Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 259: Người báo thù (2)



Đầm lầy đối với người bình thường mà nói là cực kỳ hung hiểm, nhìn như có thể thông qua, nhưng một cước đạp xuống dưới lại sẽ như đá ném vào biển rộng, rốt cuộc bò không đi ra. Bất quá đối với cao thủ như Lâm Lạc cùng Tô Mị mà nói, tuy còn không đạt được trình độ lục địa phi hành, nhưng chỉ cần có một tia lực đạo có thể mượn đến, dù cho Đại Giang hồ nước cũng có thể Lăng Ba Vi Bộ, căn bản không lo nguy hiểm lún xuống dưới.

Nhưng mà, hai người vẫn chưa đi được vài bước, chỉ cảm thấy dưới lòng bàn chân chấn động, bọn hắn vội vàng dưới chân phát lực, một cái bắn người nhảy ra, xôn xao mà thoáng một phát, bùn nhão dưới chân bỗng nhiên nổ tung, hiện ra một quái vật hình cá, nhưng lại mọc ra tám cái chân, trên lưng có ba cây gai nhọn, dài chừng ba thước!

Quái vật kia một cái tháo chạy chính là ba bốn trượng cao, sau khi cắn không trúng, thân thể to lớn ầm ầm trở xuống trong bùn, tóe lên bùn nhão, mà hương vị tanh hôi càng tản mát ra, để cho Tô Mị khó chọi không thôi.

Thực lực Niết Âm cảnh, cũng không phải rất cường đại, nhưng hoàn cảnh đặc thù như nơi này, quái vật kia chiếm hết địa lợi, cho dù là Lâm Lạc cũng không dám, hoặc là nói không nguyện tiến vào chỗ dơ bẩn kia, trong bùn hôi thối vô cùng đuổi theo giết một quái vật, thật là có chút không đáng!

- Đi, chúng ta tranh thủ thời gian ly khai nơi này!

Lâm Lạc vội vàng nắm cổ tay Tô Mị lên, dưới chân phát lực, Tật Phong Ngoa cùng Phù Ảnh Thuật đồng thời phát động, thân hình của hắn lập tức gia tốc, giống như cơn gió thổi qua, nhanh chóng đi xa.

- Thối chết người!

Tô Mị che cái mũi.

- So với ngốc tử ngươi còn muốn làm cho người ta chán ghét!

Ngân Mang cũng là một bộ đầu óc choáng váng, nằm sấp dán ở trên đầu vai Lâm Lạc, đem đầu lưỡi màu hồng phấn nhả ra thật dài.

Hai người chạy vội ra một khoảng cách, liền đứng ở trên một mảnh đất màu vàng. Nhưng cũng không phải nói mảnh đầm lầy này chỉ có chút như vậy, mà là mảnh đất này giống như một hòn đảo, bốn phía đều là bùn, một mảnh thế giới màu xám đen.

- Nếu địa phương quỷ quái này cũng phải đi hơn mười ngày mà nói, bổn cô nương sẽ nổi điên đấy!

Tô Mị phiền muộn nói.

- Chẳng lẽ ngươi bây giờ cũng xem như người bình thường?

Lâm Lạc cười nói.

- Thối tiểu tử!

Tô Mị đối với hắn bày ra đôi bàn tay trắng như phấn.

- Vậy hãy để cho ngươi nếm thử điên quyền của bổn cô nương!

Lâm Lạc há miệng muốn nói, nhưng ánh mắt đột nhiên ngưng tụ, quay đầu nhìn về phía xa xa nói:

- Cái nắm đấm này của ngươi giống như có đất dụng võ khác rồi!

Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy một đạo nhân ảnh đã như mũi tên điện xạ mà ra, tốc độ cực nhanh, tuy quái vật trong bùn nhiều lần phát khởi công kích nhưng đều là chụp không.

Mấy cái thời gian hô hấp, người này đã tới mảnh đất nơi này, thình lình đúng là Nhậm Hoa.

Ánh mắt Nhậm Hoa âm trầm, lạnh lùng bắn thẳng đến Lâm Lạc nói:

- Rốt cuộc tìm được ngươi rồi!

Hắn cũng không có cùng Lâm Lạc chung một chỗ tiến vào di tích, mà là truyền tống tùy cơ hội, lại xuất hiện ở bên trong vùng núi xa xôi, nếu không phải Nhậm Hoa có bí pháp truy tung phương vị của Lâm Lạc, hắn căn bản không có khả năng ở địa phương lớn như vậy tìm được một người.

Lâm Lạc mỉm cười nói:

- Thế nhưng mà ta lại tuyệt không muốn nhìn thấy ngươi!

- Có muốn nhìn đến ta hay không, cũng không phải do ngươi quyết định! Từ một khắc ngươi giết muội muội ta, ngươi đã định trước kết cục hôm nay!

Nhậm Hoa đằng đằng sát khí, bất kể là vì thay muội muội báo thù, hay là vì bảo trụ bí mật Vạn Độc Huyết Sa, Lâm Lạc đều phải chết! Chỉ cần hắn chết, cái kia chết không đối chứng, hoài nghi liền vĩnh viễn chẳng qua là hoài nghi.

- Ta tò mò đúng là, ngươi là thế nào tìm được ta sao?

Lâm Lạc hỏi.

- Hừ, coi như thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của ngươi trước khi chết, ta tu một bí thuật, có thể ở trong phạm vi ngàn dặm cảm ứng được khí tức người nào đó!

Nhậm Hoa giơ tay phải lên, chính là một chưởng hướng Lâm Lạc bổ tới.

- Lần này xem còn có ai thay ngươi ngăn cản hay không!

- Nhậm gia tiểu tử, ngươi không khỏi quá đề cao mình rồi!

Lâm Lạc ha ha cười cười, một quyền chém ra đón đánh.

Bành!

Quyền chưởng tấn công, tiếng va đập cực lớn như là sấm sét, chấn động nguyên một đám bùn đất sôi trào không thôi!

Nhậm Hoa giơ tay lên, một cây trường côn liền xuất hiện ở trong tay của hắn, hai tay của hắn giơ lên, nhắm Lâm Lạc hung hăng đập tới.

- Đi!

Lâm Lạc khẽ quát một tiếng, trong tay cũng thêm một bao tay, không tránh không né mà đón nhận trường côn.

Oanh!

Vận dụng pháp khí, lúc này đây hai bên giao phong sinh ra động tĩnh càng lớn, một đạo nhân ảnh xẹt qua, Nhậm Hoa bị Lâm Lạc một quyền oanh lui, giống như sao băng xẹt qua một đường cong, rơi vào bên trong bùn đất, tóe lên bùn nhão ngút trời.

Trong vũng bùn này không biết có bao nhiêu cá sấu tám chân quái dị, Nhậm Hoa vừa rụng đi vào chẳng khác gì là chọc tổ ong vò vẽ, lập tức chỉ thấy bùn nhão quay cuồng, mùi hôi lại thẳng thiên khung.

Bùm!

Chỉ một hơi thời gian, Nhậm Hoa liền từ trong vũng bùn phóng lên trời, trên không trung bay qua một cái bổ nhào, đã rơi vào trên mặt đất hoàng thổ. Bất quá, hiện tại hắn đã là toàn thân dính nước bùn, chẳng những bộ dáng chật vật không chịu nổi, lại tản mát ra mùi hôi chán ghét, làm cho Tô Mị không khỏi liên tục che mũi, gấp lui ra đằng sau.

Nhậm Hoa chưa bao giờ thụ qua ủy khuất như vậy, hắn là Nhậm gia Đại thiếu gia, đệ nhất nhân trong một đời tuổi trẻ, ở Bách Nguyên quốc chính là tồn tại như Thái tử, nữ nhân nào không đối với hắn thần hồn điên đảo, nằm mộng cũng muốn nhào vào trong ngực của hắn, từ đó về sau bay lên đầu cành, đại phú đại quý?

Nhưng Tô Mị rõ ràng đối với hắn lộ ra biểu lộ chán ghét, điều này làm cho hắn bị thương không thôi, hơn nữa hắn thụ đại nhục này, vốn là tức giận ngút trời, lần này sao còn kiềm chế được, lúc này lấy ra một túi da, trên tay cũng nhiều một bộ bao tay mỏng như cánh ve.

- Ân, Vạn Độc Huyết Sa?

Mục quang Lâm Lạc phát lạnh.

Lúc trước hắn còn hoài nghi khả năng Vạn Độc Huyết Sa là Nhậm Giảo Giảo trong lúc vô tình nhặt được, nhưng chứng kiến Nhậm Hoa cũng có phối trí như vậy, điều này hiển nhiên là Nhậm gia đang luyện chế cấm khí vô cùng ác độc này!

Mọi người gia tộc này đáng chết!

Lâm Lạc tức giận xông thiên, sát khí bốn phía, hắn trực tiếp đem Tử Đỉnh sử dụng đi ra, liền muốn trấn giết Nhậm Hoa!

- Đi!

Nhậm Hoa giương tay phải lên, mấy trăm hạt Vạn Độc Huyết Sa giống như hạt mưa hướng Lâm Lạc cuồng cuộn mà đi.

- Chẳng lẽ ngươi không biết muội muội ngươi đã đối với ta dùng qua một chiêu này sao?

Lâm Lạc lành lạnh nói ra, nhanh chóng hướng Nhậm Hoa bức đi, loại người này căn bản không nên sống trên đời, sớm chết sớm một chút sẽ bớt đi tai họa!

Tử khí rủ xuống, tất cả độc sa vứt tới đều bị tử khí ngăn cản, xào xạc rớt xuống.

- Ngốc tử, Vạn Độc Huyết Sa là cấm khí thiên hạ không dung, người người gặp sẽ giết, đúng là công địch đại lục! Giết hắn đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.