Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 292: Trở lên Vân Vụ sơn (1)



Hơn nữa Điền Kỷ Dũng cũng bất quá là tu vi Niết Âm cảnh, phải biết rằng hắn cũng như Tô Mị xuất thân thế gia đỉnh cấp Thần quốc, bởi vậy, Lâm Lạc cũng lệch lạc cho rằng tuổi trẻ tuấn kiệt của Thần quốc cũng chỉ thường thôi!

Nhưng Lăng Kinh Hồng vậy mà mới có hai mươi bảy tuổi! So sánh xuống dưới, cho dù Tề Thiên được thượng cổ Âm Thi tông truyền thừa, nhưng ngay cả hắn xách giày cho Lăng Kinh Hồng cũng không xứng!

Lâm Lạc nguyên bản phỏng chừng Lăng Kinh Hồng thế nào cũng khoảng tầm ba trăm tuổi, nhưng tình huống thực tế đã cảnh báo hắn rõ ràng: không được xem thường tuổi trẻ tuấn kiệt của Thần quốc!

- Nàng ấy thật là di nương của ngươi?

Lâm Lạc tay gãi gãi đầu, thấy thế nào thì Lăng Kinh Hồng cũng không có tư thế trưởng bối.

- Ngốc tử, cảnh cáo ngươi không nên đối với tiểu di của ta có ý niệm không đứng đắn gì, bằng không, cô ta sẽ một kiếm lấy đầu ngươi. Mấy năm trước một đệ tử thế gia ở đế đô đối với tiểu di nhất kiến chung tình, mỗi ngày quấn quýt lấy xum xoe, kết quả bị tiểu di một cước thiếu chút nữa chặt đứt tiểu đệ đệ!

Tô Mị chăm chú giảng giải, liền biến Lăng Kinh Hồng thành mãnh hổ không thể tới gần.

Lăng Kinh Hồng quả nhiên tàn bạo a, hạ thủ, à không hạ chân cũng đủ ngoan độc!

Người ta chỉ là theo đuổi nàng đã bị thảm như vậy, mà hắn không chỉ ôm qua Lăng Kinh Hồng, còn xem qua thân thể của nàng, vậy mà còn có thể vui vẻ sống đến bây giờ, không thể không nói là kỳ tích!

- Tiểu di thiên phú kiệt xuất, hơn nữa cha mẹ ta chết sớm, ta lại không có khả năng luyện võ. Gia gia coi tiểu di trở thành như tôn nữ thương yêu, không tiếc tu vi thay tiểu di phạt mao tẩy tủy, đề thăng tiềm chất, tu luyện làm ít công to! Mà tiểu di lại là người may mắn gặp được đại phúc duyên, lấy được truyền thừa thượng cổ, hôm nay đã là Địa Nguyên cảnh cường giả!

- Tiểu tử ngươi tuy rằng cũng rất không tệ, nhưng so sánh với tiểu di của ta, hừ hừ hừ…. Một kiếm là có thể lấy đầu ngốc tử ngươi!

Tô Mị có vẻ rất đắc ý.

Lâm Lạc mỉm cười, hắn cùng Lăng Kinh Hồng kém nhau bảy tuổi, tu vi kém Thông Minh, Khuy Linh, Địa Nguyên ba đại cảnh giới, tổng cộng ba mươi sáu trọng thiên! Tuy rằng chênh lệch rất lớn, nhưng hắn chân chính khởi bước cũng bất quá hơn hai năm mà thôi, trong vòng bảy năm đuổi theo Lăng Kinh Hồng cũng không phải việc khó!

Lăng Kinh Hồng hết sức ghê tởm, mỗi lần đều là tuốt kiếm đặt trên cổ hắn! Lâm lạc âm thầm nghĩ, đợi đến một ngày thực lực vượt lên trước cô ta, tất nhiên phải đánh cô ta bò trên mặt đất, đoạt trường kiếm của nàng đánh mông nàng!

Nghĩ nghĩ, hắn không khỏi lộ ra một tiếu ý khoái trá.

- Yêu, ngươi đây là cái biểu tình gì?

Đột nhiên Tô Mị chỉ vào hắn nói:

- Ngươi không phải là đối với ta nổi lên ý xấu gì chứ? Bản cô nương cảnh cáo ngươi nha, nếu như ngươi dám xằng bậy, ta sẽ la lên đó!

- Các ngươi nói xong chưa vậy?

Thanh âm của Lăng Kinh Hồng từ ngoài cửa truyền đến, lộ ra ý tứ một chút cũng không nhịn được.

Nàng sợ Lâm Lạc đem chuyện trong sơn động nói ra, nếu là như vậy mà nói, nàng sẽ không mặt mũi gặp người nữa! Nếu như sớm một chút khẩu diệt Lâm Lạc thì tốt rồi, Lăng Kinh Hồng không khỏi hối hận.

Nhưng nếu thời gian thật có thể đảo ngược, Lăng Kinh Hồng hạ thủ được sao?

Tuy rằng Lăng Kinh Hồng lạnh lùng đã có trứ danh, nhưng những chuyện vong ân phụ nghĩa, trái với đạo lý như vậy nàng còn không làm được! Tư tưởng cáu giận như thế, chỉ là tự nàng an ủi nàng mà thôi.

- Mị nhi, đưa Thiên Long Trụy cho ta, các ngươi ở lại chỗ này, ta đi Bách Phong tông diệt trừ Tề Thiên, tuyệt không thể để Âm Thi tông tro tàn lại cháy!

Lăng Kinh Hồng căn bản không nhìn qua Lâm Lạc, rất sợ mình sẽ khống chế không được sát khí.

Tô Mị gật đầu, lấy Thiên Long Trụy trên cổ xuống đưa cho Lăng Kinh Hồng.

Nếu Tề Thiên được Âm Thi tông truyền thừa, tự nhiên đầy đủ bí bảo, cho dù Lăng Kinh Hồng thân là Địa Nguyên cảnh cao thủ cũng phải đề phòng! Dù sao, linh khí không thể đùa được, ngay cả Ám Huyết Ma Quân đương thời cũng là một kích tức sát!

Lâm Lạc đứng lên nói:

- Ta và ngươi cùng đi!

Lăng Kinh Hồng mí mắt khẽ nhảy, thiếu chút nữa không nhịn được một kiếm rút ra:

- Ngươi đi làm gì?

- Ngươi nhận thức Tề Thiên sao?

Lâm Lạc cũng lạnh lùng nói, đối với Lăng Kinh Hồng cũng không cần phải hoà nhã, không phải chính nàng cũng đối với mình như vậy sao.

Lăng Kinh Hồng sửng sốt một chút, xoay người về phía trước đi vài bước, nhưng không thấy Lâm Lạc nói gì, nhất thời hừ một tiếng nói:

- Đừng lãng phí thời gian!

Lâm Lạc là tu vi Giác Vi cảnh, chiến lực càng có thể so với Giác Vi đại viên mãn, cũng chỉ có hắn sẽ không làm chậm trễ Lăng Kinh Hồng. Bởi vậy hai người cùng nhau hành động, bọn người Tô Mị cũng không có dị nghị, nhưng ai có thể ngờ tới, hai người bọn họ trong lúc đó sớm đã thành sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Dọc theo đường đi hai người đều trầm mặc không lên tiếng, thẳng đến thời điểm sắp đi vào Vân Vụ sơn, Lăng Kinh Hồng đột nhiên ngừng lại nói:

- Nếu ngươi đem chuyện tình chúng ta nói cho Mị nhi, ta sẽ giết ngươi!

Lâm Lạc không khỏi cười nói:

- Chúng ta trong lúc đó có chuyện gì?

Bọn họ trong lúc không kiểm soát, ôm nhau… môi hôn... Môi hôn? Lăng Kinh Hồng nagy cả chính mình cũng nhớ không rõ lắm, vừa nghĩ đến dáng dấp hai người lúc đó, đã sớm mặt ngọc đỏ bừng, làm gì còn nhớ rõ chuyện tình phát sinh phía sau.

Tên hỗn đản này!

Lăng Kinh Hồng nhìn chằm chằm Lâm Lạc một hồi nói:

- Ngươi biết không có phát sinh chuyện gì là tốt rồi!

Lăng Kinh Hồng một lần nữa đi về phía trước.

Lâm Lạc nhìn cái mông yêu kiều của Lăng Kinh Hồng, không khỏi nổi lên một chút thú vị tà ác, thầm nghĩ đừng cho ta ngày nào đó thực lực vượt lên trước ngươi, bằng không khẳng định đánh bốn mươi roi!

Hai người bắt một đệ tử thủ hộ sơn môn hỏi tình huống, biết được hiện nay Tề Thiên ở ngọn núi cao nhất, mà tất cả người không theo Thiên Minh đã bị tàn sát không còn! Hiện nay, hai mươi bốn Thái thượng trưởng lão còn lại đều đầu nhập vào dưới trướng Tề Thiên, cam nguyện buông tha thân nhân loại, hóa thành Âm Thi.

Ở sinh tồn với tôn nghiêm trong lúc đó, mỗi người đều làm ra lựa chọn bất đồng.

Lăng Kinh Hồng một chưởng đánh người nọ hôn mê, ánh mắt nhìn về phía Lâm Lạc, tự nhiên là yêu cầu hắn dẫn đường.

Hai người triển khai thân pháp, một lúc sau đã đi tới dưới ngọn núi cao nhất. Ở đỉnh núi này có rất nhiều nhân vật Thông Minh cảnh cấp lão tổ, thần thức khẽ đảo qua, cường đại đến mức làm cho người kinh sợ.

Lâm Lạc cùng Lăng Kinh Hồng đều thu liễm khí tức,đem cảnh giới đè thấp đến Thanh Huyền cảnh, công khai đạp phong mà lên. Cho dù có Lão tổ đem thần thức dò xét qua cũng chỉ cho rằng đệ tử phổ thông trong môn.

Lên đến bên trên, hai người tới trước một tòabiệt viện thật lớn, ở đây trước kia là tông chủ phủ thuộc về Đơn gia, hiện tại tự nhiên biến thành địa phương Tề Thiên ra lệnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.