ngày nào đó Cửu U Thần Vương chạy về báo thù, ngươi để cho nàng ngăn cản như thế nào? Cái này bị giết còn là chuyện nhỏ, vạn nhất trước kia chết còn phải bị ngàn người vạn người áp…

- Uy, ngươi nói có phải là quá khoa trương không?

Lâm Lạc cắt đứt nữ nhân này hoa tay múa chân.

- Một chút cũng không khoa trương.

An Vũ Chân đi tới sau lưng Mã Cẩn Huyên, hai tay từ phía sau lưng ôm lấy, đem hai vú của Mã Cẩn Huyên bắt lại nâng lên.

- Sư phụ, ngươi xem bộ ngực này một chút …

- Ngô.

Mặc dù là bị một nữ nhân bắt được bộ ngực, thế nhưng là giải đất nhạy cảm nhất, Mã Cẩn Huyên lập tức mặt cười đỏ bừng, phát ra một tiếng kiều ngâm, đặc biệt là ánh mắt kia của Lâm Lạc như thực chất, để cho giữa hai chân nàng không khỏi ẩm ướt.

Ba !

An Vũ Chân rút tay, hướng về phía cái mông của Mã Cẩn Huyên đánh một cái, phát ra âm thanh thanh thúy, cũng để cho cả người Mã Cẩn Huyên run run một cái, hai chân như nhũn ra, thiếu chút nữa ngã xuống trong ngực của nữ sắc lang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.