Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1492: Hậu nhân của Lôi hệ Chí Tôn (1)



Có ai có thể thông qua luyện hóa thần liệu đến tăng tiến tu vi? Cái này ngẫm lại cũng bị Nguyệt Nguyệt cảm thấy không thể tưởng tượng.

Lâm Lạc đối với nàng lộ ra một dáng tươi cười qua loa, căn bản không có ý tứ trả lời, để cho Nguyệt Nguyệt thiếu chút nữa bạo tẩu.

Nhưng vừa nghĩ tới Lâm Lạc có được năng lực đuổi giết Cửu Tinh Thần Vương, Nguyệt Nguyệt cũng chỉ có đem răng ngà cắn mạnh, người ta là Chí Tôn tương lai a! Tuy hiện tại vẫn chỉ là Tam tinh Thần Vương, nhưng ngẫm lại Hắc y nhân kia hung hăng càn quấy, Lâm Lạc đồng dạng nắm giữ Chí Tôn thần khí muốn lộ ra ít xuất hiện hơn nhiều.

- Đi thôi! Đi thôi!

Sư Ánh Tuyết nhảy lên nói:

- Nữu Nữu ngồi đến bờ mông cũng muốn mọc rể đây này!

Lâm Lạc cười ha ha, nói:

- Ta dám đánh cuộc, ngươi tối đa thành thành thật thật ngồi nửa nén hương thời gian!

- Hì hì!

Sư Ánh Tuyết không có chút ý tứ nào khi nói dối bị nhìn thấu, ngược lại nhe răng cười cười, nắm tay Lâm Lạc chạy tới trước.

Nếu có thể, Lâm Lạc muốn ở trong tòa Bí Cảnh này trực tiếp tăng lên tới Cửu Tinh Thần Vương, thậm chí đạt được đầy đủ tích lũy tiến vào Chí Tôn vị, như vậy hắn chính thức có được lực lượng hành tẩu thiên hạ, không cần sợ hãi cái này, sợ hãi cái kia.

Đương nhiên yêu cầu này là có chút cao.

Nhưng đạt tới Thất Tinh Thần Vương, Bát Tinh Thần Vương, dùng Lâm Lạc yêu nghiệt, số lần hắn có thể mượn bổn nguyên pháp tắc của Tử đỉnh cũng càng nhiều, tin tưởng chỉ cần không phải mấy đại Chí Tôn liên thủ hướng hắn làm khó dễ, hắn có năng lực bảo vệ tánh mạng.

Tinh Không Lưu ở trong tay Lâm Lạc ăn thiệt thòi lớn như vậy, tuyệt đối không có thể từ bỏ ý đồ. Bất quá, tên kia còn không biết Lâm Lạc kỳ thật cũng có được Chí Tôn thần khí, nhất định sẽ nghĩ đến tự mình đòi lại thiệt thòi, trước khi không có ăn đủ đau khổ là sẽ không chuyển lão tử hắn ra, sự tình mất mặt như thế hắn làm được sao?

Phương diện Hỏa gia ngược lại là không cần lo lắng, Nguyệt Nguyệt cùng bọn họ hỗn đến chung một chỗ, chỉ cần nữ nhân này đừng trở về khóc lóc kể lể, nghĩ đến Hỏa gia Chí Tôn cũng không có khả năng xuất thế. Hậu đại Chí Tôn khác cùng Lâm Lạc không có ân oán gì, chỉ cần bí mật Tử đỉnh đừng cho hấp thụ ánh sáng, hắn tạm thời sẽ không lo lắng cái gì.

Lại để cho Lâm Lạc sinh ra cảm giác áp bách cực lớn, tự nhiên là Hắc y nhân có được Lôi hệ Chí Tôn thần khí kia, hắn ở trong vạn năm sẽ tiến vào Thần Hoàng, hơn nữa đối với Lâm Lạc có ý quyết giết!

Đây mới là nguyên nhân căn bản mà Lâm Lạc gấp gáp muốn tăng thực lực lên như thế.

Hi vọng tòa Bí Cảnh này đừng cho hắn thất vọng.

Năm người lại xuất phát đi ra, nhưng chỉ vẻn vẹn mới đi ra hơn trăm dặm, liền nhao nhao cảm ứng được một cổ thần thức chấn động quét tới, thật là cường đại.

Liễu Bán Yên nhắm mắt cảm ứng thoáng một phát nói:

- Là nhân loại, Cửu Tinh Thần Vương!

- Mã Phổ Trạch?

Lâm Lạc thuận miệng nói, tại đây trừ người này ra, hình như còn không có nhân loại hoặc là yêu tu thứ hai đạt đến cấp độ Thần Vương.

- Tám phần là hắn!

Ở trong lúc nói chuyện này, chỉ thấy phía chân trời nộ lôi quay cuồng, một đạo nhân ảnh đã lướt gấp tới, chính là một Đại Hán thân cao hơn một trượng, báo mục hổ mũi, cực kỳ uy vũ.

Nhưng càng phong cách là sau lưng của hắn có một vòng tròn, trên vòng tròn khảm lấy bảy viên cầu màu tím, đang xì xì xì tản ra âm thanh dòng điện.

- Oa!

Sư Ánh Tuyết lập tức hai mắt tỏa ánh sáng, lộ ra ý động.

XÍU...UU!!

Tiểu nha đầu lập tức bay nhào ra, hướng về Đại Hán kia tung đi qua, thò tay liền hướng vòng tròn sau lưng đại hán kia nắm đi, rất có ý tứ mang vào sau lưng mình khoe khoang một phen.

- Lớn mật!

Đại hán kia quát tháo một tiếng, lật lên một chưởng liền hướng Sư Ánh Tuyết đập đi qua.

Lâm Lạc, Liễu Bán Yên, kể cả Hư Hải Quỳnh, Nguyệt Nguyệt cũng biết, Sư Ánh Tuyết chính là hư vô chi thân, chỉ vẹn vẹn có Chí Tôn thế gian, hoặc là nói tồn tại có được Chí Tôn thần khí mới có thể đối với nàng tạo thành uy hiếp, đều là cười mỉm không có ra tay.

Quả nhiên, đại hán kia một chưởng đập qua trực tiếp từ trong thân thể tiểu nha đầu xẹt qua, nhưng một trảo này của tiểu nha đầu cũng đồng dạng thất bại, đại hán kia thình lình hóa thành một đạo thiểm điện, phảng phất cũng có được hư vô chi thân.

- Ồ, ngươi là hậu duệ của Loạn Không nhất mạch?

Đại hán kia kinh hô một tiếng.

Có thể nói ra bốn chữ Loạn Không nhất mạch, cái này tuyệt đối không phải Thần Vương phổ thông, những Thần Vương dựa vào Chủ thần khí nhập đạo kia đều cho rằng Cửu Tinh Thần Vương mới là lực lượng đỉnh phong thế gian, căn bản không biết phía trên Thần Vương còn có bát đại Thần Hoàng!

Bởi vậy, mấy người Lâm Lạc đều là sững sờ, Sư Ánh Tuyết lập tức ra vẻ người lớn hoành khí mà nói:

- Kẻ cơ bắp, ngươi là người nào?

- Ha ha, nói chúng ta ngược lại còn có chút sâu xa!

Đại hán kia cười lớn.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Nguyệt xoay chuyển nói:

- Ngươi là hậu nhân của Lôi hệ Chí Tôn năm đó?

- Đúng là tiên phụ!

Đại hán kia ngạo nghễ nói ra.

Không cần phải nói, người này là Mã Phổ Trạch, bất quá không nghĩ tới hắn thật sự là hậu đại của Lôi hệ Chí Tôn năm đó! Chỉ là Chí Tôn vẫn lạc, Thần Vương pháp tắc hắn giao phó đi ra ngoài sẽ bị Thiên Địa thu hồi, chẳng lẽ Mã Phổ Trạch là đạt được một kiện Lôi hệ Chủ thần khí lần nữa tiến vào Thần Vương?

Hắn là nhi tử Lôi hệ Thần Hoàng, tất nhiên trời sinh thân hòa Lôi hệ đại đạo, đạt được Chủ thần khí nhận chủ cũng không khó tưởng tượng. Cùng Sư Ánh Tuyết đồng dạng, Mã Phổ Trạch cũng có được năng lực đặc thù, có thể hóa thân thành tia chớp, cái này cũng không bởi vì mất đi Thần Vương vị mà thay đổi, chính như Sư Ánh Tuyết vẫn chỉ là Hư Thần lại có thể để cho Cửu Tinh Thần Vương cũng giương mắt nhìn.

- Thì ra là thế!

Liễu Bán Yên, Nguyệt Nguyệt, Hư Hải Quỳnh đều là biểu lộ nghiêm túc, nhao nhao ôm quyền nói:

- Loạn Không môn hạ Liễu Bán Yên bái kiến Mã thế huynh!

- Hỏa linh môn hạ Nguyệt Nguyệt bái kiến Mã thế huynh!

- Hậu nhân Băng tinh nhất mạch Hư Hải Quỳnh bái kiến Mã thế huynh!

Mã Phổ Trạch cũng là thần sắc nghiêm túc thi lễ nói:

- Tiểu huynh lúc này ẩn cư gần ba nguyên kỷ, đã hoàn toàn cùng ngoại giới dứt bỏ liên hệ, trước kia không có nhận ra thân phận mấy vị kính xin chớ trách!

- Mã thế huynh, lệnh tôn đến tột cùng là vẫn lạc như thế nào?

Hư Hải Quỳnh nhịn không được hiếu kỳ hỏi, đó là một cọc án chưa giải quyết, mấy vị Chí Tôn cũng là cho tới bây giờ đều tránh không nói chuyện.

Ngay cả Liễu Bán Yên cùng Nguyệt Nguyệt đều lộ ra lắng nghe chi sắc, các nàng cũng đồng dạng hiếu kỳ.

Mã Phổ Trạch cười khổ một tiếng nói:

- Tiểu huynh cũng không biết là chuyện gì xảy ra, đột nhiên tầm đó mất đi cảm ứng đối với tiên phụ!

Mọi người hai mặt nhìn nhau, năm đó đến tột cùng phát sinh chiến đấu như thế nào, đúng là để cho một gã Chí Tôn vẫn lạc! Phải biết rằng ngay cả Thần Vương cũng có danh xưng Bất Tử, lại huống chi là Chí Tôn Thần Hoàng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.