Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 435: Trêu đùa (1)



Tuy Lạc Thành Ngôn tuổi còn "trẻ", chính thê vị hư không, nhưng Mộ Dung gia chỉ là thế gia suy tàn của Hạ Nguyên quốc, tự nhiên không có tư cách cùng Lạc gia thông gia, một thân phận thị thiếp coi như là quá tốt rồi.

Nhưng ai cũng không ngờ rằng Mộ Dung Tiêm Tiêm lại đem Lạc Thành Ngôn chết mê chết mệt, mặc dù không có chính thức tuyên bố, nhưng lại cổ động được Lạc Thành Ngôn tự thân xuất mã, mang theo cao thủ gia tộc đi tới Đại Thông quốc, thay Mộ Dung Tiêm Tiêm báo thù giết cha.

Ở Lạc Thành Ngôn nghĩ đến, chỉ là một gia tộc Hạ Nguyên quốc lại có thể có thực lực gì, tùy tiện phái cao thủ đi ra liền có thể đem nó diệt môn, chỉ là vì xuất mã.

Nhưng thật không ngờ chính là, Lâm gia mặc dù là gia tộc Hạ Nguyên quốc không sai, mà vẫn còn ở biên thuỳ tiểu trấn, nhưng trong gia tộc lại thình lình có Minh Dương cảnh cao thủ tọa trấn, lại chạy đến một đầu hung thú Minh Dương Đại Viên Mãn cảnh, sai khiến lôi điện chi lực, thực lực rất mạnh!

Tuy hắn có mang theo cao thủ Giác Vi cảnh của gia tộc, nhưng bất quá Giác Vi nhị trọng thiên, chỉ là cùng Lôi Quang Báo liều mạng lưỡng bại câu thương!

Một mặt, hắn không muốn cao thủ gia tộc bị hao tổn, thứ hai đúng là kiêng kị chủ nhân có được hung vật như thế, mới lưu lời nói mười ngày tái chiến tạm thời lui lại. Hắn lúc này bắt đầu điều tra bối cảnh Lâm gia, cũng từ gia tộc mời được một vị Thông Minh cảnh cường giả tới áp trận.

Nhãn tuyến của hắn cũng rất rộng, rất nhanh điều tra đến, Lâm gia thiên tài thiếu gia Lâm Lạc từng ở Bách Phong Tông học nghệ, mà Lôi Quang Báo thì là từ Thuần Thú Tông mang về.

Biết rõ những chuyện này, trong nội tâm Lạc Thành Ngôn rất nhẹ lòng, đầu tiên, Bách Phong Tông đã không tồn tại, tiếp theo, Thuần Thú Tông bất quá là tông môn giữa dòng ở Thanh Yến Quốc, căn bản không có biện pháp cùng Lạc gia chống lại!

Không có sợ hãi, lần sau đi Lâm gia, chính là thời điểm huyết nhuộm thành sông!

Mười ngày kỳ hạn vừa đến, Lạc Thành Ngôn liền mang theo Mộ Dung Tiêm Tiêm cùng với phần đông cao thủ gia tộc hạo hạo đãng đãng lao tới Lâm gia, tự nhiên muốn bao nhiêu kiêu ngạo thì có bấy nhiêu kiêu ngạo!

Bùm!

Lạc Thành Ngôn một cước đá nát đại môn vừa mới làm lại của Lâm gia, giương giọng nói:

- Người Lâm gia ra đây cho bản thiếu gia phán quyết, cả đám đều xách đầu đi ra nhận lấy cái chết!

Mộ Dung Tiêm Tiêm mỉm cười mà đứng, thuỳ mị đưa tình mà nhìn xem Lạc Thành Ngôn, nhưng trong lòng thì một mảnh sát khí.

Một Lâm Lạc giết phụ thân, ca ca của nàng, tuy tiểu tử kia tạm thời không biết tung tích, nhưng vừa vặn, nàng cũng sẽ giết gia gia, tỷ tỷ của hắn, làm cho hắn cũng nếm thử tư vị đau khổ mất thân nhân!

- Tỷ, ngươi đi theo hắn so chiêu!

Lâm Lạc vỗ vỗ vai Lâm Nguyệt Lộ, trên mặt mang tiếu dung cổ vũ:

- Yên tâm, ta sẽ âm thầm lược trận cho ngươi!

Lâm Nguyệt Lộ tự nhiên hận thấu những kẻ xâm lược này, chỉ là giới hạn trong thực lực không đủ, lúc này mới có thể cưỡng chế nhẫn nại, nhưng Lâm Lạc lại nhìn ra tâm tư của nàng, cho nàng cơ hội có phát tiết lửa giận. Có lão đệ ở sau lưng làm chỗ dựa, Lâm Nguyệt Lộ tự nhiên không chỗ nào sợ hãi, lúc này từ trong đại sảnh nhảy lên mà ra, quát nói:

- Lạc gia lão cẩu, bớt ở trước mặt bản cô nương ồn ào đi!

Kỳ thật Lạc Thành Ngôn nhìn về phía trên bất quá hơn hai mươi tuổi, nhưng hắn vừa sinh có dị tượng, mặt mũi tràn đầy râu quai nón, nhìn về phía trên ngược lại cùng đại thúc ba bốn mươi tuổi bình thường. Bị Lâm Nguyệt Lộ khiển trách là lão cẩu, trong nội hắn tự nhiên tâm khó chịu, nhưng một cổ kinh ngạc lại vượt xa hắn tức giận.

Hắn tự nhiên nhìn ra được tu vi của Lâm Nguyệt Lộ, mười ngày trước bất quá là Niết Âm nhị trọng thiên sơ kỳ, nhưng lúc này lại đạt đến Niết Âm nhị trọng thiên hậu kỳ, cái tiến bộ này không khỏi cũng quá nhanh đi?

Chẳng lẽ tiểu cô nương này là kỳ tài ngút trời?

Ánh mắt Lạc Thành Ngôn lưu chuyển, trong nội tâm đã hạ quyết định, nữ nhân này không giết, mang về gia tộc chuyên môn dùng để sinh con, nếu may mắn có thể được đến một hậu duệ kế thừa thiên phú của nàng, đó chính là Lạc gia may mắn!

Lâm Nguyệt Lộ sao biết ý niệm của Lạc Thành Ngôn này, đối với nàng đã động ý niệm ác độc trong đầu, chỉ cho là quát đối phương thẹn quá hoá giận, ngay cả lời nói cũng nói không nên lời, không khỏi dương dương đắc ý, lập tức phi thân mà ra, một chưởng chém thẳng vào ngực đối phương.

Một "người kém cỏi" Niết Âm Cảnh như vậy tự nhiên không phải đối thủ của Lạc Thành Ngôn, bởi vậy mọi người Lạc gia không có gấp gáp ra tay, mà là để cho Lạc Thành Ngôn tự mình đối phó.

- Nữ nhân thật dũng mãnh, xem ra muốn bản thiếu gia hảo hảo “thu thập” một phen !

Lạc Thành Ngôn cười nhẹ một tiếng, tay phải thò ra, thẳng trảo cổ họng của Lâm Nguyệt Lộ. Chỉ là cánh tay của hắn mới nâng lên đến lại đột nhiên tê rần, rõ ràng giống như nhuyễn xà thả xuống.

Hắn không khỏi kinh hãi, nhưng lúc này vô luận làm cái gì đều đã chậm, Lâm Nguyệt Lộ một chưởng bổ tới, bùm thoáng cái, Lạc Thành Ngôn lập tức bị đánh lui hơn một trượng. Chỉ là hai người dù sao không khớp một đại cảnh giới, một chưởng này của Lâm Nguyệt Lộ lại không cách nào đối với hắn tạo thành bao nhiêu thương tổn, chỉ là chấn bộ ngực hắn có chút nhộn nhạo mà thôi.

Nhưng mọi người bên Lạc gia là kinh dị một tiếng, lộ ra thần sắc vừa khó hiểu vừa khẩn trương.

Cho dù vị Thông Minh cảnh cao thủ kia cũng không có phát giác đến Lạc Thành Ngôn là bị ám toán như thế nào, mà muốn giấu diếm được cao thủ như hắn, chẳng phải là tu vi cảnh giới còn phải mạnh hơn hắn vài cấp bậc mới được sao?

Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Nhưng Lâm Nguyệt Lộ lại người ít suy nghĩ, đi đâu trông nom những người này khiếp sợ, theo nàng nàng nói, tốt nhất là hết thảy bị nàng giật mình chết, cũng đỡ phải nàng thân tự động thủ ! Mắt thấy một chiêu có hiệu quả, nàng lập tức lại triển khai công kích, từng chiêu liên tiếp đắc thủ, oanh đến Lạc Thành Ngôn liên tiếp lui về phía sau.

Tuy hai người kém một đại cảnh giới, nhưng mà không chịu nổi liên tiếp bị đánh hơn mười chưởng như vậy, Lạc Thành Ngôn cuối cùng "Oa" một tiếng, hộc ra một ngụm máu tươi.

Đây là cái tình huống gì!

Một Niết Âm Cảnh tiểu nha đầu đánh cho Minh Dương cảnh cao thủ không hề có lực hoàn thủ, ngay cả huyết cũng phun ra! Cái này nếu truyền đi, làm cho thể diện của Lạc Đại thiếu gia còn đâu?

Lúc này Lạc Thành Ngôn thật đúng là thẹn quá hoá giận quát:

- Giết cho ta, tàn sát san bằng cái gia tộc này!

Hắn cũng không tin chỉ là mười ngày thời gian, người nơi này mỗi người đều trở nên cổ quái như vậy !

Đám người tuổi trẻ Lâm Thiên Vũ, Tôn Đông Dương đều là kích động hướng về Lâm Lạc nhìn đi qua, tự nhiên cũng ngứa tay .

Lâm Lạc cười cười nói:

- Các ngươi lên một lượt a, ta sẽ thay các ngươi áp trận!

Mấy người kia hoan hô một tiếng, đều nhảy đi ra ngoài, nguyên một đám sinh long hoạt hổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.