Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 176: Quặng mỏ chi tranh (2)



Cái thứ nhất của Ðại Uyển quốc lên sân khấu đúng là một người cùng Lâm Hải Nguyên phát sinh xung đột, tên là Liễu Đông Huyễn, Tiên Thiên Đại Viên Mãn Cảnh, thực lực tương đối không kém.

Đáng tiếc chính là, Lâm Dao Hương có tam phẩm pháp khí Huyền Minh Kiếm, tuy đối phương cũng có pháp khí, lại vẻn vẹn là nhất phẩm mà thôi, cao thấp khác biệt lập tức biểu hiện ra, trong ba chiêu đã bị Lâm Dao Hương đánh cho tự động nhận thua, thối đen khuôn mặt.

Thay người tái chiến, Lâm Dao Hương vừa chiến liền thắng, lấy liền tứ thắng, trực tiếp bức ra chủ tướng của đối phương!

- Thực lực của ngươi rất mạnh!

Người cuối cùng xuất chiến của Ðại Uyển quốc chính là cái gọi là "Mã đại ca" kia, lúc này y nguyên một thân bạch y, thần thanh khí lãng, rất có vẻ tiêu sái. Hắn rất hứng thú mà nhìn xem Lâm Dao Hương nói:

- Có tư cách trở thành nữ nhân của Mã Trì Mính ta!

Lâm Dao Hương lập tức mặt ngọc tối sầm, lông mày nhăn lại nói:

- Mời chỉ giáo!

Nàng một kiếm gọt ra, đã triển khai công kích.

Nhưng Mã Trì Mính tự đại như vậy, hay là có vốn liếng của mình!

Thanh Huyền nhị trọng thiên!

Lâm Dao Hương tay cầm tam phẩm pháp khí, ở Tiên Thiên Cảnh cơ hồ không có đối thủ, nhưng gặp được Thanh Huyền Cảnh Mã Trì Mính, nàng lập tức trói chân trói tay. mặc dù Huyền Minh Kiếm là tam phẩm pháp khí, nhưng không cách nào làm cho võ giả vượt qua đại cảnh giới đối chiến!

Không có chiến vài hiệp, Lâm Dao Hương liền quyết đoán nhận thua, dù sao đằng sau có Lâm Lạc áp trận, nàng không cần phải liều mạng.

Tôn Đông Dương, Ngô Tử Phi, Mộ Dung Tiêm Tiêm từng cái tiếp theo khiêu chiến, nhưng đối mặt Thanh Huyền Cảnh Mã Trì Mính căn bản không có lực đánh một trận, rất nhanh bại trận, đồng dạng bị đối phương hoàn thành một hành động vĩ đại thắng bốn trận.

Cuối cùng, Lâm Lạc đi lên.

- Ngươi chính là người ngày đó đánh bị thương hai võ giả của Ðại Uyển quốc chúng ta?

Mã Trì Mính dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn xem Lâm Lạc, tuy hắn bảo hai người Liễu Đông Huyễn không cần phải sinh sự, nhưng thân là đệ nhất nhân trong một đời tuổi trẻ của Ðại Uyển quốc, hắn có nghĩa vụ bảo vệ tôn nghiêm của quốc gia.

Lâm Lạc cũng lười cùng đối phương giải thích vấn đề là ai ra tay trước, Mã Trì Mính căn bản sẽ không nghe! Bọn họ nếu phân rõ phải trái, thì chiến tranh ở thời điểm mới bắt đầu sẽ không xuất hiện!

- Hừ, dù ngươi phủ nhận cũng không hữu dụng!

Mã Trì Mính biết rõ Lâm Lạc là "Thanh Huyền Cảnh" tu vi, nên hắn liền sử dụng pháp khí đi ra, một cây chiến kích màu bạc, phong nhận sương hàn, nhưng không biết là mấy phẩm.

Nhưng bốn nước lớn đều là Hạ Nguyên quốc, nội tình hẳn là đều không sai biệt lắm, chiến kích kia có thể có nhị phẩm đã không tệ rồi, dù sao Mã Trì Mính chỉ là đệ nhất nhân trong một đời tuổi trẻ, nào có nhiều tam phẩm pháp khí cho hắn dùng như vậy!

Lâm Lạc đã là tu vi Niết Âm Cảnh, trong mắt hắn, Mã Trì Mính hoàn toàn chính là "tiểu bối", hắn tự nhiên chẳng muốn làm biểu lộ gì, chỉ là ngoắc ngón tay.

Nhưng mà động tác này lại làm cho Mã Trì Mính triệt để nổi điên, hắn gầm lên một tiếng, quơ chiến kích liền hướng Lâm Lạc càn quét mà đi.

Lâm Lạc chém ra một quyền, thẳng nghênh chiến kích.

- Tên kia điên rồi, dám dùng thân thể đối chiến pháp khí!

- Ta chưa từng thấy qua người tự phụ như vậy!

- Ha ha, chờ đợi xem quả đấm của hắn bị thương máu tươi đầm đìa a!

Mọi người tuổi trẻ của Tam đại quốc khác đều lộ ra biểu lộ giễu cợt, mà người thế hệ trước lại nhíu mày, bởi vì Lâm Lạc rốt cục tu thành Ẩn Tức Thuật, bọn họ cũng nhìn không ra tu vi chân thật của Lâm Lạc.

Bùm!

Nắm tay nghênh tiếp chiến kích, lập tức bộc phát ra một tiếng vang thật lớn, giống như có thể phá vỡ màng tai! Trong ánh mắt không thể tin của mọi người, Mã Trì Mính hổ khẩu bạo liệt, chiến kích rời tay bay ra!

Sắc mặt hắn tái nhợt, hai tay run rẩy tràn đầy máu tươi!

Quả thật có người tay bị thương toàn thân máu tươi đầm đìa, nhưng không phải Lâm Lạc, mà là Mã Trì Mính nắm lấy pháp khí!

Đường đường Thanh Huyền nhị trọng thiên cao thủ, lại tay cầm nhị phẩm pháp khí, cư nhiên bị người tay không một quyền đánh bạo, đây là cái khái niệm gì!

Trong khoảng thời gian ngắn, toàn trường vắng lặng, yên tĩnh đến ngay cả hô hấp cũng có thể rõ ràng nghe được.

Mã Trì Mính mặt xám như tro!

Hắn là đệ nhất thiên tài trong một đời tuổi trẻ của Ðại Uyển quốc, Thanh Huyền Cảnh duy nhất, chính là đệ nhất nhân trong vòng ba trăm năm của Ðại Uyển quốc! Cái này vẫn là hắn đắc ý nhất, nhưng hiện tại cư nhiên bị người một quyền đánh bạo, làm cho hắn làm sao có thể tiếp thụ!

- Một trận chiến này, chúng ta thua!

Mã gia Lão tổ nhảy lên, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc, tựa hồ muốn thấy rõ tu vi chân thật của hắn.

Nhưng Ẩn Tức Thuật có thể có hiệu quả đối với võ giả tu vi không cao hơn ba cảnh giới, Lâm Lạc là tu vi Niết Âm Cảnh, ít nhất phải là Thông Minh Cảnh cao thủ mới có thể nhìn ra tu vi chân thật của hắn, đối phương há có thể thực hiện được!

Trận chiến đầu tiên, Đại Thông quốc thắng!

Ngay sau đó, do một đời tuổi trẻ Băng Nguyên quốc nghênh chiến tuổi trẻ tuấn kiệt của Xích Cổ quốc.

Mỗi một quốc gia đều có thiên tài hiện lên, Đại Uyển quốc là Mã Trì Mính, Xích Cổ quốc có Tả Thần Ứng, đều là thanh niên tài tuấn đặt chân Thanh Huyền Cảnh! Kỳ thật Đại Thông quốc vốn cũng có thiên tài như vậy, là Mộ Dung Bạch!

Hơn nữa, hắn vẫn là song hệ công pháp cùng tu, chiến lực càng mạnh!

Bất quá, những người này nếu như nói là thiên tài mà nói, vậy Lâm Lạc chính là yêu nghiệt, người cùng thế hệ với Lâm Lạc, một khi bị siêu việt, chỉ có thể cả đời nhìn lên!

Từ chỉnh thể mà nói, một đời tuổi trẻ của Băng Nguyên quốc muốn càng tốt hơn, xuất động người thứ ba liền bức chủ tướng Tả Thần Ứng đi ra. Nhưng Tả Thần Ứng đồng dạng là tu vi Thanh Huyền nhị trọng thiên, ở trong một đời tuổi trẻ có thể nói chiến lực khủng bố, rất nhanh đánh bại người thứ ba, thứ tư của Băng Nguyên quốc, tạo thành chủ tướng quyết đấu cuối cùng.

Một người mạnh nhất của Băng Nguyên quốc lại là một nữ nhân hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tướng mạo không tệ, tuy xưng không được tuyệt thế mỹ nữ, nhưng thắng ở người có lồi có lõm, đặc biệt cái mông đầy đặn ngạo nghễ ưỡn lên, rất dễ dàng làm cho người ta nhục dục lan tràn.

Nữ nhân này rất kiêu ngạo, vừa lên đài liền nói:

- Không muốn bị thương mà nói, quỳ xuống dập đầu, sau đó lăn đi xuống!

Tả Thần Ứng thân là đệ nhất nhân trong một đời tuổi trẻ của Xích Cổ quốc, tự nhiên có ngạo khí của hắn, lập tức tức giận đến xanh mặt, lạnh lùng nói:

- Chỉ là những lời này của ngươi, ta liền muốn đánh ngươi rớt hết răng!

Hai người mùi thuốc súng dày vô cùng, vừa ra tay chính là toàn lực ứng phó, đánh cho vạn phần kịch liệt.

Nhưng nữ nhân này quả thật có địa phương cho nàng kiêu ngạo, ngay cả pháp khí cũng không dùng, có thể đè nặng Tả Thần Ứng đánh, cuối cùng Tả Thần Ứng bị nàng đánh quỳ trên mặt đất, ba ba ba liền quất bảy tám cái tát, làm Tả Thần Ứng xấu hổ đến hôn mê bất tỉnh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.