Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 290: Thâm cừu đại hận (1)



Ads Mà đoàn hắc vụ kia tựa hồ có lực hấp dẫn cường đại, đúng là đem Thần Long ngạnh sanh cuốn đi vào, chỉ nghe vài tiếng long ngâm rung trời, hắc vụ tản ra, Thần Long đã không thấy bóng dáng, mà Tề Thiên lại hảo hảo đứng ở đó!

Lâm Lạc, Tô Mị, Thái Kế Vũ đều biết rõ linh khí oai, không khỏi cùng lúc trên mặt biến sắc!

Mặc dù nói Thần Long kia của Tô Mị chỉ là lực lượng diễn hóa, cũng không phải Thần Long chân chánh, uy lực không có khả năng đánh đồng, nhưng có thể ngăn lại linh khí oai, trên người Tề Thiên tất nhiên cũng có linh khí!

Người này, quả nhiên được Thượng cổ đại cơ duyên!

Tề Thiên lần nữa đem hai tay bắt ở sau người nói:

- Ta cũng không phải là không có năng lực giết chết các ngươi! Bất quá, này sẽ tiêu hao hết một ít lá bài tẩy của ta, nên sau khi trở về nói cho người gia tộc các ngươi biết, đừng đến Huyết Dương quốc quấy rối, nói cách khác, cho dù Thích Biến Cảnh cường giả cũng có đến mà không có về!

Tên này đã cuồng đến không có giới hạn !

- Cút đi!

Tề Thiên đem tay áo phất lên, thân hình bắn ra, đã quay lại Bách Phong Tông.

Lâm Lạc hít và một hơi thật sâu nói:

- Cao thủ trong gia tộc của ngươi, khi nào thì có thể đuổi tới?

- Nhanh nhất cũng phải mười ngày!

Tô Mị cũng thần sắc nghiêm túc.

- Người này chưa trừ diệt, sau này tất sẽ tái diễn thảm kịch của Âm Thi Tông thời kỳ thượng cổ!

- Ân, xem ra hắn không chỉ đã lấy được Âm Thi Tông truyền thừa đơn giản như vậy, mà là chiếm được cả nội tình của Âm Thi Tông!

Lâm Nguyệt Lộ nhịn không được xen vào nói:

- Hai người các ngươi không nên nói chút ít lời mà người khác nghe không hiểu, cái gì là Âm Thi Tông?

- Chúng ta rời đi nơi này trước, vừa đi vừa nói chuyện!

Đoàn người Lâm Lạc thối lui đến một thành thị cách Bách Phong Tông gần nhất, Tô Mị đi ra ngoài tìm Dịch Thuận đấu giá hội, trước bọn họ đem tin tức phát đi ra, cho người Tô gia phái ra cùng nàng tụ hợp, cũng để đoàn người tạm thời ở lại khách điếm nghỉ ngơi.

Mà Lâm Lạc cùng Lâm Nguyệt Lộ thì bị Quan Kỳ Anh gọi vào phòng của nàng, bảo là muốn đem chuyện tình có quan hệ tới cha mẹ bọn họ nói ra.

Lâm Lạc tỷ đệ vội vàng cùng nàng vào gian phòng.

Quan Kỳ Anh sâu kín thở dài:

- Nguyên bản ta muốn đợi Nguyệt Lộ đạt tới Minh Dương Cảnh mới nói ra việc này, không nghĩ tới ngươi vậy mà thiên phú kinh người như thế, đã đột phá đến Giác Vi Cảnh. Tỷ đệ các ngươi vốn là làm một thể, ngươi đã có thành tựu ngày hôm nay, nói cho ngươi biết cũng đồng dạng.

Nàng lời này là nói với Lâm Lạc.

Lâm Nguyệt Lộ dính ở bên người Quan Kỳ Anh nói:

- Sư phụ, lão nhân gia ngài cũng sắp tăng tiến mà!

Quan Kỳ Anh lộ ra một vẻ nhớ lại, qua một hồi lâu mới nói:

- Hẳn là chuyện tình mười tám năm trước, khi đó ta vừa mới đột phá Minh Dương Cảnh, cảm thấy tu vi có chỗ tiểu thành, bắt đầu du lịch thiên hạ. Sau khi vòng vo một vòng lớn, ta tiến nhập Thiên Lạc sơn mạch, lại gặp một nữ tử tên là Chu Ánh Khiết. Nàng vừa mới đột phá Minh Dương, cùng ta ý hợp tâm đầu, chúng ta liền kết bạn mà đi, tìm kiếm lấy Thượng cổ di tích, động phủ tiền bối, thử thời vận!

- Vận khí của chúng ta không sai, lại thực sự phát hiện một động phủ do tiền bối lưu lại, trong đó ngoại trừ có ba khỏa Bạo Nguyên Đan, còn có một bản Thiên Vũ Kim Long Quyết. Bạo Nguyên Đan có thể gia tăng ba mươi năm khổ tu cho thường nhân, mà Thiên Vũ Kim Long Quyết lại là cửu phẩm pháp quyết không sứt mẻ, vô luận cái nào cũng làm cho người ta đỏ mắt!

- Mà nó cũng thành ngòi nổ cho ta cùng Chu Ánh Khiết trở mặt thành thù!

Quan Kỳ Anh sâu kín thở dài:

- Trọng bảo động nhân tâm, có lẽ không có hai dạng đồ vật này, ta cùng nàng bây giờ còn là bằng hữu!

- Sư phụ, về sau thế nào?

Dùng tính cách của Lâm Nguyệt Lộ, hoàn toàn đã quên Quan Kỳ Anh nói cho nàng là chuyện tình của cha mẹ, nghe đến nhập thần.

- Về sau. . . .

Quan Kỳ Anh lắc đầu.

- Chu Ánh Khiết thừa dịp ta không sẵn sàng, đối với ta đánh lén đắc thủ! Nếu chỉ vẹn vẹn có ba khỏa Bạo Nguyên Đan mà nói, sau khi nàng độc chiếm có khả năng mặc ta đào tẩu, nhưng Thiên Vũ Kim Long Quyết quan hệ không phải chuyện đùa, nàng sợ ta tuyên dương đi ra ngoài, liền một đường truy sát ta, muốn đẩy ta vào chỗ chết!

- Vậy làm sao bây giờ? Sư phụ ngươi bị thương, căn bản không phải đối thủ của nàng!

Lâm Nguyệt Lộ gấp đến độ lay tay Quan Kỳ Anh.

Quan Kỳ Anh mỉm cười, xoa xoa đầu Lâm Nguyệt Lộ nói:

- Vi sư mấy lần chạy thoát khỏi nàng, lại mấy lần bị nàng theo đuôi, một đường cũng không biết chạy trốn bao xa, bởi vì thương thế thủy chung không được trị liệu, cuối cùng chết ngất trên đường!

- Vi sư vốn tưởng rằng lúc đó sẽ chết, nhưng không nghĩ tới lúc tỉnh lại, lại nằm trong một gian phòng khách sạn, một nữ tử dịu dàng đang băng bó miệng vết thương cho vi sư.

- Oa, nàng là người tốt, ta phải hảo hảo cám ơn nàng!

Lâm Nguyệt Lộ còn không có nghe được huyền diệu trong đó, ở chỉ là thay Quan Kỳ Anh cao hứng.

Nhưng trong nội tâm Lâm Lạc lại rất rõ ràng, nữ tử dịu dàng kia tất nhiên là mẫu thân của hắn! Chuyện xưa tuy còn không có nói rõ, nhưng hắn đã suy đoán ra đại khái, đôi mắt đã trở nên rét lạnh.

- Nàng cùng trượng phu của nàng là người làm ăn, tuy tu vi chỉ có trình tự Hậu Thiên, lại chân thực nhiệt tình, sau khi biết rõ khốn cảnh của vi sư, đem vi sư dấu ở trong xe hàng của bọn họ, đúng là vạn dặm xa xôi, vượt qua Việt quốc cảnh đưa vi sư về Bách Phong Tông!

Quan Kỳ Anh thay Lâm Nguyệt Lộ vuốt mái tóc nàng nói tiếp:

- Chu Ánh Khiết từng ở nửa đường chặn qua xa hàng của bọn ta, nhưng bị phu phụ kia trấn định hóa giải đi qua, nhưng sau đó Chu Ánh Khiết vẫn là phát hiện. Lúc ấy ta đã trở lại Bách Phong Tông, nhưng đôi phu phụ kia lại cự tuyệt ta giữ lại, muốn về nhà, bởi vì bọn họ còn có nhi tử phải chiếu khán!

- Chu Ánh Khiết chặn đường đôi phu phụ kia, tàn nhẫn sát hại bọn hắn, thời điểm ta biết được, đã quá muộn!

Tuy Lâm Nguyệt Lộ rất ít suy nghĩ, nhưng yêu ghét rõ ràng, lập tức rơi lệ lã chã nói:

- Đôi phu phụ kia thật đáng thương!

- Đúng vậy a, thật đáng thương!

Quan Kỳ Anh nhẹ nhàng thở dài.

- Chu Ánh Khiết là tộc nhân của Càn Nguyên quốc Chu thị gia tộc, Chu gia ở Càn Nguyên quốc tuy không phải thế gia đỉnh cấp, nhưng thực lực so với Bách Phong Tông cũng sẽ không yếu, mà sau khi ta dưỡng tốt thương thế, cũng đã là chuyện nửa năm về sau!

- Tu vi của Chu Ánh Khiết nguyên bản cùng ta tương đương, lại ăn ba khỏa Bạo Nguyên Đan, tu luyện Thiên Vũ Kim Long Quyết, thực lực khẳng định xa xa vượt qua ta! Bách Phong Tông lại chắc chắn sẽ không vì ta mà cùng võ đạo thế gia của Thần quốc khai chiến, rơi vào đường cùng, ta đi cố hương của đôi phu phụ kia, đưa nhi nữ trong hai đứa con của họ mang về Bách Phong Tông, cũng thu làm đệ tử!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.