Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1495: Tạm thời không lấy (1)



Lâm Lạc đối với quá trình này kỳ thật không có hứng thú, địa điểm cụ thể mới là hắn quan tâm.

Hắn tâm niệm vừa động, một đạo thôn phệ pháp tắc oanh ra, Mã Phổ Trạch căn bản không có bất luận chống cự chi lực gì liền triệt để biến mất khỏi thiên địa!

Loại người này không giết mà nói, chỉ biết lưu lại hậu hoạn vô tận!

Mã Phổ Trạch đối với năm người Lâm Lạc động sát cơ, như vậy Lâm Lạc cũng không phải người nhân từ nương tay, không có khả năng coi như không có việc gì phóng hắn rời đi. Như loại Cửu Tinh Thần Vương này là không thể xem thường, ẩn từ một nơi bí mật gần đó phát động đánh lén mà nói, bằng thực lực bây giờ của Lâm Lạc thật đúng là không nhất định có thể may mắn thoát khỏi!

Chính diện giao phong, Lâm Lạc còn có thể thong dong sai khiến Tử đỉnh sáng tạo pháp tắc, một lần hành động đánh tan đối thủ, nhưng giữa hai người cảnh giới chênh lệch quá lớn, Mã Phổ Trạch thật muốn không mặt mũi tiến hành đánh lén, Lâm Lạc tám chín phần mười là sẽ trúng chiêu.

Lâm Lạc cũng sẽ không cầm tánh mạng mình đến bốc lên loại phong hiểm không có chút ý nghĩa nào này!

Bất quá, đường đường Cửu Tinh Thần Vương, hơn nữa vẫn là nhi tử Chí Tôn ngày xưa lại dễ dàng bị giết như thế, vẫn là cho tam nữ Liễu Bán Yên vô cùng rung động, cũng chỉ có Sư Ánh Tuyết không có tim không có phổi ở một bên gặm đồ ăn vặt.

Ở trong suy nghĩ của tiểu nha đầu, tuy Lâm Lạc rất xấu rất xấu, lại tuyệt đối sẽ không đối với nàng có ác ý gì, nàng lại có cái gì phải sợ hãi?

- Ngươi thực sự có Chí Tôn thần khí!

Nguyệt Nguyệt đột nhiên chỉ hướng Lâm Lạc, trên khuôn mặt vũ mị che kín khiếp sợ. Trước kia hai Tam đầu xà cấp bậc Cửu Tinh Thần Vương bị Lâm Lạc đuổi giết, nàng dù sao cũng không có chứng kiến Lâm Lạc tự mình ra tay, mà là sau đó theo phản ứng của Liễu Bán Yên mới đoán được một hai, kinh ngạc sao có thể vượt qua hiện tại.

Nàng mạnh mẽ nhảy lên:

- Không có khả năng! Không có khả năng ah! Bảy đại Chí Tôn đều còn tại nhân thế, Lôi hệ Chí Tôn thần khí thì bị sắc quỷ kia lấy đi, ngươi làm sao có thể còn có một kiện Chí Tôn thần khí!

Đây là sự tình mà nàng như thế nào cũng nghĩ không thông, những ngày này làm nàng suy nghĩ đến bạc tóc ah.

Lâm Lạc không có công phu để ý tới nàng, vẫy tay, tàn phiến Bích Chiêng kia nhao nhao bay vụt hướng trong tay hắn, tuy bị bổn nguyên pháp tắc phá hư nghiêm trọng, xói mòn đại bộ phận lực lượng tinh hoa, nhưng con kiến tuy nhỏ cũng là thịt, hắn sẽ không lãng phí.

- Chậc chậc chậc, soái đệ đệ ngươi thực có cá tính, tỷ tỷ thích!

Nguyệt Nguyệt đột nhiên khanh khách cười nói:

- Tỷ tỷ quyết định, muốn gả cho ngươi!

- PHỐC …PHỐC…PHỐC …

Lâm Lạc, Hư Hải Quỳnh, Sư Ánh Tuyết đồng thời phun ra, mà Liễu Bán Yên thì là mặt mang sát khí nhìn về phía nữ nhân vừa mới miệng ra lời nói kinh thế hãi tục kia.

- Đừng có dùng loại ánh mắt ngưỡng mộ này nhìn xem tỷ tỷ, nữ nhân yêu không phải thường tình ư, chẳng lẽ không cho tỷ tỷ ưa thích ai?

Nguyệt Nguyệt mặt không đổi sắc nói, cũng thiệt thòi nàng còn có thể trấn định như thường.

Lâm Lạc khoanh chân ngồi xuống, hắn muốn luyện hóa tàn phiến thần khí vừa mới đạt được, sau khi đánh nát, mỗi qua một hơi thời gian lực lượng này sẽ xói mòn nhiều một phần, nghe nữ nhân kia nói ẩu nói tả, còn không bằng nắm chặt thời gian luyện hóa bảo bối này.

- Hừ!

Liễu Bán Yên đối với Nguyệt Nguyệt xùy một tiếng.

- Chậc chậc chậc, Liễu muội muội ghen?

Nguyệt Nguyệt cười khanh khách:

- Nam nhân như soái đệ đệ, lại có nữ nhân nào có thể không động tâm? Nam nhân tốt như vậy, Liễu muội muội muốn một người độc hưởng cũng quá ngang ngược!

Liễu Bán Yên cũng không có da mặt dày như nàng, lập tức bị nàng nói đến mặt đỏ tới mang tai, một đôi mắt phượng hung hăng nhìn chằm chằm vào Nguyệt Nguyệt, tùy thời có thể ra tay.

- Chậc chậc chậc, bị nói trúng tâm sự?

Nguyệt Nguyệt nhõng nhẽo cười như hoa.

...

Gần kề chỉ là nửa ngày thời gian, Lâm Lạc đã đem mảnh vỡ Bích Chiêng kia hoàn toàn luyện hóa, nhưng tốc độ luyện hóa càng nhanh, nói rõ trong đó ẩn chứa lực lượng cũng càng ít, sửng sốt để cho cảnh giới của hắn dừng lại ở Tam Tinh Thần Vương đỉnh phong, khoảng cách đột phá chỉ còn một tia tích lũy.

Đương nhiên ở trong đó còn có tác dụng tinh khí cả đời của Mã Phổ Trạch, nhưng nhân chi tinh khí cuối cùng là không thể so sánh với thần liệu cùng giai, nếu không một khối thần liệu cấp bậc Cửu Tinh Thần Vương đủ để cho hắn sau khi đột phá bay thẳng đến Tứ Tinh Thần Vương trung kỳ.

Lâm Lạc thở dài, bất quá chỉ cần có thể ở chỗ này tìm đến một kiện thần liệu hoặc là thần khí, hắn tuyệt đối có thể đột phá đến Tứ Tinh Thần Vương!

- Soái đệ đệ …

Nguyệt Nguyệt bay vút tới, cũng trốn đến phía sau hắn, dùng ngăn cản Liễu Bán Yên phẫn nộ truy đến.

- Nhanh giúp tỷ tỷ khuyên nhủ phong bà nương kia!

Nghe được Nguyệt Nguyệt cho mình "ngoại hiệu" mới, Liễu Bán Yên không khỏi càng thêm phẫn nộ, pháp tắc chi kiếm trong hai tay chớp động càng rừng rực.

- Ngươi cùng một người mê trai so đo cái gì!

Lâm Lạc hướng Liễu Bán Yên khuyên.

Trong ánh mắt của Liễu Bán Yên không khỏi lộ ra một tia an ủi chi sắc, thật đúng là gật gật đầu, đem pháp tắc chi lực tán đi, hai chân một bàn, lơ lửng ở giữa không trung, nhắm mắt dưỡng thần .

- Soái đệ đệ, ngươi lại dám nói tỷ tỷ là mê trai?

Nguyệt Nguyệt ở sau lưng Lâm Lạc nói ra, trong giọng nói ngậm lấy một tia nguy hiểm.

- Ta cảnh cáo ngươi không nên làm ẩu, bằng không thì tự gánh lấy hậu quả!

Lâm Lạc cũng không quay đầu lại.

Nguyệt Nguyệt một ngụm oán khí lập tức dấu ở trong bụng không phát ra được, tuy Lâm Lạc vẫn chỉ là Tam Tinh Thần Vương, nàng duỗi đầu ngón tay là có thể đơn giản bóp chết, thế nhưng mà đối mặt bổn nguyên pháp tắc của Lâm Lạc, nàng cũng đồng dạng yếu ớt như là một miếng băng mỏng!

Hai người đều giống như có được công kích mạnh nhất trên thế gian, nhưng đồng thời cũng là võ giả phòng ngự yếu nhất, chỉ cần lẫn nhau ra tay, khẳng định là kết cục đồng quy vu tận.

Nàng cùng Lâm Lạc cũng không phải sinh tử oan gia, có tất yếu náo đến mức này sao?

- Vì cái gì ngươi luôn trừng mắt đối với ta như vậy?

Nguyệt Nguyệt đột nhiên đổi biểu lộ, một bộ vợ bé thụ ủy khuất:

- Người ta ở đâu đắc tội ngươi, ngươi lại hung với nhân gia như vậy!

Lâm Lạc không khỏi toàn thân một hồi run rẩy, cái này cũng chán đến quá mức, để cho toàn thân hắn đều nổi một tầng da gà. Nhưng khoan hãy nói, Nguyệt Nguyệt vốn là vưu vật bách mị thiên kiều, lại tận lực làm nũng, thật sự là lão ông cúi xuống cũng muốn tim đập thình thịch.

- Đừng có dùng loại giọng điệu có thể buồn nôn chết người này nói chuyện!

Hắn vội vàng nói.

- Soái đệ đệ, ngươi nhìn ngươi có tiền đồ, khí khái hào hùng bừng bừng phấn chấn như vậy, toàn thân đều lộ ra nam tử khí, tỷ tỷ lại xinh đẹp, phong tình vạn chủng như vậy, chúng ta là một đôi nhất xứng!

Nguyệt Nguyệt phảng phất như nữ lang thiên biến, lại đổi về bộ dáng nguyên lai.

Có chào hàng mình như vậy sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.