Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 350: Cùng giai đại chiến (1)



Cái chuyện tình cảm này, từ trước đến nay cắt bỏ liên tục, nói lý còn loạn!

Lăng Kinh Hồng cùng Tô Mị tự nhiên có lời muốn nói, Lâm Lạc ly khai phòng Tô Mị, tại chỗ ở của mình nhàm chán đùa với Ngân Mang, trong nội tâm suy nghĩ ngàn vạn.

Một đêm đi qua, Lâm Lạc lại đem cảm tình không rõ này đặt ở đáy lòng, mục tiêu của hắn là võ đạo đỉnh phong, về phần chuyện tình cảm, vậy thì thuận theo tự nhiên a.

Bất quá, ngày hôm sau Lăng Kinh Hồng dẫn Tô Mị đi Viêm Diễm Tháp, nói đây là mệnh lệnh của Tô Quảng Khai, muốn nàng nghiêm khắc đốc xúc Tô Mị tu luyện. Tô yêu nữ vô cùng chán ghét khổ tu, cùng Ngân Mang hai mắt đẫm lệ lưng tròng nói lời từ biệt, một bộ sanh ly tử biệt!

Nếu cho người khác thấy được, tâm muốn đập đầu chết cũng có a!

Bọn họ chèn phá đầu cũng vào không được Viêm Diễm Tháp, mà yêu nữ lại giống như lên đoạn đầu đài, điều này làm cho nhân tình làm sao chịu nổi? Nhưng cáo biệt nửa ngày, Tô Mị lại đem Ngân Mang cũng mang đến Viêm Diễm Tháp, nói là nàng một người chịu khổ không làm được, phải mang theo ăn hàng cùng đi!

Hai nữ vừa đi, Lâm Lạc dựa vào nguyên bản tính toán, ở thời gian giữa trưa đi tới đấu võ trường trong cốc, tính toán nâng cao bài danh, tranh thủ ở tháng sau tiến vào trong tháp tu luyện.

- Khiêu chiến bắt đầu!

Vì phòng ngừa tình huống ngoài ý muốn, lúc khiêu chiến này bát Đại Trưởng lão là cùng lúc xuất hiện, tám đạo khí tức cường hoành như ẩn như hiện.

Xung quanh đấu võ trường này có một vòng ghế đá, trên mặt ngồi đầy người. Đây cũng là có phân chua, từ phía đông bắt đầu, đó là người xếp hàng thứ nhất, theo thứ tự xuống, một vòng là năm trăm người, sau đó vòng thứ hai đối ứng bài danh trước năm trăm lẻ một đến một ngàn người, theo thứ tự sắp xếp.

Cái này vừa biểu tượng địa vị, lại có thể lúc khiêu chiến thuận tiện tìm đối thủ, ai cũng sẽ không ngồi sai vị trí.

Bất quá cũng không phải tất cả mọi người sẽ ở cùng một ngày xuất hiện, hôm nay người trình diện chỉ vẹn vẹn có một phần ba, làm cho đại bộ phận chỗ ngồi có vẻ thưa thớt.

Lâm Lạc đem ánh mắt quét qua, lại phát hiện Điền Binh Vũ không có xuất hiện, nhưng mặt trên ghế đá lại ngồi một hán tử tráng niên, khôi ngô giống như một tòa núi nhỏ, lớn như ba người cộng lại, ngồi cũng so với bình thường người cao hơn một cái đầu, người ngồi ở phía sau hắn căn bản không thể nhìn đến phía trước!

Bởi vì lúc khiêu chiến tất cả mọi người sẽ ở trước ngực mang theo tên, thân phận người nọ cũng lộ hoàn toàn, Phạm Trác Hi.

Rất xảo, lại là người Phạm gia!

Lúc này Lâm Lạc tung người ra, đi đến trước mặt Phạm Trác Hi, chỉ một ngón tay nói:

- Ta muốn khiêu chiến ngươi!

- Cạc cạc, tiểu tử, ngươi đây là đang muốn chết sao?

Phạm Trác Hi cười quái dị, hắn đứng lên, thân cao vậy mà đạt đến hơn một trượng, hình thể giống như một tảng đá lớn, bước về phía trước một bước, bùm, mặt đất cũng một hồi rung động lắc lư.

Đây cũng không phải là hắn vận công bố trí, mà là thuần túy do thể trọng của hắn dẫn phát!

- Mau nhìn, có người khiêu chiến quái thú Phạm Trác Hi !

- Mới tới, trước kia chưa từng gặp qua hắn!

- Xác thực là mới tới, vị hôn phu của Tô gia Đại tiểu thư!

- Không phải chứ, cho rằng bế lên đùi Tô gia có thể coi trời bằng vung sao? Tuy Phạm Trác Hi một mực bị nhốt ở Giác Vi cảnh Đại Viên Mãn, nhưng hắn vẫn là thiên phú dị bẩm, thể như bàn thạch, lực lượng thân thể vô cùng cường hoành, sắp có thể cùng cao thủ Thông Minh nhất trọng thiên đối chiến !

- Ha ha, chờ đợi xem tiểu tử này bị đánh mặt mũi bầm dập a!

- Đừng tưởng rằng kề trên một thiên chi quý nữ, thế giới này sẽ vây quanh hắn!

Chung quanh không ít người nghị luận tới tấp, đương nhiên đều là đỏ mắt, Lâm Lạc ở bọn hắn xem ra chính là mộtểu tử ở nông thôn đi vận cứt chó.

- Bắt đầu đi!

Một Trưởng lão hướng bên bọn họ liếc qua, ra hiệu có thể tiến hành chiến đấu. Dùng tu vi Thiên Hợp cảnh của bọn họ, hoàn toàn có thể nhất tâm đa dụng, đồng thời phân thân tiến hành giám sát mấy trận đấu.

- Lâm Lạc phải không?

Phạm Trác Hi quét mắt nhìn bảng tên trước ngực Lâm Lạc, lại là một chuỗi cười quái dị.

- Mới tới, dũng khí khôngtệ, dám hướng ta khiêu chiến! Ta sẽ cho ngươi một giáo huấn khắc sâu, cho ngươi biết rõ quy củ nơi này!

Hắn mãnh liệt thả người nhảy lên, đừng xem hắn nặng như một tảng đá, nhưng tung người lại rất cao, giống như một mảnh mây đen hướng Lâm Lạc đè ép đi qua.

- Loạn Chùy Kích!

Song quyền của Phạm Trác Hi huy động liên tục, thình thịch bùm oanh ra giống như hạt mưa, trọng quyền liên tiếp.

Nơi này khiêu chiến, một mặt là vì tăng bài danh, về phương diện khác cũng có dụng ý ma luyện tài nghệ, dù sao không phải có cảnh giới là đủ rồi! Xem như Tô Mị loại thủy hóa này, cho dù đạt tới Minh Dương Đại Viên Mãn cũng có thể bị Minh Dương nhất trọng thiên đánh bại, kia là vì kinh nghiệm không đủ, một lần đánh liền luống cuống tay chân !

Lâm Lạc tự nhiên cũng muốn cùng người thực lực cường đại so chiêu, ma luyện bản thân, như loại đối thủ Giác Vi cảnh Đại Viên Mãn này là phù hợp nhất.

Hắn không chút nào yếu thế ra quyền, cùng đối phương oanh kích!

- Tiểu tử này điên rồi, vậy mà cùng Phạm Trác Hi liều mạng !

- Nếu cảnh giới của hắn ở phía trên Phạm Trác Hi còn chưa tính, nhưng hắn rõ ràng chỉ có Giác Vi tam trọng thiên tu vi!

- Nhìn hắn có thể chống đỡ mấy chiêu!

Đang lúc mọi người nghị luận, Lâm Lạc lại tiếp nhận mỗi một quyền của Phạm Trác Hi, mà dưới chân lại ngay cả nửa phân cũng không có lui ra phía sau!

Khiếp sợ!

Khi nào thì tiểu tử Giác Vi tam trọng thiên cũng có thể cùng võ giả Giác Vi cảnh Đại Viên Mãn liều mạng rồi? Hơn nữa còn là cùng Phạm Trác Hi nổi tiếng cậy mạnh!

Phải biết rằng cảnh giới của Lâm Lạc là do vài vị Thiên Hợp cảnh cường giả tự mình trắc định, muốn nói hắn có thể che dấu tu vi lừa gạt những cường giả kia mà nói, ai cũng sẽ không tin tưởng! Đây mới gọi là thiên phú dị bẩm chính thức, muốn nói cậy mạnh vô song chỉ sợ chính là Lâm Lạc!

- Di?

Cả tên Trưởng lão lược trận kia cũng nhịn không được phát ra một tiếng thán phục, tuy tu vi của Lâm Lạc trong mắt hắn là yếu ớt đến không đáng giá nhắc tới, nhưng có thể dùng Giác Vi tam trọng thiên đối chiến cùng Giác Vi thập trọng thiên vẫn là làm cho hắn không khỏi động dung, nhịn không được phân ra một ít lực chú ý đi quan sát.

- Tiểu tử, ngươi rất lợi hại!

Tâm tư của Phạm Trác Hi xa xa không giống tướng mạo của hắn thô kệch như ậy, xuất thân thế gia lại có kẻ nào là ngu ngốc chính thức, cho dù có, cũng sớm bị người đá đến một bên, nào có tư cách vào Tứ Phong Cốc?

Cho dù là theo Thái tử đọc sách cũng tốt, người từ Tứ Phong Cốc đi ra ngoài, sau này hẳn là trụ cột vững vàng trong tứ đại gia tộc, đây là do hơn mười vạn năm lịch sử chứng minh!

- Ta đây sẽ lấy ra toàn bộ lực lượng cùng ngươi chiến một trận.

Phạm Trác Hi song quyền va chạm, đúng là bùng lên hỏa hoa, giống như ngoan thạch!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.