Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1494: Đột nhiên trở mặt



Bởi vậy, hắn không chút do dự lộ ra vẻ dữ tợn.

Bất luận người nào muốn cướp đoạt cơ duyên của hắn, đều là tử địch của hắn!

- Mã thế huynh, ngươi thật quá mức!

Nguyệt Nguyệt lạnh lùng quát mắng.

- Ha ha ha, đáng tiếc ba người các ngươi là túi da xinh đẹp, không sao, đợi bổn tọa luyện thành thi cơ, đồng dạng có thể vui đùa!

Mã Phổ Trạch phát ra cuồng tiếu.

Lâm Lạc đột nhiên có loại cảm giác sởn hết cả gai ốc nói:

- Đứa con kia của ngươi... sẽ không phải là ngươi cùng hung thú sinh ra chứ?

Lời vừa nói ra, trong đôi mắt của Mã Phổ Trạch lập tức phun ra một đạo xấu hổ và giận dữ!

Quả là thế!

Bởi vì Mã Phổ Trạch sợ hãi bị cường giả kia trảm thảo trừ căn, một mực trốn ở nơi này. Nhưng nơi này ngay cả Thần Vương cũng không dám đơn giản giao thiệp, sau khi Mã gia nhất mạch suy sụp, tại đây càng là không thể nào có người tiến vào chiếm giữ.

Mà suốt ba nguyên kỷ ah, hắn lại thế nào chịu đựng được tịch mịch như thế, nhưng căn bản không dám đi ra, phát sinh chút sự tình mà người bình thường khó có thể tưởng tượng cũng có thể lý giải.

Liễu Bán Yên tam nữ đồng thời lộ ra thần sắc đã khiếp sợ lại buồn nôn, quả thực có loại khó chịu bị Mã Phổ Trạch nhìn lên một cái cũng rửa không sạch.

- Các ngươi khinh người quá đáng!

Mã Phổ Trạch vừa thẹn vừa giận hét lớn một tiếng, khuôn mặt trong hồng mang hắc, trong hắc mang tím, đặc sắc đến trình độ tột đỉnh.

Lâm Lạc cười ha ha nói:

- Chỉ có thể chính ngươi làm, người khác nói cũng không được sao?

- Hỗn trướng tiểu tử, bổn tọa trước giết ngươi!

Mã Phổ Trạch gào thét như sấm, tay phải run lên, đã nhiều thêm một cái chiêng toàn thân màu xanh lam, thân hình bay múa, hướng về Lâm Lạc giết đi qua.

- Cố tình gây sự!

Liễu Bán Yên hừ lạnh, pháp tắc chi kiếm diễn hóa, hướng về Mã Phổ Trạch chém qua.

Loảng xoảng!

Mã Phổ Trạch giơ Bích Chiêng ngăn cản, kiếm chiêng tấn công, phát ra một tiếng vang vô cùng thanh thúy, một đạo điện quang hiện lên, pháp tắc chi kiếm của Liễu Bán Yên rõ ràng nhao nhao vỡ vụn.

- Hừ!

Ánh mắt Mã Phổ Trạch sâm lãnh, tay phải chấn động, Liễu Bán Yên lập tức bị hắn chấn lui về. Thân hình hắn không ngừng, tiếp tục hướng về Lâm Lạc bức đi qua, trong ánh mắt lộ ra sát khí không thể ách chế.

Nguyệt Nguyệt cũng phi thân ra:

- Mau dừng tay!

Mã Phổ Trạch cũng không để ý tới chút nào, thân thể quỷ dị nhoáng một cái, hóa thành một đạo thiểm điện trực tiếp xuyên qua phòng ngự của Nguyệt Nguyệt, tiếp tục thẳng hướng Lâm Lạc.

Hắn là Thần Hoàng chi tử, có được đại năng lực như Sư Ánh Tuyết, Tinh Không Lưu.

Liền qua hai đại Cửu Tinh Thần Vương phong tỏa, lúc này đã không có người có thể ngăn cản hắn đuổi giết Lâm Lạc!

- Mã Phổ Trạch, không muốn chết thì dừng tay!

Liễu Bán Yên cùng Nguyệt Nguyệt đồng thời kêu lên.

Không muốn chết thì dừng tay?

Mã Phổ Trạch cười lạnh, cho rằng Lâm Lạc là Chí Tôn sao? Hắn tay phải một cuốn, Bích Chiêng như là lưỡi đao hướng về cổ Lâm Lạc lột bỏ, đây chính là bảo vật mà hắn ở một nguyên kỷ trước đạt được, có được lực lượng cấp bậc Cửu Tinh Thần Vương, phối hợp bản thân hắn nắm giữ Thần Vương pháp tắc, chỉ cần bị hắn oanh trúng, dù là Vương trung chi Vương như Liễu Bán Yên ,Nguyệt Nguyệt cũng sẽ trọng thương!

Trước hết giết Lâm Lạc, lại đem Liễu Bán Yên, Nguyệt Nguyệt chế thành thi cơ, thực lực hai nữ này quá mạnh mẽ, chỉ có thể bạo liễm thiên trân, về phần nha đầu Hải tộc kia ngược lại là có thể lưu người sống, cực kỳ hưởng thụ một phen!

Ông, mặt chiêng đã gọt đến cổ Lâm Lạc, Mã Phổ Trạch lộ ra một dáng tươi cười khát máu.

Nhưng mà…

Tạp, KAKA tạp!

Bích Chiêng nhao nhao nghiền nát, giống như bùn cát chế thành, lạnh rung phiêu linh!

- Làm sao có thể …

Mã Phổ Trạch phát ra một tiếng kinh hô tràn ngập kinh ngạc, như là si ngốc!

Cái này mặc dù chỉ là Thiên Thần khí, nhưng ẩn chứa lực lượng lại đạt tới trình độ Cửu Tinh Thần Vương, độ bền bỉ cũng như thần thể của Cửu Tinh Thần Vương, không thể phá vỡ!

Mà cái này còn chưa kết thúc!

Một cổ lực lượng kỳ dị từ Bích Chiêng kéo dài đến trên tay Mã Phổ Trạch, trong nháy mắt như vậy, ngón tay của hắn rơi xuống, sau đó là cánh tay, bả vai, lan tràn hướng toàn thân của hắn.

- Ah …

Mã Phổ Trạch dùng thần thức phát ra một tiếng gào thét thống khổ điên cuồng, lôi quang lóe lên, thần hồn của hắn bám lên thần hạch, lập tức lấy đây là căn bản, dài ra nội tạng, thân thể, tứ chi, đầu lâu.

Dùng ánh mắt vô cùng hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc, cách nghĩ duy nhất của Mã Phổ Trạch là chạy trốn!

Bổn nguyên pháp tắc!

Đây tuyệt đối là bổn nguyên pháp tắc, nếu không tuyệt không khả năng để cho hắn không hề có chống cự chi lực, nếu không phải đối phương không có hạ sát thủ, hắn vừa rồi đã chết!

Thần hạch không xấu, đó là đối với phía dưới Thần Vương, ngay cả Thần Vương cũng có thể oanh diệt thần hạch, như vậy huống chi là Chí Tôn Thần Hoàng?

- Ngươi lại động một ngón tay, hữu tử vô sinh!

Lâm Lạc lạnh lùng nói ra, hắn không có giết Mã Phổ Trạch, chính là vì hắn trước muốn hỏi ra chỗ chân vạc thứ tám.

Mã Phổ Trạch kinh sợ, có lẽ hắn đã từng là người không biết sợ, một đời Thiên Kiêu, tung hoành thiên hạ. Thế nhưng mà theo phụ thân vẫn lạc, hắn trở nên nhát gan, nếu không cũng sẽ không biết ở nơi này trốn gần ba nguyên kỷ!

Hắn khẳng định Lâm Lạc có được đại năng lực diệt sát hắn, nào còn dám động một sợi lông, chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân đều dựng đứng, mồ hôi lạnh tầng tầng đi xuống đất, phảng phất từ trong nước mới vớt ra.

Chứng kiến bộ dạng này của hắn, Liễu Bán Yên tam nữ đều lộ ra xem thường chi sắc.

Đánh không lại người không có việc gì, thế nhưng mà sợ đến loại trình độ này còn tu thần đạo gì!

- Ngươi là từ đâu đạt được Thần Vương truyền thừa?

Lâm Lạc đi thẳng vào vấn đề nói.

Mã Phổ Trạch sững sờ, lập tức do dự .

Hắn tự nhiên có ngạo khí của hắn, giờ phút này lộ ra hoảng sợ như thế ngược lại cũng có cố ý yếu thế, chỉ cần tránh được kiếp nạn này, hắn còn đang nằm mơ có thể đạt được Chí Tôn thần khí, chỉ cần thành tựu Thần Hoàng, cái kia đã bị bất luận khuất nhục gì đều có thể lấy trở lại!

Nhưng Lâm Lạc mới mở miệng đã hỏi bí mật trọng yếu nhất trong lòng của hắn, cái này để cho hắn phản ứng thế nào mới tốt?

Nói, hắn cam tâm sao? Không nói, hắn lại là người thấy chết không sờn, thà bị gãy chứ không chịu cong sao?

Lâm Lạc bình thân tay phải, chỉ vào Mã Phổ Trạch.

- Ta… ta nói.

Mã Phổ Trạch vội vàng hoảng sợ nói, dũng khí, bất khuất hắn đã từng có sớm ở trong ba nguyên kỷ ẩn núp tiêu hao sạch sẽ.

- Đó là lúc ta chạy trốn tới trong một kẽ nứt không gian, ngẫu nhiên đạt được truyền thừa!

- Ở đâu!

Lâm Lạc bất động thanh sắc nói, miễn cho đối phương phát lên tâm tư cò kè mặc cả.

Mã Phổ Trạch đã lui một bước, cũng sẽ không lại chú ý lui bước thứ hai, bước thứ ba, cơ hồ chỉ là do dự thoáng một phát, hắn liền đem mình đạt được Thần Vương truyền thừa trải qua từ đầu chí cuối nói một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.