Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 377: Cảm tình quan hệ (1)



Nhưng mà lão quái vật kia đã trải qua lần thứ nhất, nếm qua thiệt thòi, muốn lại dụ hắn bão nổi đã rất khó khăn!

Lúc này, thanh âm chu vi mới một lần nữa tiến vào trong tai Lâm Lạc, tất cả đều là những chuyện tình các đại gia tộc bố cục tiến vào U Ám Sâm Lâm. Tuy phải một năm sau mới có thể chính thức mở ra, nhưng bố trí cụ thể lại từ lúc trước đó sau khi hành trình U Ám Sâm Lâm kết thúc đã bắt đầu .

Cho dù là ba trăm năm độc chướng tan một lần, nhưng U Ám Sâm Lâm như cũ nguy hiểm tầng tầng lớp lớp, không làm tốt chuẩn bị ngay cả Thích Biến cảnh cường giả cũng có thể vẫn lạc trong đó!

Cái này mặc dù là khánh quốc đại yến, nhưng trên thực tế là tổng động viên trước khi chiến đấu, mà gia tộc có thể dự họp ở Triêu Dương cung mới là có tư cách một năm sau tiến vào U Ám Sâm Lâm, làm lấy một lần bố trí cuối cùng.

Bởi vậy, thời gian bọn họ giải tán cũng trễ nhất, không sai biệt lắm đã đến rạng sáng, cũng may võ giả Tiên Thiên Cảnh trở lên không bởi vì ngủ trễ vài giờ mà cảm thấy buồn ngủ mông lung, chỉ có Tô Mị liên tục xuất ra gương đồng soi mình, ý là phàn nàn thức đêm quá lâu sẽ có nếp nhăn làm cho Lâm Lạc một hồi không nói gì.

Nhưng thiên hạ không có buổi tiệc không tan, hai người cuối cùng trở lại trên xe ngựa, một đường quay lại Tô gia.

Tô Mị Mị mắt như tơ, thanh âm ôn nhu nói:

- Tên ngốc ngươi thật to gan,ngay cả bản cô nương cũng dám vô lễ?

- Đây chỉ là một cái ngoài ý muốn!

Lâm Lạc nghĩa chánh từ nghiêm.

- Bản cô nương không trông nom, ngươi hôn bản cô nương, sau này sẽ là người của bản cô nương!

Tô Mị chỉ chỉ gò má bên kia.

- Có muôn hôn luôn bên này không!

Cái yêu nữ này thật sự là gan lớn, cư nhiên còn trêu đùa hắn!

Lâm Lạc một hồi tim đập rộn lên, nhưng lại nghĩ tới lúc phóng đãng cùng Lăng Kinh Hồng, liền lập tức bình tĩnh lại. Đây chính là một đại phiền toái, không giải quyết hắn sao có thể an tâm cùng Tô Mị "hảo" lên .

Nhưng Tô Mị lại là người dám yêu dám hận, đã nhận rõ tình cảm của mình, tự nhiên không chỗ nào cố kị, nàng gom góp qua, ở trên khóe miệng của Lâm Lạc hôn thoáng cái, lúc ngẩng đầu lên, má lúm đồng tiền đỏ hây hây:

- Ngốc tử, nếu ngươi dám không thích ta, bản cô nương sẽ đưa ngươi tiến cung làm thái giám!

Yêu nữ chính là yêu nữ, cái này còn ép mua ép bán!

Lâm Lạc không khỏi cười cười, đem ngọc thủ của Tô Mị nắm chặt, hai người liếc mắt nhìn lẫn nhau, trong nội tâm đều là ngọt ngào, xe ngựa lắc lắc đung đưa, nhưng bọn họ lại mong chờ con đường phía trước này vĩnh viễn không có cuối cùng.

Nhưng đường có dài cũng phải hết, sau khi trở lại Tô gia, Tô Mị dặn dò Lâm Lạc nói:

- Thời điểm nằm mơ nhất định phải mơ tới ta, nếu không có, ngươi nhất định phải chết!

Lâm Lạc thật đúng là mơ tới Tô Mị, nhưng cảnh tượng này như thế nào hắn lại vĩnh viễn không có khả năng nói cho nàng biết!

Đang ở trong mộng, Tô Mị giống như một hồ ly tinh, đối với hắn mọi cách hấp dẫn, hai người cuối cùng mây mưa thất thường, đại chiến ba trăm hiệp, Tô Mị ngâm khẻ thiển hát, khi thì điên cuồng, khi thì nhu nhược, hết sức vũ mị.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Lạc bừng tỉnh, trên người cư nhiên còn có một tia mùi thơm cơ thể của nữ tử. Đều là ngày hôm qua quá muộn, trở về đi nằm ngủ, mùi thơm cơ thể của yêu nữ còn lưu lại trên người của hắn.

Từ một ngày này bắt đầu, Càn Nguyên quốc liền bắt đầu duy trì liên tục hai tháng quốc khánh, mà trong đó trọng yếu nhất, chính là mười ngày sau bắt đầu thi đấu săn bắn giải.

Cái giải thi đấu săn bắn này không phải là vì chọn lựa nhân tài, mà là biểu hiện vũ lực của Thần quốc, bởi vậy đều là dùng hình thức gia tộc tham gia cũng được, tán tu cũng được, nhưng trừ khi là tán tu Thích Biến cảnh, bằng không cái thành tích này thật đúng là không thể so sánh!

Lâm Lạc, Lăng Kinh Hồng, Tô Mị hợp thành một tiểu đội, nhưng thượng vàng hạ cám, đội viên ngồi ăn rồi chờ chết tự nhiên còn kể cả Đường Điềm, Bảo Bảo đại tiên, thậm chí Bùi Nghĩa Hiên cùng Hồ Chấn Vũ cũng muốn gia nhập đội ngũ của Lâm Lạc!

Bọn họ tự nhiên không có trông cậy vào có thể bắt được cái thứ tự gì, nhưng đây chính là cơ hội tốt cùng Lâm Lạc tiếp cận quan hệ, hơn nữa đây cũng là được trưởng bối gia Tộc bày mưu đặt kế.

Hai người mở miệng một tiếng Lâm huynh, dùng công phu nhõng nhẽo như yêu nữ, khiến cho Lâm Lạc cũng không có ý tứ, đành phải thu bọn họ vào đội ngũ.

Luận tu vi võ đạo, tiểu đội bọn họ thật đúng là không mạnh, một Địa Nguyên cảnh, một Thông Minh cảnh, còn lại tất cả đều là sức chiến đấu cặn bã! Lại muốn tính cả Đường Điềm cùng Bảo Bảo đại tiên cả ngày cắn lẫn nhau, lực chiến đấu của bọn hắn ngược lại còn muốn giảm một bậc!

Nhưng bởi vì Lâm Lạc tạo thành lĩnh vực, tuy chỉ là hình thức ban đầu, nhưng chỉ cần bị hắn oanh trúng, coi như là Thích Biến cảnh cường giả cũng vẫn lạc! Chỉ cần ở chiến đấu do Lăng Kinh Hồng kiềm chế, Lâm Lạc có thể hoàn toàn phát huy chiến lực, mãnh thú Địa Nguyên cảnh cùng với phía dưới toàn bộ không nói chơi!

Bởi vậy, bọn họ thật đúng là có khả năng thắng được, chỉ là đối với đội ngũ có Thích Biến cảnh cường giả áp trận, thì phần thắng không cao bao nhiêu.

Nhưng nói đi thì nói lại, Thiên Hợp cảnh, Thích Biến cảnh mãnh thú cũng không phải củ cải trắng, có thể có rất nhiều sao? Bởi vậy, cơ hội của đám người Lâm Lạc còn là rất lớn!

Mười ngày này, Lâm Lạc, Tô Mị, Lăng Kinh Hồng đều không có về Tứ Phong Cốc, mà là lẳng lặng chờ đợi thời gian giải thi đấu săn bắn bắt đầu. Lâm Lạc cùng Tô Mị cảm tình thẳng tắp ấm lên, ngẫu nhiên còn có thể hôn hai cái, ôm ôm bế bế, nhưng tái tiến một bước mà nói, một cái cuối cùng là khiếp đảm, cái khác lại nghĩ tới Lăng Kinh Hồng, liền không có tiếp tục nữa.

Cũng không biết có phải bị yêu nữ ảnh hưởng hay không, mỗi ngày buổi tối Lâm Lạc đều phát mộng xuân, có đôi khi mơ tới Tô Mị, có đôi khi lại Lăng Kinh Hồng, làm hết sức chuyện ái ân.

Nhưng Lâm Lạc thình lình phát hiện một võ đạo thiên tài khác, tu vi của Ninh Tú Nhi rõ ràng tăng vọt, rõ ràng đạt đến Niết Âm Cảnh đỉnh phong, chỉ kém hiểu ra âm dương liền có thể phá vỡ Minh Dương cảnh!

Hắn không khỏi kỳ lạ, nhịn không được trêu chọc nói:

- Ngươi tu vi đột tiến như thế, còn có bí quyết gì chỉ điểm một chút không?

Một câu nói kia làm Ninh Tú Nhi sợ tới mức chạy trối chết, làm cho Lâm Lạc sờ không được đầu óc, hắn cũng không phải đố kị chi nhân, cũng sẽ không bởi vì người khác quá thiên tài mà đi bóp chết đối phương, tiểu phụ nhân này chạy cái gì chứ?

Hắn trăm mối vẫn không có cách giải, lắc đầu đi tu luyện, cái này lâm trận mới mài gươm, không bén thì cũng sáng, cho dù chỉ có hai ba ngày cũng không thể lãng phí!

Tự hạn chế, là tố chất cơ bản nhất của một cao thủ.

Mà đổi thành một bên, Ninh Tú Nhi chạy về buồng trong bụm lấy bộ ngực cao ngất thở gấp không ngừng:

- Vương bát đản này, còn tưởng rằng hắn phát hiện cái gì, thiếu chút nữa đem bổn phu nhân hù chết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.