Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1433: Tin tức của Lâm Hồng Hoang (1)



Rất nhiều tộc nhân cảnh giới yếu ớt đã nhao nhao uống gọi, nhưng người thực lực càng mạnh thì sắc mặt càng khó xem, bởi vì bọn hắn rõ ràng cảm giác được thực lực của mình cùng đối phương có bao nhiêu chênh lệch, căn bản không có địa phương có thể so sánh.

Trần Vũ nguyên kia đúng là Trần gia gia chủ đương thời, Trung nguyên thần Nhị trọng thiên đại năng, bình thường chính là nhân vật cao cao tại thượng, nhưng bây giờ là mặt mũi tràn đầy sợ hãi mà nhảy lên nhập không, vô cùng cung kính nói:

- Thuộc hạ Trần Vũ Nguyên, bái kiến Liệt đại nhân!

Liệt đại nhân? Ahhh, toàn bộ Đại La Thần Quốc có ai được xưng Liệt đại nhân đây, chỉ có vị Thượng Thiên thần Liệt Cổ Thiên Liệt đại nhân kia! Nguyên lai là Thượng Thiên thần giá lâm, tự nhiên có tư cách gọi Trần gia gia chủ lăn ra đây quỳ đón.

Chỉ là vị Thượng Thiên thần đại nhân này vì cái gì hỏa khí lớn như vậy? Chẳng lẽ là hậu đại ngu xuẩn nào đó của Trần gia không cẩn thận đắc tội thân nhân vị đại nhân này?

Liệt Cổ Thiên đứng ngạo nghễ trên trời cao, hai mắt dài nhỏ đảo qua Trần Vũ nguyên, hừ một tiếng nói:

- Trần gia các ngươi hiện tại lá gan càng lúc càng lớn rồi, ngay cả người của Thần Vương đại nhân cũng dám trêu chọc!

Cái gì!

Oanh thoáng một phát, Trần gia cao thấp da đầu ai cũng run lên! Thần… Thần… Thần Vương? Trời ạ, chỉ là Liệt Cổ Thiên giá lâm đã để cho bọn hắn sắp hồn phi phách tán, nghe được Thần Vương còn không dọa bọn hắn đến té cứt té đái sao?

Chẳng lẽ, bốn hỗn đản mười năm trước kia nói là thật sự?

- Đại, đại nhân, ta, ta ta ta ta ta…

Trần Vũ Nguyên thân là Trần gia gia chủ, tự nhiên không biết đã trải qua bao nhiêu mưa gió, thế nhưng mà nghe được uy danh Thần Vương, hắn lại cà lăm nói cũng nói không nên lời.

Liệt Cổ Thiên làm sao có thời giờ cùng một gã Trung nguyên thần lãng phí thời gian, nói thẳng:

- Ngươi bây giờ cũng biết vì cái gì rồi, Thần Vương chỉ nói, nhất định phải nghiêm trị ác nhân, ngươi có thể minh bạch không?

- Vâng! Vâng! Thuộc hạ minh bạch, đa tạ Đại nhân!

Trần Vũ Nguyên sắp vui đến phát khóc rồi, nguyên lai tưởng rằng Thượng Thiên thần đích thân tới chính là muốn hoàn toàn xóa đi Trần gia, nhưng bây giờ là để lại chỗ trống sâu sắc, hắn tự nhiên là cảm kích không thôi.

Đương nhiên, gia hỏa phạm phải việc ác này, thiếu chút nữa hại Trần gia vạn kiếp bất phục tự nhiên phải chết, đây chính là Thần Vương tự mình nói, cho dù người nọ là trưởng tôn ruột thịt của hắn thì như thế nào, hắn dám bao che sao?

- Không, không, cha, gia gia, cứu ta! Cứu ta!

Một thanh niên tướng mạo anh tuấn, nhưng trên mặt có tà khí thoáng cái ngồi xuống trên mặt đất, dưới mông hiện ra một bãi nước vàng vàng.

Lâm Lạc cũng không ở lại chờ kết quả xử lý sự tình, nếu Đại La Thần Vương ngay cả điểm ấy cũng làm không được mà nói, cũng không có tư cách ngồi ở trên vị trí Thần Vương lâu như vậy.

Đã trả nhân tình, Lâm Lạc trở về Đại Ma Thần quốc, không biết tình huống của cha mẹ oan gia bây giờ là như thế nào rồi.

- Ngươi đi theo ta!

Lâm Hồng Hoang hướng Lâm Lạc vẫy vẫy tay, tuy thực lực của Lâm Lạc ở phía xa hắn, nhưng dù thế nào cũng là con của hắn, lão tử gọi nhi tử không phải sự tình thiên kinh địa nghĩa sao?

Lâm Lạc cũng không có cảm thấy có chỗ nào không đúng, hắn nhìn nhìn Nghiêm Thanh bên cạnh như con dâu mới vào nhà chồng, mà Nghiêm Thanh thì mặt đầy ngượng ngùng mà gục đầu xuống, nàng kêu la muốn báo thù đã có hơn vạn năm thời gian, nhưng kết quả lại là báo ở trên giường, tự nhiên là xấu hổ rồi.

Theo Lâm Hồng Hoang đến thư phòng, Lâm Lạc hỏi trước:

- Bọn người Bao sư huynh còn tốt chứ?

- Ân, mấy người bọn hắn đều rất tốt!

Lâm Hồng Hoang gật gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc.

- Chẳng lẽ ngươi không kỳ quái tu vi cảnh giới của ta sao sẽ tăng lên nhanh như vậy?

Lâm Lạc không nhịn được cười một tiếng, muốn nói tu vi cảnh giới tăng lên nhanh, lại có ai có thể so với hắn? Bất quá, không cùng yêu nghiệt như hắn so sánh mà nói, cảnh giới của Lâm Hồng Hoang tăng lên quả thật có chút dọa người.

- Cha ngươi được cơ duyên gì sao?

Hắn hỏi, theo như bình thường mà nói, tính toán Lâm Hồng Hoang lại thiên tung chi tử không có hơn mười ức năm cũng mơ tưởng đi tới một bước này!

- Từ khi ở Thăng Dương tinh phân biệt, ta trải qua 2000 năm thì tiến vào Thần Cảnh, mà ở trong quá trình phi thăng, một cỗ lực lượng kỳ dị dẫn dắt ta xuất hiện ở trong một Bí Cảnh, đúng là ở đó, ta được một truyền thừa chí cao, cũng rất nhanh đột phá tiến vào Trung nguyên thần!

Lâm Hồng Hoang cũng không có hứng thú thừa nước đục thả câu, lập tức tiến nhập chính đề.

Lâm Lạc cũng không có chen vào, lẳng lặng nghe nói.

- Nguyên bản ta còn nghĩ cỗ khí tức này sẽ để ta tấn thăng tới Thần Vương, nhưng một thanh âm thần bí lại muốn ta ly khai, đi tìm chủ nhân chính thức của nó!

Lâm Hồng Hoang tiếp tục nói, chỉ chỉ Lâm Lạc.

- Cũng là ngươi!

- Chẳng lẽ là…

Lâm Lạc không nén được kích động trong lòng, mạnh mẽ đứng lên.

- Đúng vậy, là chân vạc của Tử Đỉnh mà Lâm gia lịch đại truyền thừa xuống!

Lâm Hồng Hoang nhẹ gật đầu, sau đó có chút cảm khái nói.

- Tuy gia tộc có nói Lâm gia tổ tiên chính là đại nhân vật cực kỳ khó lường, nhưng ta tối đa cũng cho rằng bất quá là Thượng Thiên thần, nhưng kể từ bây giờ đến xem…

Một cái chân vạc lại để cho hắn như kỳ tích mà phá vỡ vào Trung nguyên thần, càng là hy vọng đột phá Thần Vương, như vậy Lâm gia tổ tiên tại sao có thể là Thượng Thiên thần, ít nhất cũng phải là Thần Vương, hơn nữa còn là Thần Vương vô cùng cường đại!

- Lâm gia tổ tiên, hẳn là Chí Tôn nắm giữ bổn nguyên pháp tắc nào đó!

Lâm Lạc tiếp lời nói, lão tử hắn sẽ không biết rõ phía trên Thần Vương còn có cảnh giới khác, nên hắn cũng thuận miệng nói ra.

Lâm Hồng Hoang nghe xong không khỏi trầm mặc, có được Tử Đỉnh cố nhiên là phúc vận của Lâm gia, nhưng mà có khả năng mang đến đại tai nạn, đừng nhìn Lâm Lạc bây giờ là Thần Vương, thế nhưng mà những Chí Tôn đại năng còn không hiện thân qua kia lại có thể nhẹ nhõm trấn áp Lâm Lạc!

- Cha, cái chân vạc kia ở nơi nào?

Lâm Lạc cùng Lâm Hồng Hoang là không cần phải khách khí gì, lập tức hỏi lên, hắn có thể thấy được Lâm Hồng Hoang nắm giữ chính là Thủy hệ đại đạo, chân vạc thứ bảy kia trấn áp tự nhiên là thủy hệ cấm tự rồi.

- Gấp cái gì, còn sợ ta lừa được đồ đạc của ngươi sao!

Lâm Hồng Hoang trừng mắt nhìn hắn một cái, nhưng lập tức lại nói.

- Nửa tháng sau xuất phát!

Vì cái gì còn phải đợi nửa tháng?

Lâm Lạc ban đầu không rõ, nhưng thẳng hai ngày sau bị các nàng Triệu Ngọc Phi ân cần dạy bảo mới tỉnh ngộ, nguyên lai cha mẹ "luyến gian tình nhiệt", tự nhiên phải qua nhiều một chút thời gian.

Thật không có nghĩ dùng Lâm Hồng Hoang kiêu hung cũng sẽ có lúc nhi nữ tình trường, Lâm Lạc không khỏi bật cười, nhưng cha mẹ cuối cùng có thể kết thành quyến lữ, đây đối với hắn tự nhiên là chuyện đại hỉ sự, đừng nói nửa tháng, dù là mười năm tám năm hắn cũng đợi rất tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.