Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1456: Trở về (2)



Lúc trước không có bọn họ tương trợ, cứu viện, vốn không có Lâm Lạc hiện tại!

Rượu quá bán tuần, mới thấy Lâm Hồng Hoang cùng Nghiêm Thanh dắt tay đi ra, nhìn xem Nghiêm Thanh mặt ngọc đỏ bừng liền biết thời gian bọn họ biến mất là đang làm chuyện gì.

- Ta nói, vài người các ngươi có phải cũng nên tìm nam nhân gả đi hay không, miễn ở chỗ ta hết ăn lại uống a!

Lâm Lạc đem ánh mắt nhìn về phía Phượng Niệm Yên, Đường Điềm, Mã Cẩn Huyên cùng An Vũ Chân.

Đường Điềm làm như không nghe thấy, cùng Sư Ánh Tuyết ăn ngon lành. Mà Phượng Niệm Yên lại dùng đôi mắt đẹp nhìn Lâm Lạc, suy nghĩ một chút mới nghiêm trang nói:

- Ta gả cho ngươi được không?

- Phốc…

Lâm Lạc một ngụm rượu phun tới, cũng may quay đầu đúng lúc, phun ở bên cạnh, bằng không một bàn đồ ăn này là không ai muốn ăn. Hắn liên tục ho khan nói:

- Ngươi như thế nào cũng đi theo hồ nháo?

- Chẳng lẽ ngươi không biết Phượng Đại tiểu thư chúng ta là không biết vui đùa sao?

Hạ Mộng Như ở một bên ôm Phượng Niệm Yên nói.

- Phu quân ngươi thật sự là khó hiểu ý người, người ta đi theo ngươi lâu như vậy, là cái tâm ý gì còn không hiểu sao?

- Hắc, hắc, người nầy chính là con lợn, còn muốn am hiểu ý? Ta xem là thiện người am hiểu ‘y’ còn kém không nhiều lắm!

Thủy Doanh Tâm thập phần bưu hãn nói, sau đó quăng cái mị nhãn cho hắn.

- Bại hoại, muốn đến giải y Bổn thống lĩnh hay không?

- Ngươi nữ lưu manh này, mau thu hồi một bộ này của ngươi, đừng làm hư tiểu hài tử!

Lâm Lạc đang nghe động tĩnh trong bụng Phong Sở Liên, tuy nói thai nhi ở trong cơ thể mẹ đợi thời gian càng dài, ngày sau phát triển tiền đồ lại càng lớn, nhưng hơn một ngàn năm cũng không gặp có biến hóa gì, đây chính là muốn người gấp chết!

- Đúng vậy đúng vậy, đừng làm hư tiểu hài tử!

Sư Ánh Tuyết ra vẻ người lớn hoành khí giáo huấn nói, một bên nhìn Thạch Nguyệt Nha ở trên cổ Lâm Lạc, kia chính là tồn tại so với tiểu nha đầu còn muốn tiểu nha đầu hơn.

Tất cả mọi người cười to, đợi cho tiệc rượu xong xuôi, tất cả mọi người đều tự trở về phòng, nên tu luyện thì tu luyện, nên ân sủng thì ân sủng.

Từ biệt nhiều ngày, Lâm Lạc tự nhiên phải hảo hảo an ủi tâm linh cùng thân thể chúng nữ, cái gọi là tiểu biệt thắng tân hôn, lúc này hắn tự nhiên sẽ không làm cho chúng nữ gom lại cùng nhau đến đồng sàn, mà là lấy thời gian gia tốc, cấp cho từng kiều thê một đêm khó quên.

Hắn trước đi tới phòng Lữ Nguyệt Đồng, dưới nến đỏ, người ngọc so với hoa kiều, tóc đen như bộc, bạch phu như ngọc, trên người cũng chỉ còn một kiện sa y mỏng như cánh ve, chẳng những chiếu thân thể nhìn một cái không xót gì, dù là mảnh đất mấu chốt nhất kia cũng như ẩn như hiện.

Lâm Lạc có gần năm không tiếp cận nữ sắc, này thời điểm không có là không nghĩ, nhưng lúc có là làm cho hắn dục hỏa đốt người, mà nữ nhân trước mắt này lại là kiều thê của hắn, có thể danh chính ngôn thuận, quang minh chính đại giữ lấy, như vậy hắn làm sao khắc chế, không cần che dấu dục vọng của mình.

Một tay ôm lấy mỹ nhân vào trong ngực, hai tay Lâm Lạc tham lam xoa nắn ngọc phong của đối phương, bên trong mềm mại lại không mất kiên quyết, xúc cảm hảo đến tột đỉnh.

- Ân, ân…

Lữ Nguyệt Đồng bị hắn xoa nắn làm toàn thân như nhũn ra, mà Lâm Lạc cũng là càng ngày càng cứng rắn, vật kia cách một tầng vải không ngừng ma xát khu vực mẫn cảm của Lữ Nguyệt Đồng, khiến cho trong rừng rậm tràn ra hồng thủy, làm cho tinh mâu của nàng một mảnh sương mù, có một loại hấp dẫn nói không nên lời.

Lữ Nguyệt Đồng mặc loại quần áo này nguyên bản là muốn khiêu khích Lâm Lạc một chút, không nghĩ tới mình không còn dùng được, bị Lâm Lạc trêu chọc một chút liền trở nên không thể vãn hồi, hóa bị động thành chủ động, đi cởi quần Lâm Lạc.

- Ngươi này có tính thiện am hiểu ‘y’ người hay không?

Lâm Lạc không khỏi cười khẽ lên.

- Nhanh tiến vào, bằng không lão nương cắn ngươi!

Lữ Nguyệt Đồng đỏ mặt nói.

- Đã là lão phu lão thê, còn thẹn thùng như vậy!

Lâm Lạc hôn vành tai tinh xảo của nàng, một bàn tay không cách nào nắm hết ngọc phong, hai ngón tay không ngừng khiêu khích hạt đào, tay kia thì âu yếm mái tóc đen của nàng, mùi thơm ngát thấm vào ruột gan.

- Giúp ta đi vào!

- Ngươi người này…

Lữ Nguyệt Đồng giận dữ trừng mắt nhìn Lâm Lạc một cái.

Từng kiều thê có từng cái đặc sắc, nếu gặp được Thủy Doanh Tâm, Triệu Ngọc Phi, không nói hai lời liền trực tiếp xoay người kỵ đến trên người Lâm Lạc, nhưng đừng xem Lữ Nguyệt Đồng cả ngày xưng lão nương bên miệng, nhưng ở trên giường nàng là thẹn thùng nhất.

Mà đúng là loại thẹn thùng này làm cho Lâm Lạc cảm thấy tâm đãng, làm cho hắn mỗi lần đều làm Lữ Nguyệt Đồng lâu nhất.

Yêu tinh hại người này!

Nhìn Lâm Lạc cười xấu xa, Lữ Nguyệt Đồng rất nhanh liền thỏa hiệp, bàn tay mềm ngự long, đem vật kia dẫn hướng rừng rậm ẩm ướt, tư một chút, giống như trâu đất xuống biển, bị nuốt trọn vẹn.

- Úc…

Cả người nàng run lên, ngọc phu tuyết trắng phiến ra một tầng ửng đỏ vô cùng kiều diễm.

Lâm Lạc từ nhẹ đến nặng, từ chậm đến nhanh, ba ba trì động, đem tiểu mỹ nhân dưới thân rất nhanh đưa tới vân tiêu.

- Nói chuyện này với ngươi!

Mưa đã tạnh, Lữ Nguyệt Đồng ghé vào trên giường, kiều mông đẫy đà cao cao hở ra, hình thành một đường cong khoa trương mà khêu gợi, eo nhỏ cũng là cận kham nắm chặt, một lớn một nhỏ hình thành trùng kích thị giác mãnh liệt.

Một tay của nàng nắm lấy tiểu huynh đệ của Lâm Lạc, khinh nhu niết niết, làm cho tiểu thần long lại có giận trương chi thế.

Lâm Lạc một cái xoay người đè đi lên, khẽ cười nói:

- Nói đi!

- Ngươi quá nặng, xuống dưới nói sau!

- Vừa rồi đè ngươi lâu như vậy, ngươi cũng không nói nặng nửa câu!

- Mã Cẩn Huyên cùng An Vũ Chân, ngươi hãy thu hai nàng đi!

Lữ Nguyệt Đồng cuối cùng nói ra trọng điểm.

- Gì?

Sắc mặt Lâm Lạc tối sầm, hai nghịch đồ kia thật đúng là lợi hại, sư phụ không có thể hạ, lại trước phá được sư nương.

- Ngươi thu các nàng nhiều ít ưu đãi, cư nhiên ngay cả nam nhân của mình cũng bán đi ra ngoài?

- Phi, ngươi có gì tốt, ta dựa vào cái gì bán ngươi?

Lữ Nguyệt Đồng quay đầu đến, đối với hắn phi nói.

- Vậy sao ngươi thay các nàng nói chuyện?

Lâm Lạc dùng tay đi ma sát ngọc bối trơn bóng của nàng, làm Lữ Nguyệt Đồng nhột cười không ngừng.

- Ngươi mang hai người trở về, chúng ta tự nhiên là ghen, động lòng người thôi, người có cảm tình, cùng các nàng ở chung thời gian lâu, sớm coi các nàng trở thành tỷ muội! Nếu ngươi không muốn thu thêm người, vậy sao còn thu mỹ nữ đồ đệ!

Lâm Lạc thực oan, lúc trước hắn quả thật là chịu không nổi An Vũ Chân cùng Mã Cẩn Huyên làm phiền mới thu các nàng làm đồ đệ, như thế nào tới trong miệng kiều thê lại biến thành có mục đích khác? Hắn thực sự có ý tứ sao không trực tiếp thu, cần gì phải vòng vo như vậy?

- Hơn nữa, hai người các nàng vũ mị như vậy, ngươi cũng đừng nói không có hứng thú, cái loại dụ dỗ này ta cũng kích động, có đôi khi đáng tiếc mình không phải nam nhân!

Lữ Nguyệt Đồng còn nói thêm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.