Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 230: Thế chỗ ra mặt (2)



Hạ Mộng Như lắc lắc đầu không thuận theo nói, bộ ngực lại dao động như sóng lớn, thật làm cho người lo lắng sẽ từ trong quần áo hơi mỏng nhảy ra.

Nàng cười khanh khách lại nói:

- Nguyên lai Lâm thiếu là Long quá giang, đến một lần liền thu thập địa đầu xà như Thang thiếu! Bất quá, Thang thiếu tuy không đủ sợ, nhưng phụ thân hắn là Thất trưởng lão trong tông, hôm nay nắm quyền, Lâm thiếu ngàn vạn lần phải cẩn thận !

Lâm Lạc cũng không biết nàng là hảo tâm nhắc nhở, hay là cố ý thêu dệt chuyện, hắn chỉ là hé miệng uống một ngụm rượu, một bộ không để ý tới.

- Tiểu tử ở đâu ra dám tới bổn tông nháo sự?

Đang khi nói chuyện, một thanh âm lạnh lùng từ dưới truyền tới, Lâm Lạc cùng Thái Kế Vũ từ động khẩu phá vỡ trên vách tường nhìn xuống phía dưới xem xét, người tới là một lão giả thất tuần, vẻ mặt đang nổi giận.

- Hắn chính là lão tử của Thang Siêu Kiệt, Thang Hồng Đồng, là Thất trưởng lão trong tông, bởi vì vài vị Thái Thượng Trưởng lão cùng Tông chủ đều chết ở phủ đệ của Ám Huyết Ma Quân, hiện tại hắn coi như là một thành viên đại lão trong tông! Trước mắt Liễu Đại Trưởng lão, Mã Tam trưởng lão cùng Thân tứ Trưởng lão đang tranh đoạt Tông chủ vị, đều mơ tưởng thắng được ủng hộ hắn, nên hắn có thể ảnh hưởng đến rất nhiều người!

Thái Kế Vũ hướng Lâm Lạc giải thích nói.

Lúc trước Thang Siêu Kiệt bị Lâm Lạc từ trên lầu đánh rớt xuống, đã gây nên nhiều người phụ cận chú ý, càng có người gọi bằng hữu gọi tới xem náo nhiệt. Dù sao người dám ở Túy Xuân Lâu nháo sự thật không đơn giản, nhất định sẽ có trò hay xem!

Quả nhiên, đến lúc này chính là đại nhân vật!

Lâm Lạc mỉm cười nói:

- Chính chủ đã tới, Thái huynh, chúng ta đi đem Viên muội của ngươi lấy trở về!

Thái Kế Vũ không khỏi cười khổ, nhưng từ một khắc Lâm Lạc ra tay, kết quả này là không thể tránh né, đã sớm không có đường quay về có thể đi. Hắn cũng là người lạc quan, nên rất đơn giản buông ra, cười to nói:

- Lâm huynh đệ, bản đại soái theo ngươi náo một hồi!

Từ sau khi sư phụ hắn chết, Thái Kế Vũ cũng nhẫn nhịn một bụng oán khí, không ra sẽ rất khó chịu!

Lâm Lạc hướng Hạ Mộng Như chắp tay nói:

- Hạ lão bản, tạm thời cáo từ.

Hắn lại nhìn về phía Thái Kế Vũ nói:

- Thái huynh, đừng quên tính tiền, còn nữa, bồi vách tường bị đánh hỏng kia!

- Hừ, rõ ràng là ngươi đánh hỏng, tại sao phải là bản đại soái xuất tiền túi?

Thái Kế Vũ nghiến răng, nhưng vẫn là từ trong lòng ngực móc ra mấy khối hạ phẩm Thiên tinh thạch bỏ vào trên bàn.

Lâm Lạc cười ha ha, theo động khẩu phá vỡ nhảy xuống, đứng ở trước người Thang Hồng Đồng.

- Ngươi chính là người đả thương con ta?

Thang Hồng Đồng nhướng mày, tu vi đối phương nhìn về phía trên cũng chỉ có Tiên Thiên Cảnh, căn bản không có khả năng đả thương con của hắn. Bất quá, trên đời này có một loại công pháp gọi là Ẩn Tức Thuật, mặc dù không có trọng dụng gì, nhưng có người yêu mến giả trư ăn thịt hổ, học môn công phu kia dọa người nhảy dựng.

Lâm Lạc mỉm cười nói:

- Tại hạ Lâm Lạc, là bằng hữu của Thái Kế Vũ, muốn mời Thang Trưởng lão trả thú sủng của Thái huynh, mong rằng Thang Trưởng lão thành toàn!

Đả thương con của mình, còn dám đưa ra yêu cầu như vậy?

Sắc mặt Thang Hồng Đồng âm trầm nói:

- Người tuổi trẻ, ngươi là người tông môn nào?

Thuần Thú Tông vốn cũng không phải là đại tông môn của Thanh Yến Quốc, sau khi Tông chủ cùng Thái Thượng Trưởng lão chết, hôm nay là rất suy thoái, nếu như đối phương có bối cảnh cường đại, không thể nói trước cũng chỉ hảo nhịn, dù sao nhi tử cũng chỉ là bị thương.

Đương nhiên, nếu đối phương không có hậu trường cường đại gì, hắn sẽ bão nổi ! Dù sao, tu vi võ giả càng cao, tinh hoa toàn thân lại càng ngưng luyện, tuy có thể sinh hoạt vợ chồng, nhưng khả năng làm cho nữ tử thụ thai sẽ rất thấp.

Hắn tuy rất háo sắc, nhưng Thang Siêu Kiệt lại là hậu duệ duy nhất, tự nhiên sủng nịch không bình thường! Chân truyền đệ tử lại thân, lại há có thể thân thiết qua được con ruột?

Trong lúc nói chuyện, Thái Kế Vũ cùng Hạ Mộng Như cũng từ trên lầu đi xuống, đứng ở sau lưng Lâm Lạc.

Lâm Lạc xoay chuyển ánh mắt nói:

- Ta chính là đại đệ tử của Sát Cẩu tông, ngươi sợ không?

- Khanh khách!

Hạ Mộng Như lập tức cười đến run rẩy hết cả người, làm cho nam tử phụ cận đều là một hồi tim đập rộn lên.

Thang Hồng Đồng làm sao nghe không ra Lâm Lạc là cố ý trêu mình, nhưng chứng kiến bộ dáng yêu mị tận xương của Hạ Mộng Như, trong lòng hắn không khỏi rung động, cân nhắc nếu không phải duy trì thượng vị Liễu Trưởng lão, bỏ một cái giá lớn cũng phải chiếm nữ nhân này!

Nàng này tự ý dựa vào quyền thế, trước kia là Chu Thái Thượng Trưởng lão độc chiếm, lúc trước Chu lão quỷ cũng là hao tốn một cái giá thật lớn, thậm chí còn cùng với vài Thái Thượng Trưởng lão khác vung tay, mới trở thành nhập màn chi tân của nàng này.

Tuy hắn vẫn thầm thèm muốn Hạ Mộng Như, nhưng lại cho hắn một vạn lá gan hắn cũng không dám ra tay, nhưng hiện tại không giống với lúc trước, quyền lực xuất hiện chân không, làm cho hắn rất có cơ hội nếm thử tư vị nữ nhân yêu mị này, hoàn thành tâm nguyện.

Nghĩ đến thời điểm hoang đường, hắn không khỏi một hồi nhiệt huyết sôi trào, vội vàng thu nhiếp tinh thần. Thang Hồng Đồng lạnh lùng nhìn về phía Lâm Lạc, cái này trước công chúng hắn bị đối phương chế giễu như thế, nếu lựa chọn ẩn nhẫn mà nói, vậy sau này hắn còn có thể diện gì?

- Tiểu tử, họa là từ miệng mà ra, lão phu liền dạy ngươi đạo lý làm người!

Hắn đánh ra một chưởng, nhưng lại có lưu đường sống, tùy thời có thể thu hồi kình lực, nhiều lắm là đả thương Lâm Lạc mà thôi.

Cái này tự nhiên không phải hắn lòng mang nhân từ, mà là cố kỵ sau lưng Lâm Lạc đến tột cùng có bối cảnh cường đại hay không.

Lâm Lạc hữu quyền giơ lên, không chút nào yếu thế một quyền nghênh tiếp.

Bùm!

Kim sắc nắm tay cùng chưởng kình đối phương hư không tiếp xúc, trên mặt Thang Hồng Đồng lập tức biến sắc, thân hình run lên, lui về phía sau hai bước.

Toàn trường xôn xao!

Thang Hồng Đồng là Minh Dương lục trọng thiên cao thủ, cư nhiên bị Lâm Lạc một quyền oanh lui, đây là cái khái niệm gì?

Thái Kế Vũ lại vừa mừng vừa sợ nói:

- Lâm huynh đệ, ngươi lại đột phá? Ai, ngươi đem bản đại soái càng bỏ càng xa, bản đại soái thật mất mặt!

Nét mặt già nua của Thang Hồng Đồng đỏ lên, lúc này hét giận dữ một tiếng, vung chưởng hướng Lâm Lạc công qua, đã là toàn lực ứng phó.

- Hàn Sương Chưởng!

Hắn đẩy ra một chưởng, không khí bốn phía lập tức lay động, phảng phất đi vào trong hầm băng! Mà song chưởng của Thang Hồng Đồng lại trở nên trong suốt như băng, ứa ra sợi sợi hàn khí!

Đây chính là tuyệt học độc môn của hắn, lúc tuổi còn trẻ đạt được qua một lần đại cơ duyên, ở trong cổ mộ đạt được. Chỉ cần bị chưởng kình của hắn quét đến, thân thể võ giả cùng cảnh giới sẽ lập tức đông cứng, không hề có lực hoàn thủ!

Lâm Lạc cười ha ha, Ngũ Hành công pháp tề chuyển, cùng Thang Hồng Đồng triển khai đối công.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.