Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1415: Kịch chiến thập đại điện chủ



Nhưng yêu nghiệt chính là yêu nghiệt, một cái xoay người sẽ để cho hắn trong nháy mắt mất đi hết thảy hùng tâm cạnh tranh!

Thần Vương a. Tồn tại mạnh nhất Thần giới!

- Lâm Lạc, ngươi đến tột cùng muốn làm gì.

Đại điện chủ lạnh lùng nhìn Lâm Lạc, giọng nói tuy lệ, nhưng bất luận kẻ nào cũng có thể nghe ra có một tia run rẩy .

Chín đại điện chủ bọn họ kể từ khi lấy được Thời Gian pháp tắc hoàn chỉnh, nhiều năm như vậy xuống, có năm người thành công đột phá đến Tam Tinh Thần Vương. Bốn người khác đột phá có thể gần trong gang tấc. Cũng có thể cần triệu năm, ngàn vạn năm, cái này ai cũng khó mà nói .

So sánh với tiến bộ của Lâm Lạc, mặc dù bọn họ nhiều thêm năm Tam Tinh Thần Vương, cũng không có một chút phần thắng nào.

Cho nên, hắn không thể không sợ .

Người ở đây lại không biết, thấy Đại điện chủ kia ngoài mạnh trong yếu, mỗi một người đều là trong đầu oanh một cái, toàn bộ mơ hồ rồi.

Thần Vương, đó chính là mạnh nhất Thần giới! Nhưng vì cái gì thập đại điện chủ sẽ còn đối với Lâm Lạc lộ ra sợ hãi như thế. Chẳng lẽ, Thần Vương còn có phân biệt? Lực lượng của Lâm Lạc thậm chí có uy hiếp được thập đại điện chủ?

Bọn họ không hiểu, chỉ có thể ở đáy lòng suy đoán .

- Cũng không muốn làm gì, chính là tới thu cái công lý.

Lâm Lạc khẽ mỉm cười.

- Con người của ta không thích thiếu người khác, cũng không thích bị người khác thiếu nợ, cho nên ta trở lại.

- Hừ, ngươi coi như tấn nhập Thần Vương thì như thế nào, mười huynh đệ chúng ta liên thủ còn sợ ngươi sao?

Tứ điện chủ quát to.

Mặc dù hắn nói thanh âm rất lớn, nhưng ai cũng có thể nghe ra giọng nói hắn run rẩy .

Một Thần Vương cư nhiên sợ đến run rẩy ?

Tê !

- Lão già, đừng mạnh miệng, mau tới cùng đại bại hoại đánh nhau.

Sư Ánh Tuyết vỗ tay vỗ chân, không có tim không có phổi cười nói.

- Tiểu… Tiểu tỷ tỷ…

Một đạo thân ảnh nổi lên, là thiếu nữ xinh đẹp mười bảy mười tám tuổi, một thân cung trang tuyết trắng, phía trên có vô số kim ti, đem nàng phác họa càng ung dung hoa quý .

- Ngươi là ai?

Sư Ánh Tuyết lão khí hoành thu nói, nàng đang nhìn hứng thú, tại sao lại bị người cắt đứt ?

- Ngươi không biết ta ? Ta là Tình công chúa a.

Thiếu nữ xinh đẹp nhìn Sư Ánh Tuyết .

- Nga, nguyên lai là tiểu bất điểm năm đó a.

Sư Ánh Tuyết chợt nhớ ra, phiết phiết cái miệng nhỏ nhắn .

- Nhanh tránh ra một chút, ngươi cản trở Bổn ma vương.

Mấy ngàn năm qua, Tình công chúa cũng từ tiểu bất điểm bốn năm tuổi ban đầu lớn lên thành đại cô nương, nhưng mà Sư Ánh Tuyết so sánh xuống là nửa điểm cũng không có sửa đổi, giống như đó mới là chuyện ngày hôm qua .

Tình công chúa đã sớm không phải là tiểu nha đầu năm xưa, vốn nàng là không thèm cùng Sư Ánh Tuyết nói chuyện, nhưng nàng vì cha của mình, cũng hiểu rõ những thúc thúc bá bá kia, biết bọn họ là thật sợ đối với Lâm Lạc!

Mà thoạt nhìn Sư Ánh Tuyết cũng là đối với Lâm lạc có lực ảnh hưởng rất lớn, nếu có thể đánh động nàng, nói không chừng liền có thể hóa giải đoạn ân oán này.

Vì vậy , nàng nhất định phải thử một lần.

- Tiểu tỷ, Tình nhi cầu xin ngươi một chuyện có được hay không ?

Tình công chúa giống như một dạng ban đầu lôi kéo cánh tay nhỏ bé của Sư Ánh Tuyết, bất quá lúc trước một lớn một nhỏ, bây giờ là hoàn toàn trao đổi vị trí .

- Hừ, tại sao Bổn ma vương phải đáp ứng ngươi ?

Sư Ánh Tuyết hai tay ôm ngực, nếu nàng không muốn bị người nắm, trừ khi Lâm Lạc hoặc là người như mẫu thân nàng mới có thể chạm được.

Tình công chúa cũng không dám coi Sư Ánh Tuyết thành đứa trẻ, đều là lấy tình động, hiểu chi lấy lý, khuyên Sư Ánh Tuyết ra mặt hóa giải. Nhưng nàng lại nơi nào biết, Sư Ánh Tuyết thật đúng là tâm tính tiểu hài tử, nếu nàng đem Sư Ánh Tuyết làm thành tiểu hài tử dụ dỗ, nói không chừng tiểu nha đầu một ngạo kiều đáp ứng xuống, nhưng mà cùng tiểu nha đầu nói đạo lý có thể có cái gì dùng ?

Bởi vậy nàng nói miệng khô lưỡi táo, nhưng Sư Ánh Tuyết lại luôn không có hứng thú, một bộ sắp ngủ.

Tình công chúa không phải là không có nghĩ tới muốn bắt tiểu nha đầu lại làm con tin, nhưng mà năng lực Hư vô của tiểu nha đầu căn bản nàng không biết làm sao, nếu tùy tiện xuất thủ ngược lại sẽ chọc giận Lâm Lạc .

- Chuyện này từ chín người các ngươi bắt đầu, vậy từ chín người các ngươi kết thúc.

Ánh mắt Lâm lạc quét qua Bạch Quang Vinh Hiên cùng chín Thần vương, Dung Vũ Trạch thì bị hắn bỏ qua.

- Hừ, không nên quá cuồng vọng.

Chín đại điện chủ rối rít kêu lên, hiển nhiên đoạn ân oán này không có thể dựa vào ngôn ngữ hóa giải, vậy cũng chỉ có đánh một trận .

Chín người hướng Lâm Lạc ra tay, mà Dung Vũ Trạch cũng không có chút do dự nào, giống nhau gia nhập chiến đoàn

- Lão bát, ngươi lui ra.

Đại điện chủ trầm giọng quát lên.

- Chín người chúng ta có thể trấn giết người này, Lão bát ngươi không cần nhúng tay.

Tứ điện chủ cũng nói .

Dung Vũ Trạch lắc đầu một cái.

- Muốn ta vào lúc này khoanh tay đứng nhìn, cái này vạn lần không được.

- Huynh đệ !

- Hảo huynh đệ !

Mười người Tinh điện đều là thần sắc đại động, rối rít cười lớn .

Mặc dù Bạch Quang Vinh Hiên ác độc, mấy đại điện chủ tham lam, nhưng cũng không thể ma diệt nghĩa khí của huynh đệ bọn họ, ai cũng có khuyết điểm, đây là nhân tính, nhưng ít nhất tình huynh đệ này là đáng giá khen ngợi một tiếng.

Nhưng cái này cũng không thể che giấu bọn họ làm ác !

Con mắt Lâm Lạc nhìn Dung Vũ Trạch.

- Dung huynh, nếu ngươi xuất thủ đối với ta, ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.

- Ha ha, nhưng cầu xin đánh một trận.

Dung Vũ Trạch hào khí can vân .

Trong lòng Lâm Lạc có một tia tiếc hận, nếu như Dung Vũ Trạch lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, hắn sẽ không nói cái gì, nhưng khó miễn sẽ có một tia khinh bỉ. Nhưng đối phương muốn cùng huynh đệ của mình đồng sanh cộng tử, trong lòng hắn kính nể hơn, rồi lại tiếc hận thay đối phương, bởi vì hắn quả thật sẽ không hạ thủ lưu tình .

Như vậy, liền cho thấy chiến lực cường đại nhất của mình đưa Dung Vũ Trạch lên đoạn đường cuối cùng, tỏ vẻ kính trọng.

Lâm Lạc ôm quyền, hướng Dung Vũ Trạch thi lễ một cái nói.

- Điện chủ đại nhân, mời.

Điều này không khỏi làm Dung Vũ Trạch nhớ lại tình cảnh ban đầu thấy Lâm Lạc, khi đó Lâm Lạc cũng giống như vậy, hắn lắc đầu một cái, đem tất cả trí nhớ ném ra ngoài đầu, chỉ còn lại chiến ý hừng hực thiêu đốt.

- Xin mời.

- Thời Gian Thác Loạn.

Thập đại điện chủ đồng thời hét lớn một tiếng, rối rít mở ra hai tay, vô tận năm tháng tang thương đẩy ra, hướng Lâm Lạc cuồn cuộn vọt tới .

Mười người bọn họ đồng tu thời gian pháp tắc, mặc dù không phải là cùng “một”, nhưng cực kỳ tương cận, lại là huynh đệ tình thâm, liên thủ oai vượt qua xa những đại Thần Vương khác cảnh giới giống nhau liên thủ !

Đây cũng là nguyên nhân Lâm Lạc không dám khinh thường !

Mặc dù hắn có thể điều khiển thời gian pháp tắc, nhưng chỉ giới hạn ở cảnh giới so với hắn yếu, như vậy cũng chỉ có thể phế bỏ Bạch Quang Vinh Hiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.