Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 457: Cừu nhân (1)



Ads Bọn họ tiến nhập phòng khách, nhưng căn bản không có được chủ nhân nhiệt tình nghênh tiếp, mà là nghe hộ vệ nọ thúc giục:

- Di, còn đứng đó làm cái gì, nhanh về phía sau thay quần áo chuẩn bị.

Nguyên lai, đem ba người bọn họ trở thành diễn viên gánh hát.

Trong đại sảnh khách quý chật nhà, chí ít xếp đặt hơn trăm bàn, mỗi bàn đều ngồi đầy người, có thể ăn uống nói chuyện, náo nhiệt vô cùng.

Mà trong đại sảnh, mười mỹ nữ trang phục lộng lẫy đang đi đôi với thanh âm ti trúc nhẹ nhàng nhảy múa, làm bốn phía thật nhiều người đều lộ ra ánh mắt mê đắm. Những người này thực lực đều tương đương yếu, đại bộ phận phần đều là trình tự Hậu Thiên đỉnh phong, ngay cả Tiên Thiên cảnh cao thủ cũng rất ít gặp.

Bất quá, khi Lăng Kinh Hồng cùng Tô Mị hai đại cực phẩm mỹ nữ hiện ra ở cửa ra vào, lập tức đem tất cả nữ nhân kéo xuống dưới, giống như hai Minh Nguyệt, quang hoa sáng quắc, những thô chi tục phấn này sao có thể so sánh.

- Thế gian vậy mà còn có mỹ nữ như thế!

Thoáng cái ngay cả thanh âm ti trúc cũng ngừng lại, tất cả mọi người nhận lấy hai nữ tuyệt lệ xung kích, lâm vào trạng thái hoàn toàn ngốc trệ.

- Hai vị tiểu mỹ nhân này là đến từ Hoa lầu nào?

Một nam nhân trung niên bụng phệ đi tới, miệng đầy mùi rượu, tu vi Thanh Huyền cảnh. Nguyên bản tiến vào Tiên Thiên là chính thức bước lên võ đạo, cùng thường nhân kéo ra cự ly một trời một vực, nhưng dáng dấp người này lại như du côn vô lại, không hề có phẩm cách cao thủ.

Tô Mị buồn bực trách mắng:

- Ngươi chính là Triệu Khang?

- Mỹ nhân, cư nhiên biết ta là Triệu Khang, còn thất thần sững sờ làm gì, mau mau thay ta rót rượu, cùng ta vui vẻ!

Triệu Khang hoàn toàn không biết mình đối mặt là ai, còn đang không biết sống chết nói.

Lâm Lạc chìa tay một trảo, xách cổ áo Triệu Khang đem hắn nhấc lên:

- Mấy năm trước ngươi từ đấu giá hội mua một góc địa đồ, hiện tại ở đâu?

- Mau buông tay, ngươi biết rõ lão tử là ai không?

Triệu Khang quẩy người một cái, lại đâu tránh thoát được, không khỏi sắc mặt đen lên, bắt đầu đe dọa. Nếu hắn không có uống đến say không còn biết gì như thế, chỉ sợ sớm đã ý thức được thực lực của Lâm Lạc ở phía trên xa hắn, nhưng mà một người uống say là ngay cả Thiên Vương lão tử cũng dám mắng!

Lâm Lạc hừ một tiếng đem Triệu Khang tiện tay ném ra, lại vẫy tay, một chậu nước dùng để rửa tay liền trực tiếp giội tới, rơi vãi đầy mặt Triệu Khang. Lần này, Triệu Khang là có chút thanh tỉnh, nhưng càng nhiều hơn là lôi đình giận dữ!

Cũng không suy nghĩ Triệu Khang hắn là nhất bá của Lam Tinh Thành, dù là Thành chủ cũng muốn cùng hắn khách khí, tiểu tử này rõ ràng dám cầm nước giội hắn, đây không phải lật trời sao?

- Triệu lão tặc, chịu chết đi!

Vừa đúng lúc này, chỉ nghe "loảng xoảng" thoáng cái, nóc nhà đại sảnh đột nhiên phá vỡ một cái động lớn, một đạo hắc ảnh nhào xuống dưới, hàn mang hiện lên, một thanh lợi kiếm thẳng hướng Triệu Khang đâm tới.

Một kiếm này như trường hồng quán nhật, mang theo một cổ liều chết chi tâm hướng tới không về! Triệu Khang như thần trí bị đoạt, đúng là không hề né tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn lưỡi dao sắc bén đánh úp, trên mặt lộ ra biểu lộ cực kỳ hoảng sợ.

Lâm Lạc không thích chõ mõm vào, nhưng Triệu Khang là người duy nhất biết một góc địa đồ cuối cùng ở đâu, cái này buộc hắn không thể khoanh tay đứng nhìn .

Hắn tiện tay một niết, hai cây đầu ngón tay liền đem thanh kiếm đánh xuống, thoải mái giống như tiện tay nhặt hoa. Hắn giương mắt hướng người đánh lén nhìn lại, chỉ thấy đó là một nam tử trên mặt che khăn đen, dáng người thon dài, một thân tu vi đạt đến Thanh Huyền cảnh đỉnh phong, trách không được một kiếm tập kích, Triệu Khang ngay cả cơ hội trốn cũng không có!

- Trợ Trụ vi ngược (* ở đây cũng có vua Trụ sao?), ngày khác nhất định phải lấy mạng chó của ngươi!

Nam tử kia cũng rất quả quyết, nhẹ buông tay ngay cả kiếm cũng không cần, một cái nhảy vội đã theo nóc nhà phá vỡ lần nữa bay vụt mà ra.

- Trả kiếm lại cho ngươi!

Tô Mị thập phần khó chịu, dám muốn mệnh của Lâm Lạc, đây không phải cùng nàng đối địch sao? Ồng tay áo của Yêu nữ nhất quyển, chuôi lợi kiếm này lập tức điều chỉnh mà quay về, theo bên tóc mai người nọ sát qua.

Vút!

Vài cọng tóc bị cắt đứt, cả cái khăn đen che trên mặt người kia cũng rớt xuống, hiện ra một khuôn mặt có chút trẻ tuổi, cũng có thể nói anh tuấn, chỉ là lúc này trên mặt lại tràn ngập kinh hãi.

Hắn tự nhiên biết, chỉ cần đối phương ném nghiêng một chút, vậy kết cục của hắn chính là máu tươi năm thước! Hắn vừa giận vừa sợ, nguyên muốn hướng Tô Mị cũng tới một câu "ngày sau lấy mạng chó của ngươi", nhưng nhìn thấy đôi mắt long lanh của Tô Mị, dáng dấp xinh đẹp tuyệt luân, trong nội tâm giống như hươu chạy, rốt cuộc phát không ra một điểm thanh âm.

Ở trong mắt hạ nhân, thân ảnh người đánh lén này chợt lóe lên rồi biến mất, trong nháy mắt biến mất, nhưng bên cạnh một chỗ rẽ, một mỹ phụ không đến bốn mươi lại lộ ra kích động, biểu lộ phức tạp.

Lâm Lạc hư không vẫy tới, đã đem Triệu Khang đang ngồi trên đất túm lên. Cái này thật sự là rất kỳ quái, có thể đột phá Tiên Thiên tất nhiên phải kinh nghiệm tầng tầng lớp lớp hiểm quan, mặc dù nói sinh tử bất động sắc là có chút khoa trương, nhưng cũng không trở thành thất thố như hắn, nào có một chút khí tiết võ giả, chính xác giống như phố phường vô lại!

- Này, đừng có lại ngẩn người, bức địa đồ kia đâu!

Lâm Lạc vỗ vỗ tay.

Triệu Khang cũng dần dần tỉnh hồn lại, tròng mắt nhất chuyển, lộ ra vẻ xảo trá nói: "Không sai, bức địa đồ kia đâu trong tay ta, bất quá, chỉ có ta một người biết ở đâu!"

Người này cư nhiên còn muốn cùng hắn cò kè mặc cả?

Lâm Lạc không khỏi có loại cảm giác muốn cười, người này thật đúng là vô lại, tốt xấu gì mình cũng vừa mới cứu hắn một mạng, người này vừa quay đầu liền quên mất, mà muốn dựa vào bức địa đồ kia đổi chỗ tốt, thiên tính như thế thật đúng là làm cho người ta phẫn nộ.

- Ngươi muốn cái gì?

Lâm Lạc nhàn nhạt nói ra.

Ánh mắt của Triệu Khang ở trên người Lăng Kinh Hồng cùng Tô Mị quét thoáng cái, cũng may hắn còn không có dục tâm đến nói muốn bắt hai nữ này để đổi, nếu không lúc này trái tim phải bị Tô Mị chọc hơn mấy trăm kiếm !

Hắn ho thoáng cái nói:

- Đem người vừa rồi muốn giết ta kia bắt được, dùng hắn đến trao đổi! Còn có, ở trong lúc này, các ngươi phải chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn của ta!

Không ngu ngốc nha, rõ ràng biết tá lực đả lực!

Ánh mắt của Lâm Lạc quét qua sau đó nói:

- Đi!

Lăng Kinh Hồng cùng Tô Mị đều kinh ngạc, cùng loại tiểu nhân này còn nói điều kiện gì, trực tiếp cầm kiếm ép đi, nhìn hắn dám không nói sao! Nhưng Lâm Lạc đã nói như vậy, các nàng tự nhiên sẽ không ở trước mặt phản đối hắn, cũng chỉ là đem nghi hoặc để ở trong lòng.

- An bài chúng ta ở lại a!

Lâm Lạc nhàn nhạt nói ra.

Đối với cái này Triệu Khang tự nhiên là vui tòng mệnh, đây chính là quan hệ lấy tánh mạng của hắn, liền vội vàng cho người an bài chỗ ở cho ba người Lâm Lạc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.