Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 306: Người đàn bà chanh chua



- Lâm Lạc…

Tôn Trúc Thanh đè xuống tức giận, nàng là đến đuổi Lâm Lạc rời đi, cũng không phải là đến nôn khí! Nàng là cái thân phận gì, đáng giá cùng hai dân đen này chấp nhặt sao?

- A, nguyên lai phu nhân biết rõ ta là ai, còn hỏi tên của ta, thật sự là vinh hạnh.

Lâm Lạc lắc đầu nói.

- Vinh hạnh làm gì, làm điều thừa!

Muốn cho một nữ hài tử mới vừa tiến vào thế tục biết rõ cái gì gọi là rụt rè, căn bản là chuyện không thể nào, Đường Điềm lập tức đón khẩu, còn vẻ mặt dương dương đắc ý, trước đó vài ngày nàng là ngay cả nói chuyện cũng cà lăm!

Sắc mặt Tôn Trúc Thanh đã như đít khỉ, nàng tức giận đến ngực thở nặng, thét to:

- Lâm Lạc, Mị nhi không phải loại người dân đen như ngươi có thể suy nghĩ, lập tức cút khỏi Tô gia cho ta, ân, ngươi chẳng phải là muốn những cái này ư, cầm rồi cút nhanh lên!

Tay phải của nàng nhoáng một cái, một đống lớn Thiên tinh thạch vậy mà trống rỗng xuất hiện, nhìn nhan sắc cùng độ tinh khiết, tuyệt đối là trình tự cực phẩm!

Nói nửa ngày, nguyên lai chính là vì cái này!

Lâm Lạc không khỏi thầm than một tiếng, hắn còn không có muốn kết hôn Tô Mị đã gặp được lực cản lớn như thế, nếu thật sự nổi lên ý niệm đối với yêu nữ trong đầu, không phải nửa cái Tô gia đều muốn cùng hắn liều mạng sao?

Bất quá vừa nghĩ tới lấy Tô Mị, toàn thân hắn không khỏi rùng mình một cái.

- Lục phu nhân, nếu Mị nhi biết rõ ngươi đối đãi bằng hữu của nàng như vậy, là sẽ không cao hứng!

Thanh âm âm nhu vang lên, mới vừa nghe lại là nam nữ cũng chia không rõ ràng lắm, chỉ thấy một thân ảnh thon dài từ ngoài cửa bước đi tới, rất có vẻ mỗi bước đi sen nở.

Nhưng mà, lúc thấy rõ tướng mạo người này, lại mặc cho ai cũng sẽ cảm thấy kinh ngạc !

Đây là một thanh niên vô cùng tuấn mỹ, làn da toàn thân trắng đến ngay cả nữ nhân cũng muốn ghen ghét, đôi mắt hoa đào, nhìn quanh trong lúc đó mị ý lan tràn. Nếu không phải nhìn cổ hắn có yết hầu, thật đúng là sẽ cho rằng hắn là đại cô nương giả nam trang.

Nam nhân ẻo lả mười phần này dùng tư thái so sánh với Tôn Trúc Thanh càng uyển chuyển đi tới, đối với Lâm Lạc xem xét, lập tức mắt hoa đào lòe lòe tỏa sáng, chắp tay nói:

- Tại hạ Tô Ngọc Lai, cùng Mị nhi có chút quan hệ huyết thống, huynh đài chính là người Mị nhi chọn trúng?

- Nói hưu nói vượn, Mị nhi làm sao có thể nhìn trúng loại người hạ tiện này!

Tôn Trúc Thanh lập tức khiển trách.

Tô Ngọc Lai vểnh tay hoa lên lắc đầu liên tục nói:

- Lâm huynh dáng vẻ đường đường, hùng phong chấn chấn, chính là đàn ông trong đàn ông! Lục phu nhân, ngươi cũng có chừng có mực, bằng không ta đem việc này nói cho Mị nhi, nhìn ngươi xong việc như thế nào!

Tôn Trúc Thanh lập tức trì trệ.

Loại đại gia tộc như Tô gia này, tộc nhân dùng trăm vạn tính toán, trong đó có thể nói là một Vương quốc tiểu hình, bối phận căn bản không thể khảo cứu! Như vậy, ngoại trừ đều là họ Tô, cảm giác vinh dự đưa bọn họ buộc chặt cùng một chỗ, còn lại sẽ là thực lực vi tôn!

Gia gia Tô Mị là một trong những nhân vật cực kỳ có quyền hạn ở Tô gia, chính là bởi vì hắn tồn tại, tộc nhân Tô thị cùng hắn có quan hệ họ hàng cũng địa vị tiêu thăng. Mặc dù mọi người đều là thân thích, nhưng Tô Mị lại là cháu gái ruột duy nhất của lão nhân, cái nào phân lượng nặng tự nhiên là rõ ràng!

Thật muốn chọc giận Tô Mị, căn bản không cần lão nhân ra mặt, nam nhân của Tôn Trúc Thanh cũng sẽ trước tiên trừng trị nàng!

Nàng hết sức ô nhục, chẳng phải là muốn làm Lâm Lạc ngạo khí, làm cho hắn tức giận rời đi sao? Nhưng Lâm Lạc hoàn toàn không đếm xỉa tới nàng! Nàng đành phải sử dụng kế sách lợi dụ, nhưng Lâm Lạc như cũ thờ ơ.

Tiểu tử này, thật đúng là bảo trì bình thản, biết rõ chỉ cần cưới được Tô Mị có thể có được hết thảy! Tôn Trúc Thanh dùng bụng ta suy bụng người nghĩ:

- Hừ, đừng tưởng rằng đơn giản như vậy, ta liền mời cao thủ nhà mẹ đẻ ra mặt, nắm bắt tiểu tử này, phóng tới gian phòng của Tiểu Đào, làm hắn động sắc tâm, muốn làm việc cường bạo vô lễ! Cho dù không giết hắn, cũng phải đuổi ra Tô gia, tuyệt si tâm vọng tưởng của hắn!

Nàng một kế không thành lại sinh một kế, lúc này cũng thu hồi mặt mẹ kế, nhưng nếu nàng muốn làm ác nhân, tự nhiên không thể lập tức bước đi, quá đột ngột sẽ khiến người hoài nghi.

Tô Ngọc Lai thì là vô cùng nhiệt tình, lôi kéo tay Lâm Lạc hỏi han ân cần, một đôi mắt hoa đào đưa tình ẩn tình, trừ khi biết rõ hắn là nam nhân, nếu không thật đúng là tưởng đại cô nương nào động xuân tâm.

- Di, náo nhiệt như vậy!

Tô Mị rốt cục trở về, thay đổi một thân váy dài đỏ thẫm hoa lệ, châu quang bảo khí, cả người giống như bị từng đạo hào quang quấn quanh, càng thêm rực rỡ vũ mị.

Dưới gầm trời này không thiếu mỹ nữ, muốn nói mỹ nữ so sánh với Tô Mị đẹp hơn cũng không phải không có, nhưng vô luận nam nữ có thể ở trong đám người tỏa sáng, tất nhiên là có thêm mị lực đặc biệt của nó.

Xem Tô Mị chính là mị lực bắn ra bốn phía, giơ tay nhấc chân đều làm cho người ta có một loại cảm giác vũ mị tận xương, cảnh đẹp ý vui. Mà Tôn Trúc Thanh thì như người đàn bà chanh chua trên phố phường, đã gặp qua bộ dáng vừa rồi của nàng, liền có thể cùng người đàn bà đanh đá, mặt mũi tràn đầy dữ tợn sánh ngang bằng, liền rơi xuống hạ tiện.

Loại nữ nhân này chỉ có một tầng vỏ mỹ lệ, sau khi lột sạch tầng này, liền không có một chút tư bản !

Ở trước mặt Tô Mị, Tôn Trúc Thanh lập tức tự ti mặc cảm, miễn cưỡng nói vài câu, vội vàng mang theo tiểu tỳ rời đi giống như trốn.

- Ngọc Lai tộc huynh…

Tô Mị nhìn về phía Tô Ngọc Lai, người này còn đang cùng Lâm Lạc lôi kéo tình cảm.

Tô Ngọc Lai vỗ vỗ tay Lâm Lạc nói:

- Lâm huynh, ta trước đem ngươi giao cho Mị nhi, chúng ta quay đầu lại sẽ trò chuyện!

Lâm Lạc bị hắn nói mà một hồi buồn nôn, bề bộn tiễn đưa hắn cất bước, người này nhiệt tình đến mức làm cho người ta chịu không được!

Tô Mị cười thần bí nói:

- Thoạt nhìn, vị tộc huynh kia của ta tựa hồ rất thích ngươi!

- Có lẽ quá mức nhiệt tình rồi!

Lâm Lạc ăn ngay nói thật.

Tô Mị nhìn hai bên một chút, vẻ mặt thần bí, gom góp qua thấp giọng nói:

- Hắn thích nam nhân!

Lâm Lạc không khỏi toàn thân khẽ run rẩy, nghĩ đến ánh mắt Tô Ngọc Lai nhìn hắn, quả nhiên là lạ! Còn nghĩ đến bị hắn kéo tay, Lâm Lạc vội vàng chạy vội tới hồ nước bên cạnh, hung hăng rửa tay thật sạch.

- Ngốc tử, Ngọc Lai tộc huynh này của ta ánh mắt rất cao, nam nhân bình thường hắn không để vào mắt!

Tô Mị truy ở phía sau tiếp tục trêu Lâm Lạc.

- Vậy ta hẳn là cảm thấy cao hứng?

Lâm Lạc cắn răng.

Hắn tự chủ từ trước đến nay rất tốt, nhưng bị một nam nhân thích, này làm cho hắn vừa nghĩ tới liền run rẩy không thôi.

- Ha ha, không nói trước cái này, gia gia của ta muốn gặp ngươi!

Tô Mị đổi lại một bộ nghiêm nghị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.