Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 3: Đại cừu (1)



Hậu Thiên tầng mười đến Hậu Thiên tầng mười hai thì được xưng là Cương Khí cảnh, võ giả cảnh giới này có thể đem chân nguyên lực diễn hóa thành binh khí hay phòng ngự, biến hóa huyền diệu, không phải người thường có khả năng tưởng tượng! Võ giả như vậy cơ hồ chính là trụ cột vững vàng của từng gia tộc, mặc dù Lâm gia là một trong Tam đại võ tu thế gia của Bạch Dương trấn, nhưng Cương Khí cảnh cao thủ cũng cũng chỉ có mười người mà thôi!

Nghe nói phía trên Hậu Thiên tầng mười hai còn có một Tiên Thiên cảnh, uy năng bài sơn đảo hải, là võ đạo cực hạn!

Ca ca của Lâm Đông Bình tên là Lâm Đông Lưu, năm nay hai mươi ba tuổi, tu vi đã đạt đến Hậu Thiên tám tầng, chính là đệ nhất cao thủ trong Lâm gia trẻ tuổi!

Tuy đều là người Lâm gia, đều bởi vì các chi hệ tranh quyền đoạt lợi, lẫn nhau mâu thuẫn nặng nề. Mà Lâm Lạc lại là Lâm gia trưởng tôn, nhưng lại là phế vật căn cốt cực kỳ kém, không có Lâm Hành Nam trấn áp, thường xuyên có người đến thăm khiêu khích, Lâm Đông Bình này là ba ngày hai lần sẽ đến nhục nhã Lâm Lạc một phen.

- Dừng tay!

Thời điểm Lâm Lạc xuất hiện, chứng kiến hai tùy tùng của Lâm Đông Bình đang ấu đả lão nhân Lưu Bá. Nguyên bản Lâm Lạc còn có hai cái tỳ nữ, nhưng gần hai năm nay đều bị mượn cớ điều đi, chỉ còn lại có Lưu Bá một là lão bộc bên người.

Lúc này, Lưu Bá đã bị đánh cho hấp hối, chỉ là thỉnh thoảng còn có thể phát ra thanh âm hừ hừ nhỏ xíu.

- Ơ, đây không phải Lâm Lạc tộc huynh của ta sao? Ha ha ha, không hổ là sỉ nhục của Lâm gia chúng ta, lại bị một tảng đá đập cho hôn mê, thật sự là lại sáng tạo ghi chép phế vật hạng nhất!

Lâm Đông Bình cười hì hì nhìn xem Lâm Lạc, trong ánh mắt tràn đầy lạnh lùng cùng khinh bỉ.

- Thả Lưu Bá ra!

Lâm Lạc gầm lên, cả Lâm phủ trước mắt cũng chỉ có Lưu Bá còn coi hắn là Lâm gia thiếu gia, đối với Lâm Lạc y nguyên quan tâm hết mực, hắn cũng xem Lưu Bá là thân nhân, chứng kiến Lưu Bá bị người đánh tàn bạo tự nhiên giận không kiềm được!

- Thả hắn?

Lâm Đông Bình lạnh lùng cười:

- Cái lão già này rõ ràng dám ngăn cản bản thiếu gia tới thăm tộc huynh, chẳng phân biệt được tôn ti, bản thiếu gia thay tộc huynh hảo hảo quản giáo hắn thoáng một cái!

- Hỗn đản, dừng tay cho ta!

Lâm Lạc phóng tới hai cái tráng hán này, dưới sự phẫn nộ, hắn rõ ràng không có phát giác vô luận là Lâm Đông Bình, hay là hai tùy tùng và Lưu Bá, trên người đều phát ra một tầng vầng sáng, chỉ là độ sáng hơi yếu mà thôi.

- Tộc huynh, làm gì vì một lão cẩu mà sinh khí lớn như vậy!

Thân ảnh Lâm Đông Bình lóe lên, chắn ở trước mặt Lâm Lạc, thanh âm âm lãnh:

- Tiếp tục đánh cho ta, đánh chết lão cẩu kia!

- Vâng, nhị thiếu gia!

Hai tùy tùng này lộ ra nụ cười tàn nhẫn, đối với Lưu Bá quyền đấm cước đá.

Ba ba ba…

Thanh âm khớp xương đứt gãy thỉnh thoảng truyền đến, mặt mũi Lưu Bá tràn đầy là huyết, dĩ nhiên mất đi tri giác.

- Lâm Đông Bình!

Lâm Lạc phẫn nộ đến cuồng bạo, giơ lên một quyền hướng đối phương oanh tới.

- Sách sách sách, ta nói tộc huynh này, thực lực của ngươi chỉ là Hậu Thiên hai tầng, cũng đừng lấy ra mất mặt xấu hổ!

Lâm Đông Bình bắt được cổ tay của Lâm Lạc, dùng sức chấn động, Lâm Lạc lập tức bị quẳng đi ra ngoài, thoáng cái đụng trên mặt đất.

Lâm Lạc giãy dụa đứng lên, lại hướng Lưu Bá vọt tới, nhưng lập tức lại bị Lâm Đông Bình một cước đá trở về.

Một lần, hai lần, ba lần. . .

Lâm Lạc đồng dạng mình đầy thương tích, nhưng Lưu Bá đã không có động tĩnh.

- Lâm Đông Bình, ngươi nhất định sẽ hối hận vì ngươi sở tác sở vi hôm nay!

Lâm Lạc giãy dụa lấy lại lần nữa đứng lên, ánh mắt huyết hồng, hai đấm nắm chặt, móng tay véo rách da thịt, chảy xuống máu tươi đỏ thẫm, nhưng hắn lại như không có phát giác ra, chỉ là lạnh như băng nhìn xem Lâm Đông Bình.

Cho dù dùng tu vi của Lâm Đông Bình, bị đôi con ngươi băng lãnh này của Lâm Lạc nhìn chằm chằm vào cũng ẩn ẩn có chút tim đập nhanh, nhưng hắn lập tức cười ha ha:

- Phế vật, ngươi đời này sẽ không có cơ hội như vậy, thành thành thật thật làm phế vật của ngươi đi thôi! Phế vật! Phế vật! Phế vật!

- Chúng ta đi!

Lâm Đông Bình mang theo hai tùy tùng nghênh ngang rời đi.

- Lưu Bá!

Lâm Lạc lung la lung lay đi tới bên cạnh lão nhân, hai tay ôm lấy Lưu Bá đã huyết nhục mơ hồ, nhưng thân thể của lão nhân đã lạnh như băng.

- A …

Lâm Lạc ngửa mặt lên trời rống giận, như muốn tê thiên liệt địa!

Nếu như hắn đủ cường đại, hắn đã có thể cứu Lưu Bá! Nếu như hắn đủ cường đại, hắn có thể một quyền oanh giết ba người trước mặt này! Nếu như hắn đủ cường đại, Lâm Đông Bình căn bản không dám tới khiêu khích!

- Ta muốn trở nên mạnh mẽ!

- Ta muốn trở nên mạnh mẽ!

Trong lòng Lâm Lạc rống giận, sát ý của hắn bốc lên vô hạn, thù của Lưu Bá nhất định phải báo!

Nhất định!

. . .

- Gia gia, ta đã dựa theo ngươi phân phó, giết lão cẩu kia rồi!

Lâm Đông Bình vô cùng cung kính đứng ở trước mặt một hoa giáp lão nhân.

- Biết rõ cháu nội duy nhất bị nhục lớn như thế, cũng không tin lão quỷ kia còn có thể nhịn được! Chỉ cần hắn xuất hiện, lão phu có thể biết rõ hắn sau khi trùng kích thất bại để lại tai hoạ ngầm lớn cỡ nào, nếu như có thể. . . Hắc hắc!

Hoa giáp lão nhân lộ ra một vòng tiếu dung âm trầm. Hắn, dĩ nhiên là Lâm gia Đại Trưởng lão Lâm Hồng Phong, cũng là người chủ trì Lâm gia trước mắt.

- Gia gia, nếu lão bất tử này còn có thể nhịn được thì sao?

- Đợi một tháng thời gian, nếu như lão quỷ kia còn không xuất hiện, ngươi phái người đi phế Lâm Lạc một chân cho ta! Bất quá, đừng cho người lưu lại sơ hở, dù sao thanh danh giết hại tộc nhân cũng không tốt, vài Trưởng lão khác đều nhìn chằm chằm vào vị trí Gia chủ, không thể làm cho người ta lưu lại miệng lưỡi!

- Vâng, gia gia!

. . .

- Lưu Bá, đều do Lâm Lạc vô năng, tài làm phiền hà ngươi! Lâm Lạc thề với trời, nhất định sẽ cho những người kia nợ máu trả bằng máu, khiến cho ngươi ở dưới cửu tuyền nghỉ ngơi!

Ở trước một ngôi mộ mới đắp, Lâm Lạc đứng lên, hắn đã ở nơi này quỳ nửa ngày rồi.

Một mặt oán hận không làm nên chuyện gì, muốn báo thù cần có được lực lượng cường đại, gia gia một mực bế quan, trước mắt duy nhất có thể trông cậy vào chỉ có chính hắn!

Đem hết thảy phẫn nộ chôn ở trong nội tâm, Lâm Lạc tâm như chỉ thủy, mục quang cứng cỏi, một hướng không về!

Tuy nói tiền bạc của hắn gần hai năm qua một mực bị cắt xén, nhưng tăng thêm mấy năm trước tích lũy, Lâm Lạc vẫn là có hơn bốn trăm lượng bạc gởi tiền trang, hắn lấy một trăm lượng bạc ngân phiếu, sau khi đi ra Lâm gia, liền tới một tiệm bán thuốc gần nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.