Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 174: Chiến thiên quyết (2)



Dù sao muốn đạt được một phần khoáng sản mà nói, mỗi một tổ đều cần đả bại đội ngũ hai đại quốc, nếu chỉ vẹn vẹn có năm người, nếu người nào ở vòng thứ nhất trong chiến đấu bị thương không thể tái chiến, thời điểm ở đợt thứ hai chẳng phải là không công thiếu một phần chiến lực sao?

Đây chính là xa luân chiến, nhiều hơn một cái cho dù không thể thủ thắng, có thể tiêu hao một điểm lực lượng đối thủ cũng là rất tốt!

Lâm Lạc còn mang Lâm Hải Nguyên đi, cho hắn biết một chút về đại tràng diện, quan sát thoáng cái cao thủ chiến đấu, để cho tầm mắt của hắn nhìn xa hơn, đối với hắn sau này tu luyện rất có chỗ tốt!

Những người khác tuy khó chịu, nhưng mà không dám nói gì, ai bảo hôm nay Lâm Lạc quá mạnh mẽ.

Bảy ngày sau, bọn họ đi tới Băng Tinh hoang nguyên giáp giới tứ quốc, ở bên trong cánh đồng hoang vu tọa lạc một quặng mỏ.

Bởi vì năm năm chiến một trận đã thành thông lệ, nơi này cũng thành lập lên một cái trấn nhỏ, cung ứng cho bọn họ đặt chân. Trấn nhỏ tất cả đều là võ giả bốn nước lớn, bình thường luân phiên trông coi quặng mỏ, nhàn rỗi có thể ở trong tiểu trấn nghỉ ngơi, nhất cử lưỡng tiện.

Trấn nhỏ này rõ ràng chia làm bốn khu vực, mỗi một quốc chiếm một góc, bình thường cực nhỏ quá cảnh vãng lai, đều là bảo vệ chặt phần của mình. Nhưng bởi vì Băng Nguyên quốc thực lực quốc gia mạnh nhất, võ giả Băng Nguyên quốc nơi này cũng kiêu ngạo nhất.

Sau khi đoàn người Lâm Lạc đến, lập tức được đón vào mấy gian biệt viện xa hoa, đưa tới rượu ngon hoa quả, nếu chỉ ở trong biệt viện mà nói, một chút cũng nhìn không ra bên ngoài cái này chính là cánh đồng hoang vu!

- Người ba thế lực khác đã tới chưa?

Tôn gia Tam trưởng lão Tôn Hạo hỏi.

Người phụ trách của Đại Thông quốc ở trấn nhỏ lập tức cung kính nói:

- Hồi bẩm Tôn Tam trưởng lão, trước mắt Xích Cổ quốc cùng Ðại Uyển quốc đã đến, chỉ còn người Băng Nguyên quốc còn chưa tới!

- Ân, ngươi đi xuống đi!

- Vâng!

Người nọ hành lễ thối lui ra khỏi biệt viện, mọi người đều chọn lựa gian phòng mình thích, từng cái dàn xếp xuống. Người tuổi trẻ nén không được hiếu kỳ, sau khi đến địa phương mới này, rất nhanh liền kết bạn du lịch.

Nhưng Lâm Lạc lại đắm chìm trong lĩnh ngộ Chiến Thiên Quyết, tuy Lâm Hải Nguyên cực lực mời hắn du lịch, lại bị hắn lắc đầu cự tuyệt.

Môn pháp quyết này thâm ảo bao la, vì Lâm Lạc mở ra một thiên địa mới, làm cho hắn mỗi lần lĩnh ngộ một phần đều có loại cảm giác kinh hỉ.

Nhưng hắn vừa mới đắm chìm trong đó, liền nghe được trên cửa vang lên tiếng đánh, trông rất cấp, giống như mưa to lôi đình.

Lâm Lạc đứng dậy mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa là ba người Lâm Thiên Vũ, Tôn Đông Dương cùng Ngô Tử Phi, đều là đầy bụi đất, mỗi người đều mang theo tổn thương. Hắn đối với ba người này đều không có hảo cảm gì, không khỏi nhướng mày nói:

- Chuyện gì?

- Cửu Trưởng lão, ngươi mau cùng chúng ta đi, Hải Nguyên đang bị người đánh!

Lâm Thiên Vũ vội vàng giải thích nói.

Hắn đã sớm tuyệt cùng Lâm Lạc tranh hùng chi tâm, đã yên bình tâm tính.

- Chuyện gì xảy ra?

- Bốn người chúng ta đang ở trong trấn nhìn xem bốn phía, lại gặp được hai gã thanh niên của Ðại Uyển quốc, bọn họ đối với chúng ta mọi cách ô nhục, chúng ta tức giận cùng bọn họ đánh nhau. . . nhưng không có đánh lại! Pháp khí của Hải Nguyên còn bị bọn họ chiếm đi, nói là phế vật trình tự Hậu Thiên không xứng có được pháp khí, Hải Nguyên không cam lòng, một mực bị bọn họ đánh, chúng ta đành phải tới tìm ngươi !

Lâm Thiên Vũ hồi đáp.

Tôn Đông Dương cùng Ngô Tử Phi cũng đều là vẻ mặt bi phẫn, bọn họ ở Liên thành đều là nhân vật đi ngang, nhưng cư nhiên bị người cùng thế hệ nhục nhã như thế, đều là khơi dậy tức giận.

Sắc mặt Lâm Lạc trầm xuống nói:

- Dẫn ta tiến đến!

- Vâng!

Ba người Lâm Thiên Vũ đều hưng phấn lên tiếng, vội vàng đi phía trước dẫn đường. Tuy bọn họ bị thương không nặng, nhưng đồng dạng nhẫn nhịn một bụng oán khí, bây giờ là bốn nước lớn chi tranh, tứ đại gia tộc bọn họ nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, thuộc về con kiến trên một sợi thừng, tự nhiên hi vọng Lâm Lạc có thể thay bọn họ xuất đầu.

Bốn người rời đi biệt viện, rất nhanh đi tới phía tây thôn trấn, chỉ thấy dưới một cây đại thụ, hai thanh niên đối với Lâm Hải Nguyên quyền đấm cước đá, mà Lâm Hải Nguyên thì gắt gao ôm chân một người, bởi vì trong tay người nọ có pháp khí Lâm Lạc đưa cho hắn.

Lúc này Lâm Hải Nguyên mặt mũi bầm dập, toàn thân máu tươi, nhưng trong hai mắt lại tràn đầy phẫn nộ.

- Ơ, mời đến giúp đỡ !

Hai người kia cũng phát hiện bốn người Lâm Lạc đến.

- Tất cả đều là phế vật, nghe nói Đại Thông quốc gần đây chết nhiều Lão tổ, như thế nào ngay cả một đời tuổi trẻ cũng không có tiền đồ như vậy, ngay cả Tiên Thiên Đại Viên Mãn Cảnh cũng không có!

Lại một người cười nói, hai người đều là thần sắc cực kỳ kiêu ngạo.

Lâm Hải Nguyên chứng kiến Lâm Lạc, không khỏi vừa thẹn vừa mắc cở, hắn được Lâm Lạc đại lực duy trì, tiến cảnh như bay, giờ phút này đã là cảnh giới Hậu Thiên thập nhất tầng, nhưng ở trước mặt Tiên Thiên Cảnh cao thủ căn bản không phải một chiêu chi địch, ngay cả ba người Lâm Thiên Vũ cũng không phải là đối thủ, huống chi là hắn. Nhưng kiện pháp khí này là Lâm Lạc đưa cho hắn, hắn chính là chết cũng không thể ném!

- Vì cái gì?

Lâm Lạc nhàn nhạt hỏi.

- Ha ha ha!

Hai người kia phảng phất nghe được lời thiên đại chê cười, đồng thời cười ha hả.

- Không có vì cái gì, chỉ là chúng ta mạnh hơn các ngươi, nên muốn đánh các ngươi, như thế nào, không phục? Không phục lại có thể như thế nào, chết nhiều Lão tổ như vậy, các ngươi ngoan ngoãn kẹp chặt cái đuôi làm người a!

Bốn người Lâm Thiên Vũ đều tức giận đến toàn thân phát run, nếu bốn vị Lão tổ còn tại thế, cho dù Băng Nguyên quốc thực lực mạnh nhất cũng không dám gây sự như thế!

Lâm Lạc không khỏi cười nói:

- Thực lực mạnh có thể muốn đánh ai thì đánh?

- Không sai, đây chính là thế giới võ giả, hết thảy đều xem nắm tay người nào lớn!

Khóe miệng Lâm Lạc vẽ ra một vòng tiếu dung, đột nhiên thân thủ hư không đẩy ra, Vạn Mộc Chi Xuân phát động, một đạo lục sắc lập tức quấn quanh ở trên người Lâm Hải Nguyên, thoáng qua trong lúc đó liền đem thương thế của hắn trị được thất thất bát bát.

- Hải Nguyên, lại theo chân bọn họ đánh một lần!

Dùng Lâm Hải Nguyên lúc này sùng bái đối với Lâm Lạc, đừng nói chỉ là đi đánh một trận, bảo hắn hướng tới vách núi nhảy xuống, hắn cũng sẽ không nháy mắt làm như vậy ! Mặc dù hai người đối phương nếu so với hắn thì cường đại hơn rất nhiều, nhưng hắn vẫn là không chút do dự hướng về phía một người chém ra nắm tay.

- Gian ngoan mất linh!

Một thanh niên lộ ra vẻ khinh thường, không đếm xỉa tới phất tay lên, đối phương chỉ là Hậu Thiên cảnh mà thôi, nếu không phải thân là một cao thủ tôn nghiêm, hắn cho đối phương đánh lên mấy trăm cái cũng sẽ không bị thương!

- Làm sao có thể…

Nhưng taycủa hắn vừa mới nâng lên, trên mặt lại thình lình biến sắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.