Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 349: Thế lực trong cốc



Ads Lâm Lạc tranh thủ thời gian lôi kéo nàng ly khai, miễn cho Lăng Kinh Hồng đột nhiên trở về đụng mặt.

- Đúng vậy!

Tô Mị gật đầu, nhưng hai người còn chưa có rời đi, đã thấy phía trước hiện ra một thân ảnh uyển chuyển thanh lệ, giống như tiên tử trên trời, đang bay vọt mà đến, tay áo bồng bềnh, dụ hoặc nói không nên lời.

- Lăng Kinh Hồng!

Một tiếng hét lớn vang lên, một đạo nhân ảnh lại tung hoành giết ra, ngăn chặn đường đi của Lăng Kinh Hồng, người này dáng người khôi ngô, chỉ là đứng ở đó liền có loại cảm giác núi cao chất ngất, khí thế đoạt người, không giận tự uy!

- Tránh ra!

Lăng Kinh Hồng khuôn mặt quạnh quẽ.

- Lăng Kinh Hồng, tâm ý của ta đối với ngươi ngươi cũng có thể rõ ràng! Nhưng ngươi lần này vừa đi ra ngoài, ngươi đến tột cùng cùng nam nhân nào phát sinh quan hệ!

Trong đôi mắt nam nhân kia phun ra lửa giận, xích hồng như máu, làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình.

Sắc mặt Lăng Kinh Hồng lạnh lẽo, đột nhiên sinh ra sát khí vô tận quát:

- Cút ngay!

- Ngươi cái nữ nhân không biết xấu hổ này, có gan làm, còn sợ ta nói ra sao?

Nam tử kia ngửa mặt lên trời hét giận dữ một tiếng, liền hướng Lăng Kinh Hồng phác đi qua, vung lên một quyền oanh ra, lập tức Hỏa linh khí bốn phía một hồi dao động, hóa thành một biển lửa.

- Cố tình gây sự!

Lăng Kinh Hồng quát nhẹ, trường kiếm đã hiện ra trong tay, chính là một kiếm chém ra, đây cũng không phải là khiêu chiến, tự nhiên không cấm dùng vũ khí !

Hai người thình thịch bùm kịch liệt giao chiến, kiếm khí bắt đầu khởi động, quyền sóng mênh mông cuồn cuộn, phòng ốc phụ cận xem như ngã hỏng bét, đều bị bẻ gãy nghiền nát. Trong phòng không có người thì thôi, có người thì là oa oa kêu to chạy đi ra.

Cái phân phối nhà ở này cũng không phải theo như thực lực phân chia, phụ qua không thiếu võ giả Minh Dương, Giác Vi Cảnh, chỉ là kiếm khí, quyền kình thoáng cái tràn đi, đều khó chịu đến thổ huyết, bốn phía đều là một mảnh tiếng phun máu.

Chỉ là hai người trong chiến đấu này thật sự quá mạnh mẽ, người thổ huyết này cũng chỉ có thể giận mà không dám nói gì.

- Dừng tay!

Động tĩnh lớn như vậy tự nhiên kinh động Trưởng lão trong cốc, một người bắn ra, khí thế Thiên Hợp cảnh càng mạnh, mỗi người đều giống như đến ngày tận thế, mồ hôi lạnh chảy ròng.

Nhưng nam tử này thật sự là cường đại, cho dù ở dưới khí tức giống như thực chất của Thiên Hợp cảnh cường giả như cũ còn muốn ra tay, chỉ là thân thể phảng phất ở bên trong bùn nhão, chậm vô cùng!

- Đủ rồi !

Vị Trưởng lão kia điểm đi qua, lập tức đem nam tử kia áp quỳ rạp trên mặt đất.

Vô luận nam tử kia thiên phú đến cỡ nào, nhưng Thiên Hợp cảnh cùng Địa Nguyên cảnh lại là một cái hào rộng không thể vượt qua, căn bản không có khả năng so với! Cho dù Lâm Lạc có thể vượt qua đại cảnh giới tác chiến, vậy cũng phải trước đạt tới Đại Viên Mãn cảnh, mới có thể nghịch phạt võ giả Tiểu Thừa Cảnh!

- Phạm Trang Quân, ngươi bất tuân quy tắc trong cốc, làm càn ra tay, phạt ngươi tiến vào Viêm Diễm Tháp khổ tu ba tháng, trong khoảng thời gian này không được đi ra, nếu không tính toán lại từ đầu!

Trưởng lão lạnh lùng tuyên án xử phạt.

Đây là xử phạt sao?

Bọn họ tới nơi này chẳng phải là muốn vào Viêm Diễm Tháp tu luyện, liên tục trong đó ba tháng đây chính là chuyện tình ai cũng cầu không đến! Cái này có thể coi là xử phạt mà nói, tất cả mọi người muốn đoạt lấy bị phạt !

- Nhiệt độ trong Viêm Diễm Tháp cao bức người, bình thường nghỉ ngơi mười ngày nhất định phải đi ra hít thở không khí, liên tục nghỉ ngơi ba tháng xác thực xem như xử phạt! Bất quá, Phạm Trang Quân là Địa Nguyên tứ trọng thiên, hắn ở trong tháp coi như là nghỉ ngơi nửa năm cũng không sẽ như thế nào !

Tô Mị phi thường tức giận.

Nhưng tên trưởng lão kia là người Phạm gia, làm sao thực sự xử phạt Phạm Trang Quân, chỉ là không phạt lại không thể phục chúng, bởi vậy mới có xử phạt thế kia. Cũng may Phạm Trang Quân vốn có thể không hạn chế ở trong Viêm Diễm Tháp tu luyện, nếu không thực sự sẽ đưa tới nhiều người tức giận.

Phạm Trang Quân oán hận liếc nhìn Lăng Kinh Hồng nói:

- Việc này ta sẽ không để yên!

Thân hình hắn một lướt, đã hướng trong sơn cốc chạy đi, rất nhanh thân ảnh liền biến mất.

Tên Trưởng lão kia cũng không có nói cái gì với Lăng Kinh Hồng, đem tay áo nhất quyển, sau đó lướt người bay đi!

Không có biện pháp, thiên phú của Lăng Kinh Hồng lại kiệt xuất thì thế nào, cuối cùng không phải người Tô gia chính thức! Không thấy ngay cả mọi người Tô gia cũng không lấy nàng cầm đầu sao? Đối với người khác họ, tên Trưởng lão kia tự nhiên sẽ không để ở trong lòng, nói vài câu an ủi cũng không muốn!

Tô Mị giận dữ thầm nói:

- Lão già nầy, bản cô nương nhất định phải nói cho gia gia, đánh cho hắn đẹp mắt!

Ở trong suy nghĩcủa Tô Quảng Khai, cháu gái tự nhiên là sắp xếp ở vị trí thứ nhất, nhưng Lăng Kinh Hồng trước gánh chịu hi vọng võ đạo truyền thừa của Tô Quảng Khai, tuyệt đối có thể xếp hạng thứ hai, lão già nầy dám thiên vị Phạm Trang Quân, Tô Quảng Khai biết rõ tuyệt đối sẽ bộc phát giận dữ lôi đình!

Phòng của Lăng Kinh Hồng tự nhiên ở trong chiến đấu bị phá huỷ, nàng tổng không có khả năng ngủ ngoài trời dã ngoại, chỉ có thể cùng Tô Mị đi ngủ lan mấy đêm, đợi phòng ốc một lần nữa tu sửa lại sẽ chuyển đi. Cũng may nàng có không gian pháp khí, vật gì đó đều thu ở bên trong, thật cũng không từ trong phế tích kiếm đồ gì đó, chỉ cần đi tới ở là được.

- Tiểu di, tên hỗn đản Phạm gia kia nói hưu nói vượn cái gì?

Ba người trở lại chỗ ở của Tô Mị, nhưng yêu nữ này lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó.

Lâm Lạc cùng Lăng Kinh Hồng đồng thời sững sờ, Lăng Kinh Hồng vội vàng nói:

- Không được để ý tới hắn nói hưu nói vượn!

Thiếu nữ cùng nữ nhân trong lúc đó, vẫn còn có chút khác nhau! Tuy chỉ là một lần vụng trộm giao hoan, nhưng nếu như tính luôn thời gian "tiền hí" dài dòng buồn chán lại dài đến một tháng, Lăng Kinh Hồng thừa nhận mưa móc, hôm nay càng phát ra nữ nhân vị, làn da càng biểu hiện nhẵn nhụi, bộ ngực tựa hồ lớn hơn, cái mông cũng càng ngạo nghễ ưỡn lên, trên mặt có loại diễm quang lau không đi, ở trong trong trẻo nhưng lạnh lùng càng thêm mê người, câu hồn đoạt phách!

Biến hóa như thế, chỉ cần là người từng trải đều rất dễ dàng nhìn ra, Phạm Trang Quân thân là đệ tử thế gia đỉnh cấp, lúc "tuổi trẻ" khẳng định hoang đường qua, nữ nhân qua tay khả năng còn nhiều hơn Lâm Lạc nhận thức, lại làm sao nhìn không ra?

Ngược lại là Tô Mị, yêu là yêu, nhưng dù sao vẫn là nha đầu chưa trải đời, bị Lăng Kinh Hồng nói qua loa ứng phó được.

Lâm Lạc cũng có loại cảm giác như trút được gánh nặng, nhưng hắn lập tức lại nghĩ nói:

- Ta tại sao phải khẩn trương chứ? Đây là ta chuyện giữa cùng Lăng Kinh Hồng, cùng người khác có liên quan gì? Chẳng lẽ ta thích yêu nữ này?

Hắn phản ứng đầu tiên chính là hoang đường, nhưng lại tinh tế ngẫm lại, rồi lại cảm thấy giống như có chuyện như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, hắn lại có loại cảm giác mê mang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.