Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 43: Phục kích (2)



- Phá cho ta!

Lâm Lạc khẽ quát một tiếng, hữu quyền giơ lên, thẳng nghênh cự chưởng rơi xuống giữa không trung!

- Không biết tự lượng sức mình!

Lâm Quảng Sâm khẽ nói, hắn một chưởng này là dùng ba phần lực mà thôi. Ở trước khi không có được bảo vật, hắn còn không muốn cho Lâm Lạc chết mất, để ngừa vạn nhất.

Bùm!

Nắm tay Lâm Lạc đón nhận cự chưởng do chân nguyên lực hình thành kia!

Ầm ầm chấn động, không khí lập tức tạo thành một đạo gợn sóng, đột nhiên hướng bốn phía bắn đi. Ba ba ba, bốn phía đá vụn kích bay, vài cây gỗ lớn bằng cánh tay tức thì bị kình khí bốn phía sinh sinh bẻ gẫy!

Đầy trời tro bụi bay xuống, Lâm Lạc ngạo nhiên sừng sững!

- Không có khả năng!

Lâm Đông Lưu cũng bất chấp trên mặt bị cát đá kích bắn đánh cho đau nhức, tất cả biểu lộ đều là không thể tưởng tượng nổi, giống như ngu dại mà nhìn xem Lâm Lạc.

Tiểu tử này rõ ràng ngăn được một kích của Cương Khí Cảnh cường giả! Cho dù Lâm Quảng Sâm không có sử dụng toàn lực, vậy cũng không phải võ giả Bạo Khí Cảnh có khả năng chống cự ! Chẳng lẽ Lâm Lạc đã tiến vào Cương Khí Cảnh rồi?

Không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng!

Tiểu tạp chủng này mới đột phá Bạo Khí Cảnh bao lâu, đâu có thể nào nhanh như vậy đã đột phá Cương Khí Cảnh! Bảo vật. . . Đúng, nhất định là bảo vật trên người tiểu tạp chủng này, có thể ngăn cản được một kích của Cương Khí Cảnh cường giả!

Lâm Đông Lưu cùng Lâm Quảng Sâm đồng thời nghĩ tới điểm này, mục quang đều là lửa nóng!

Bảo vật gì có uy năng lớn như thế! Chẳng những ở trong thời gian ngắn đem một phế vật từ Hậu Thiên nhị tầng đề cao đến tu vi Bạo Khí Cảnh, càng có thể chống đỡ một kích của Cương Khí Cảnh cường giả? nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m

Lâm Quảng Sâm lại là một chưởng thò ra, diễn hóa thành một đại thủ màu xanh nhạt, bao phủ ở phía trên Lâm Lạc:

- Tiểu tử, giao ra bảo vật trên người, nếu không, ở dưới uy năng của bổn tọa, cho dù ngươi có bảo vật cũng không thoát khỏi cái chết?

Lâm Lạc cười ha ha, dùng một ngón tay ngoắc ngoắc:

- Các ngươi không hổ là phụ tử, ngay cả trình độ ngu xuẩn cũng giống như đúc!

- Cha, giết hắn đi! Bảo vật này lợi hại như thế, chắc chắn sẽ không bị hư hao!

Lâm Đông Lưu kêu gào nói.

- Lời này hữu lý!

Tay phải cảu Lâm Quảng Sâm sáng ngời, bàn tay ở giữa không trung lập tức hướng Lâm Lạc oanh đi.

- Tiểu tử, đi chết đi!

- Si tâm vọng tưởng!

Lâm Lạc đồng dạng đánh ra một quyền, dễ dàng liền hóa giải một chưởng này của Lâm Quảng Sâm.

Lâm Quảng Sâm không khỏi nhăn mày lại, vừa rồi một chưởng kia hắn là toàn lực ra hết, nhưng rõ ràng vẫn không thể nào oanh phá phòng ngự của Lâm Lạc, cái "Bảo vật" này uy năng thật là làm cho người ngạc nhiên a!

Bất quá càng là như thế, lòng tham của Lâm Quảng Sâm cùng Lâm Đông Lưu lại càng mãnh liệt, càng không thể chờ đợi được muốn đến "Bảo vật" trên người Lâm Lạc.

- Lâm Lạc, ngươi ngăn cản không được mấy chiêu ! Ngoan ngoãn nhận mệnh đi!

Lâm Đông Lưu còn đang một bên cho Lâm Lạc thêm phiền.

- Thật ngu xuẩn!

Lâm Lạc đối với Lâm Đông Lưu hư không oanh ra một quyền.

- Ha ha, ngươi cho mình là Cương Khí Cảnh cao thủ sao, có thể…

Lâm Đông Lưu một lời chưa nói xong, đã thấy một hư ảnh nắm tay cực đại đã đánh tới trước mặt.

- Đông Lưu!

Lâm Quảng Sâm kinh hãi, vội vàng chém ra một chưởng, chống đỡ quyền kình vung tới của Lâm Lạc, cứu Lâm Đông Lưu một mạng.

- Cương Khí Cảnh. . .

Lâm Đông Lưu mặt xám như tro.

Hắn vừa nói Lâm Lạc không có khả năng đạt tới Cương Khí Cảnh, Lâm Lạc liền dùng thực lực Cương Khí Cảnh vẽ mặt hắn! Cái này chẳng những đả thương tự ái của hắn, cũng đồng dạng thất bại tự tin của hắn!

Mười tám tuổi Cương Khí Cảnh cường giả, điều này làm cho hắn sao có thể siêu việt?

- Đông Lưu, không nên nản chí, tiểu tử kia là được bảo vật mới có tạo hóa nghịch thiên như thế, ngẫm lại xem, nếu bảo vật này rơi vào trên người của ngươi, ngươi khẳng định so với hắn còn muốn kiệt xuất gấp trăm lần!

Lâm Quảng Sâm nói làm cho Lâm Đông Lưu một lần nữa nhóm lên tin tưởng, đúng vậy a, ngay cả phế vật như Lâm Lạc sau khi được đến bảo vật cũng có tạo hóa nghịch thiên như thế, này nếu như đổi đến trên người của hắn, khẳng định phải mạnh hơn Lâm Lạc gấp trăm lần!

- Không cần phải mơ mộng hão huyền !

Lâm Lạc thét dài một tiếng, lại là một quyền hướng Lâm Đông Lưu đánh tới.

- Hỗn đản!

Lâm Quảng Sâm vừa giận vừa sợ, vội vàng xuất chưởng thay Lâm Đông Lưu ngăn lại một kích này. Cái này không cứu không được, Lâm Đông Lưu căn bản ngăn cản không được một kích nhẹ nhàng của Cương Khí Cảnh cường giả!

- Lâm Lạc, ngươi dầu gì cũng là Cương Khí Cảnh cường giả, như thế nào còn ra tay đối với võ giả Bạo Khí Cảnh, ngươi không biết mất mặt sao?

Lâm Quảng Sâm nổi giận nói.

Cái này. . . vô sỉ cũng phải có một hạn độ a!

Lúc trước Lâm Hồng Phong còn không phải dùng tu vi Cương Khí Cảnh ra tay với hắn, nếu Lâm Hành Nam không kịp thời xuất quan, hiện tại Lâm Lạc còn không biết như thế nào đây! Bây giờ ra tay đối với Lâm Đông Lưu, lại thành lấy lớn hiếp nhỏ! Cái này, quả nhiên là đặc quyền của kẻ vô sỉ hèn hạ a!

Lâm Lạc không khỏi bật cười, lại một quyền hướng Lâm Đông Lưu đánh tới:

- Bản thiếu gia xem ai không vừa mắt liền đánh người đó, cần gì nói nhảm nhiều như vậy!

- Đông Lưu, thối lui qua một bên!

Lâm Quảng Sâm vội vàng nói ra, bằng không hắn trói chân trói tay, sẽ bị Lâm Lạc nắm mũi dẫn đi .

- Đi được sao?

Lâm Lạc quát chói tai một tiếng, Bát Ảnh xuất ra!

Hổ Trấn Bát Phương!

Lập tức, chín nắm tay cự đại hư không mà sinh, hướng về Lâm Đông Lưu gào thét àm tới.

Nếu là một kích này đánh tới Lâm Quảng Sâm, vậy hắn đánh không lại cùng lắm thì thối lui, tạm lánh mũi nhọn làm tiếp đánh trả. Nhưng tu vi của Lâm Đông Lưu chỉ là Hậu Thiên bát tầng, điều này làm cho hắn trốn như thế nào?

Thình thịch bùm!

Lâm Quảng Sâm xuất liên tục bảy chưởng, tiêu đi bảy quyền ảnh của Lâm Lạc, nhưng hai quyền còn lại lại hạo hạo đãng đãng oanh về phía Lâm Đông Lưu.

- Không…

Lâm Đông Lưu kinh hãi gần chết, nhanh chóng lấy trường kiếm, phát động ra một kích mạnh nhất của hắn. Nhưng Cương Khí Cảnh cùng Bạo Khí Cảnh đây chính là một thiên đại cách biệt, căn bản không tồn tại khả năng chống cự được!

Pằng! Pằng!

Hai quyền oanh rơi, Lâm Đông Lưu bị quyền kình cuồng bạo sinh sinh đánh bạo, hóa thành huyết nhục đầy trời, ngay cả thi thể đầy đủ cũng không có còn lại!

- Đông Lưu con ta!

Lâm Quảng Sâm tròng mắt muốn nứt, chỉ tay Lâm Lạc hét lớn:

- Tiểu súc sinh, ngay cả tộc huynh đệ cũng muốn tàn sát, ngươi còn có nhân tính hay không?

Lâm Lạc đối với vô sỉ của người này đã không lời có thể nói rồi!

Hai người này cũng gọi rầm rĩ trước muốn giết hắn, đoạt bảo vật của hắn, nếu không phải hắn tu vi tiến mạnh, đạt đến Cương Khí Cảnh, hiện tại chết không toàn thây đúng là hắn! Lúc này rõ ràng cầm tội danh đồng tộc tương tàn đổ lên đầu của hắn, tuy tâm tính Lâm Lạc rất tốt, nhưng lúc này cũng không khỏi bị đối phương nói có chút tức giận!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.