Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1577: Hòa hảo



Nhưng tiểu tử này ngược lại tốt, lập tức chuyển hoạ đông dẫn, đem lực chú ý của hai nữ chuyển dời đến trên sự tình hắn muốn đánh Lâm Tiêu Dương, thật đúng là giảo hoạt!

Không hổ là Triệu Ngọc Phi sinh ra!

- Đại phôi đản, quất chết Xú tiểu tử bất hiếu này!

Sư Ánh Tuyết hai tay chống eo, một bộ tức giận phẫn nộ.

Lâm Lạc cười hắc hắc, muốn cho Sương Vô Nguyệt tha thứ Lâm Tiêu Dương "hoa tâm", tiểu tử này không ăn chút đau khổ sao được? Hơn nữa rõ ràng còn dám bán rẻ lão tử hắn, cái đau khổ này tự nhiên còn phải tăng thêm một chút!

BA~!

Lâm Lạc trước hết quất xuống, một đạo huyết hoa tung bay, trên lưng Lâm Tiêu Dương lập tức nhiều hơn một vết máu!

- Ah …

Lâm Tiêu Dương phát ra một tiếng thân ngâm vô cùng thống khổ, trên trán mồ hôi lạnh ứa ra, toàn thân đều là một hồi run rẩy.

Trong nội tâm Sương Vô Nguyệt cùng Thất Lang Ngạo Thiên đồng thời đau xót, không khỏi quay sang không dám nhìn.

- Xú tiểu tử này!

Lâm Lạc quất mà nghiến răng, một roi này nhìn như đánh rất nặng, nhưng mà gắng sức mưu lợi chi cực, chỉ để cho Lâm Tiêu Dương ra chút huyết lừa gạt Sương Vô Nguyệt hai nữ, có cần biểu lộ khoa trương như vậy không!

Hắn không sợ hai nữ Sương Vô Nguyệt hận lên mình, dù sao đó là thê tử của Lâm Tiêu Dương, cũng đừng quên trong Dưỡng Tâm Hũ còn có một mẹ đẻ Lâm Tiêu Dương, kiều thê của hắn Triệu Ngọc Phi là tuyệt đối hộ độc, nếu để cho nàng "biết rõ" mình ngoan tâm quất Lâm Tiêu Dương, cái này sẽ đại náo lật trời!

Lâm Lạc cũng không muốn sau khi giúp Lâm Tiêu Dương giải quyết mâu thuẫn trong gia đình, nhưng hậu viện của mình lại lấy lên hỏa diễm.

BA~! BA~! BA~!

Lâm Lạc lại là vài roi mãnh liệt quất đi qua, ai bảo đây là con của hắn, bị nhi tử lừa thì lừa a!

- Ah … ah … ah …

Lâm Tiêu Dương kêu thảm thiết liên tục, rất thật đến độ sắp để cho Lâm Lạc hoài nghi mình đối với lực lượng khống chế không tốt.

- Dừng tay!

Thất Lang Ngạo Thiên lại một lần nữa đoạt đi ra, lưng dán vào Lâm Tiêu Dương, hai tay mở ra nghênh hướng Lâm Lạc

- Là ta câu dẫn hắn, là ta bắt buộc hắn, ngươi muốn đánh, thì đánh ta!

Lâm Lạc mắt liếc Sương Vô Nguyệt, chỉ thấy cô gái này hai đấm nắm chặt, thân thể khẽ run, nhưng thủy chung vẫn không nhúc nhích!

Diễn như vậy chủ yếu vẫn là vì để cho Sương Vô Nguyệt nguôi giận, vị này chưa nguôi giận tất nhiên là đánh tiếp rồi! Lâm Lạc thò tay phất một cái, Thất Lang Ngạo Thiên lần nữa ngã ra, hướng về Sương Vô Nguyệt lảo đảo đánh tới.

BA~! BA~! BA~!

Lâm Lạc vung roi lên mãnh liệt đánh lần nữa, từng đạo huyết hoa tung tóe, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Tuy hắn làm khống chế, nhưng Lâm Tiêu Dương luôn sẽ ăn vào chút ít đau khổ, bất quá ai bảo hắn làm cho bụng của Thất Lang Ngạo Thiên lớn hơn, trước kia lại lời thề son sắt cùng Sương Vô Nguyệt nói vĩnh viễn chỉ biết có nàng!

Sương Vô Nguyệt tức giận không phải Lâm Tiêu Dương nhiều hơn một nữ nhân, mà là hắn không tuân thủ hứa hẹn!

- Sương Vô Nguyệt, là ta đã đoạt nam nhân ngươi, ngươi muốn trách thì trách ta!

Thất Lang Ngạo Thiên đột nhiên đối với Sương Vô Nguyệt quỳ xuống, đối mặt nam nhân cường đại hơn Cổ Lan Thần Vương vô số lần, nàng không dám có ý niệm bắt cóc Sương Vô Nguyệt dùng uy hiếp Lâm Lạc chút nào.

Trong nội tâm Sương Vô Nguyệt khó chịu, thân thể có chút mở ra, không tiếp thụ đối phương quỳ lạy.

- Có phải ta chết đi ngươi có thể tha thứ Tiêu Dương hay không?

Thất Lang Ngạo Thiên đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng một loại ánh mắt kiên quyết nhìn Sương Vô Nguyệt.

Sương Vô Nguyệt kinh hãi, đã thấy Thất Lang Ngạo Thiên một chưởng chụp về phía đỉnh đầu mình!

-Cha …

Nàng vội vàng cả kinh kêu lên, trước kia nàng xác thực hận không thể giết chết nữ nhân này, nhưng khi nhìn đến nàng đối với Lâm Tiêu Dương tình thâm ý trọng, nàng dâng lên càng nhiều hơn là đồng bệnh tương liên.

Nữ nhân Lang tộc, quả nhiên dám yêu dám hận, dã tính mười phần!

Chỉ là trước mặt đệ nhất Chí Tôn đương thời, ai chết ai sống đều ở một ý niệm của Lâm Lạc, nếu như hắn không đồng ý, ai có thể chết được?

Thủ chưởng của Thất Lang Ngạo Thiên đứng ở trán của nàng, chỉ là kém một tấc lại như thế nào cũng không cách nào đè nén xuống được nữa.

- Hồng Vũ, ngươi không nên xằng bậy!

Lâm Tiêu Dương sợ tới mức chân đều mềm nhũn, thứ nhất là đau lòng ái thê, thứ hai bụng ái thê còn có đời thứ ba Lâm gia, thật muốn làm ra một thi lưỡng mệnh, hắn sẽ phải điên mất đấy!

- Đã đủ rồi!

Sương Vô Nguyệt một hồi nản lòng thoái chí.

- Chúc hai người các ngươi hạnh phúc!

Nàng che mặt bỏ chạy.

- Còn không mau truy!

Lâm Lạc đá lên một cước, đem Lâm Tiêu Dương hướng Sương Vô Nguyệt đá tới, sau đó hướng Thất Lang Ngạo Thiên cũng phất phất tay, nói.

- Mở chuông còn cần người buộc, ngươi cũng đi a!

- Vâng!

Vô luận là thực lực hay là thân phận lão tử của Lâm Tiêu Dương của Lâm Lạc, Thất Lang Ngạo Thiên đều chỉ có tư cách run sợ nghe theo, liền vội cung kính đáp ứng một tiếng, hướng về Lâm Tiêu Dương đuổi tới.

Mặc dù không có như phương hướng mình suy nghĩ phát triển, nhưng Sương Vô Nguyệt coi như là mềm lòng rồi, chỉ cần Lâm Tiêu Dương dùng tình, một lần nữa vãn hồi tâm giai nhân cũng không phải khó như lên trời.

Cho nên nói, nam nhân si tình khó làm ah! Nhất là nam nhân thực lực cường đại, không biết sẽ chọc đến bao nhiêu nữ nhân "ngấp nghé" .

- Hắc hắc hắc!

Sư Ánh Tuyết không ngừng phát ra tiếng cười mờ ám, Lâm Lạc quay đầu xem đi, chỉ thấy tiểu nha đầu không biết lúc nào lấy ra giấy bút, ở trên mặt Kế Huyền Đô đồ đồ chùi chùi.

Đáng thương lão Quy này lại không dám trốn tránh chút nào, còn rất phối hợp không nhúc nhích, mặc tiểu nha đầu làm xằng làm bậy.

Thấy ánh mắt Lâm Lạc nhìn ra, Kế Huyền Đô không khỏi toàn thân cự chiến, cũng làm cho tiểu nha đầu trực tiếp từ lông mi vạch đến chỗ mí mắt, làm tiểu nha đầu lập tức tức giận, lấy ra một quả Hỏa Long đạn kiểu cải tiến.

Đây là Lâm Lạc làm, đối với dưới Thần Vương có uy năng một kích đuổi giết!

Kỳ thật hắn có thể làm được uy lực càng cường đại hơn một ít, nhưng tiểu nha đầu đã đủ tinh nghịch rồi, nếu cho nàng Hỏa Long đạn, Hàn Long thứ cấp bậc Cửu Tinh Thần Vương, chẳng phải là muốn đem toàn bộ Thần giới bắn cho phát nổ sao?

Kế Huyền Đô chưa từng gặp qua Hỏa Long đạn, nhưng hắn có thể cảm ứng được một viên đạn nho nhỏ kia có được đại uy lực trực tiếp xóa đi tánh mạng hắn, lập tức sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng, ào ào xôn xao như là nước suối vọt tới.

- Ha ha ha! Ha ha ha!

Sư Ánh Tuyết lập tức cười đến lăn qua lăn lại.

Lâm Lạc không có hứng thú cùng một Thượng Thiên thần so đo, xử lý lão Quy này như thế nào giao cho Lâm Tiêu Dương là tốt rồi.

Đợi không sai biệt lắm nửa ngày thời gian, ba người Lâm Tiêu Dương, Sương Vô Nguyệt, Thất Lang Ngạo Thiên dắt tay nhau trở về. Mặt mũi Lâm Tiêu Dương tràn đầy vui sướng hớn hở, mà trên mặt hai nữ Sương Vô Nguyệt thì còn có vệt nước mắt, đồng thời mang theo thập phần ngượng ngùng.

Không uổng công mình phí hết lão kình đến diễn kịch như vậy ah!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.