Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 454: Một người trấn áp (2)



Tô Quảng Khai không hề bảo lưu lĩnh vực của hắn, Kim sắc thế giới chừng hai trăm trượng lan tràn, xa xa áp qua Hắc sắc hải dương của lão giả Tiếu họ bất quá hơn trăm trượng.

- Nếu sớm biết Tô tiền bối đã đặt chân tới tầng thứ hai, bọn vãn bối làm sao dám có bất luận dị niệm gì, kính xin tiền bối thứ tội!

Xa xa lại có sáu đạo nhân ảnh lăng không mà đứng, đây là Tiên cảnh chí cường giả còn lại của sáu đại gia tộc Đại Việt quốc cùng Lạc Thủy quốc.

Bọn họ nguyên bản xưng huynh gọi đệ, nhưng sau khi Tô Quảng Khai bày ra lực lượng xa xa siêu việt bọn họ, lập tức tự giác miệng nói vãn bối, không dám có bất luận cái gì bất kính chút nào.

Tại thế giới này, thực lực đại biểu cho tất cả!

- Nếu không phải còn có Bách niên thú triều, lão phu ngay lập tức muốn đại khai sát giới. Nhưng tử tội có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, nếu các ngươi phát động xâm lược đối với Càn Nguyên quốc ta, vậy xuất ra bồi thường đến đây đi!

Tô Quảng Khai nhàn nhạt nói.

Đây là dùng tài tiêu tai, nghĩ không ra Tô lão đầu cũng tránh không được tục.

Bất quá, hắn vơ vét tài sản thế là của bảy đại Tiên cảnh chí cường giả, bị bọn họ cất kỹ coi trọng có thể là bảo vật tầm thường sao?

Tuy trong lòng bảy người này không cam lòng, nhưng căn bản không phải đối thủ của Tô Quảng Khai, nếu phản kháng chỉ là tự tìm tử lộ! Tô Quảng Khai vừa lên là sấm sét đánh chết Ô gia Tiên cảnh chí cường giả. Cho dù bọn họ không vui cũng chỉ có thể áp ở trong lòng.

Hưu hưu hưu…

Bọn họ đều lấy ra một vật hướng về Tô Quảng Khai đưa qua, sau đó quay đầu đi, nháy mắt đã phi hành tuyệt tích.

Tô Quảng Khai đưa tay, vật gì đó đều bị hắn thu lên, mà thân hình của hắn cũng hạ xuống đứng ở bên cạnh Tô Mị. Nguyên bản khí thế trấn áp cửu thiên thập địa lập tức thu lại, trở thành một lão đầu bình thường trên đường cái có thể tùy ý thấy được.

Nhưng hiện tại có ai dám xem thường lão đầu này, không gặp hắn ngay cả Tiên cảnh chí cường giả cũng làm thịt sao, cổ ai còn cứng hơn cổ của Tiên cảnh cường giả kia chứ?

Đại quân Lạc Thủy quốc bắt đầu chậm rãi triệt thoái về phía sau, chỉ cần Tô Quảng Khai còn tại thế một ngày, hai đại quốc mơ tưởng công chiếm Càn Nguyên quốc, trừ khi chí cường giả của bọn họ cũng có thể xuất hiện người bước ra bước thứ hai, mới có lực chiến với Tô Quảng Khai, lúc này mới có thể lại nói tới chiến tranh.

Một hồi chiến tranh tàn khốc đã bị Tô Quảng Khai một người trấn áp biến mất.

Mọi người ào ào dùng Truyền Tống Trận quay lại Đế đô, hoặc là thành trấn khác, tất nhiên là khó tránh khỏi nhiều một phen thảo luận. Mà vô số người cũng là lúc này mới biết được, Thích Biến Cảnh còn không phải võ đạo đỉnh phong, ở phía trên còn có Linh cảnh chí cường giả!

Thậm chí Linh cảnh chí cường giả cũng có cấp bậc chi phân, chỉ là cái này muốn phân chia như thế nào lại không phải bọn họ có thể biết.

Lâm Lạc bởi vì lọt vào thiệt hại nặng, bị Tô Mị cùng Lăng Kinh Hồng mang về Tô gia tạm làm điều dưỡng, cũng không có trực tiếp đi Tứ Phong Cốc. Hai ngày sau, hắn lại lần nữa ngưng luyện ra một giọt Tử Huyết, lập tức thiêu đốt trị thương thế, thương thế rất nhanh khỏi thất thất bát bát!

Nhưng Thiên Ma Giải Thể thật sự bá đạo, cho dù Tử Huyết có thể trị trị liệu phần lớn thương thế, nhưng một ít nội thương lại là cần phải có thời gian, thậm chí linh dược ôn tính khác mới có thể chữa khỏi. Bởi vậy, hắn còn phải ở Tô gia nghỉ ngơi vài ngày.

Chẳng qua hắn ở trong Tứ Phong Cốc cũng không có chuyện gì cần làm, Lam Hỏa tinh hoa của Hỏa Diễm cự nhân hiển nhiên là rất khó lại đạt được, chậm vài ngày cùng sớm vài ngày về Tứ Phong Cốc cũng không có khác biệt gì. Vì trị thương cho Lâm Lạc, Tô Mị còn đem Bảo Bảo đại tiên trói đi qua, chỉ vào Lâm Lạc nói:

- Quai bảo bảo, nhổ nước miếng cho hắn!

Khuôn mặt Bảo Bảo đại tiên khổ sáp nói:

- Thương thế của Tiểu ca ca đã tốt không sai biệt lắm! Đừng bắt Bảo Bảo nhổ nước miếng !

Lâm Lạc không khỏi cười to nói:

- Được rồi, đừng làm khó dễ tiểu gia hỏa này!

- Đúng đúng, Bảo Bảo không ảnh hưởng các ngươi hôn môi nữa!

Bảo Bảo đại tiên vội vàng chuồn đi, thân thể trực tiếp xuyên tường qua, chạy mất tăm. Tiểu gia hỏa này xuất quỷ nhập thần cùng Đường Điềm là một cấp bậc, bọn họ không muốn cho người khác bắt đến, trừ khi là mở ra lĩnh vực, nếu không thật không biết như thế nào mới có thể ngăn cản.

- Thối tiểu quỷ!

Tô Mị cũng là cấp bậc yêu nữ, loại hôn miệng này là không chút nào để ý.

- Lần này gia gia lừa gạt đến không ít thứ tốt, chẳng qua đều bị ta lấy đi qua!

Nàng giống như hiến vật quý đem từng kiện vật phẩm từ trong không gian pháp khí thả đi ra, tổng cộng là bảy dạng, chính là bảy Linh cảnh chí cường giả của Lạc Thủy, Đại Việt Quốc dùng tới bảo vật "mua mệnh".

Yêu nữ này cũng ngoan độc, cư nhiên một kiện không thiếu toàn bộ lấy đi qua, đoán chừng lúc này Tô Quảng Khai khẳng định ở trong tâm rơi lệ, cảm thán nữ sinh hướng ngoại đi.

- Biết ngươi cần Ngũ hành tinh hoa, nhìn nhìn, đây là Kỳ Nguyên Băng Tinh, ngay cả Linh cảnh chí cường giả cũng bên thân thu giữ, nhất định là thứ tốt đi!

Tô Mị đem một khối tinh thạch chẳng qua lớn bằng lòng bàn tay ném cho Lâm Lạc, một bộ không để ở trong lòng. Ở trong lòng yêu nữ, Lâm Lạc trở nên mạnh mẽ kia có thể là đại sự hạng nhất, bởi vậy không tiếc từ chỗ Tô Quảng Khai lấy sạch đi qua. Lâm Lạc không khỏi cười khổ, bản lĩnh của Tô Quảng Khai lớn hơn nữa cũng đánh không lại cháu gái a!

Hắn cùng Tô Mị không có khách khí gì, đem Kỳ Nguyên Băng Tinh thu lên, chỉ chờ trạng thái vừa khôi phục liền tiến hành luyện hóa.

- Ân?

Lâm Lạc đột nhiên chỉ hướng một tấm bản đồ:

- Đó là cái gì?

- Gia gia cũng không biết, chẳng qua, hắn nói tài liệu vẽ địa đồ này cực kì đặc thù, cho dù hắn vận dụng lực lượng lĩnh vực cũng rất khó phá hư. Chẳng qua, đồ vật phía trên này vẽ hoàn toàn chẳng biết nói cái gì, cũng không biết là địa đồ thật hay không, hay là vị tiền bối nào đó ở thời kỳ thượng cổ vui đùa!

Tô Mị nhún vai.

- Hẳn không phải là vui đùa!

Lâm Lạc từ trong Tử Đỉnh lấy ra tàn đồ mà thê tử của Âu Dương Cường đưa kia, cùng địa đồ này ghép nối cùng một chỗ, chỉ thấy một đạo hào quang chớp qua, hai tấm địa đồ nối tiếp lại cùng một chỗ. Chẳng qua, mỗi một góc địa đồ đều chỉ có thể coi là một phần tư, đây chỉ là hợp lại trên nửa bộ phận, còn có hai góc tàn khuyết.

- Ha ha, ngốc tử, cái đó và ngươi thật đúng là có duyên!

Tô Mị vỗ tay cười nói.

Lâm Lạc cũng không nhịn được cười một tiếng, không nghĩ tới địa đồ này vậy mà còn có khả năng gom góp, cực kì không thể tưởng tượng nổi. Có thể bị Linh cảnh chí cường giả cất kỹ, năm kiện đồ vật còn lại này tự nhiên cũng sẽ không đơn giản, cái gì Lục Tinh Kim, Lệ nhãn Liên, nghe nói đều là bảo vật mà Linh cảnh cao thủ cũng phải dùng tới!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.