Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 458: Cừu nhân (2)



Đợi dàn xếp xuống sau đó, Tô Mị cuối cùng nhịn không được hỏi:

- Ngốc tử, tại sao chúng ta phải cùng người nọ khách khí, trực tiếp một phen nghiêm hình tra tấn, nhìn hắn dám không đem vật gì đó giao ra sao!

Lâm Lạc không khỏi cười nói:

- Ngươi biết người này sợ nhất là cái gì không?

- Cái gì?

- Sợ chết!

Lâm Lạc cho Tô Mị một câu trả lời làm nàng nghiến răng, vội vàng tiếp tục nói:

- Loại phố phường vô lại này không phải sợ chết bình thường, vì sống, hắn có thể chịu được thống khổ to lớn chính là vì có thể còn sống!

Triệu Khang chính là đại biểu điển hình cho loại chết tử tế không bằng lại sống tốt, vì bảo vệ tánh mạng hắn có thể chịu được tất cả!

- Nếu bức bách đem địa đồ giao cho chúng ta, người đánh lén lại đến một lần, hắn khẳng định khó thoát khỏi cái chết, bởi vậy, hắn đã cảm thấy không bằng đánh bạc một lần, dùng chúng ta đi thay hắn quét dọn tai hoạ ngầm, chính là xem chúng ta đối với góc địa đồ kia coi trọng đến cỡ nào!

Lăng Kinh Hồng tiếp lời nói ra.

- Tuy vậy, chỉ cần lộ ra tên Tô gia chúng ta, đáp ứng bảo vệ tánh mạng hắn, bản cô nương cũng không tin hắn không hiến vật!

Tô Mị quyệt miệng nói ra.

- Vì loại người này, đáng giá dựng lên danh dự Tô gia sao?

Lâm Lạc lắc đầu, cười nói:

- Hơn nữa, có người sẽ đến nói cho chúng ta biết địa đồ ở đâu!

- Ai?

- Chờ xem!

Lúc đã đến nửa đêm thời gian, chỗ biệt viện bọn họ đột nhiên vang lên tiếng đập cửa nhẹ nhàng.

Lâm Lạc mở cửa, đi vào một vị mỹ phụ năm nay gần bốn mươi, chỉ có tu vi trình tự Hậu Thiên.

- Thiếp thân Phó Tuyết Tinh, gặp qua ba vị!

Mỹ phụ này hướng về ba người có chút cúi đầu.

Ở trên thực lực, ba người Lâm Lạc hoàn toàn gánh chịu nổi, nhưng bọn họ đều là người tuổi trẻ chính thức, chẳng hề thói quen bị người lớn tuổi đối đãi như thế, lập tức đều hoàn lễ.

Mặc dù mỹ phụ này có nhan sắc chim sa cá lặn, nhưng tựa hồ có nỗi niềm, khóe mắt đã hiện ra nếp nhăn. Nàng ngồi ngay ngắn trên mặt ghế, trừ trù một hồi mới nói:

- Ba vị, thiếp thân có thể chỉ chỗ góc địa đồ cho các ngươi, nhưng các ngươi phải giúp thiếp thân giết một người!

- Giết ai?

- Triệu Khang!

Ân? Cái mỹ phụ này thoạt nhìn hẳn là thê thất của Triệu Khang, làm sao lại đấu tranh nội bộ rồi?

Phó Tuyết Tinh thở dài, tựa hồ muốn ngàn vạn ưu sầu nương theo cái thở dài này bài xuất ra ngoài, trì hoãn một lúc mới nói:

- Có lẽ ở trong mắt ba vị thiếp thân chính là một nữ nhân lòng dạ rắn rết ác độc, để thiếp thân đem tiền căn hậu quả từ đầu nói tới!

- Thiếp thân cũng không phải nguyên phối của Triệu Khang, gia phu họ Ngụy, tên Thiên Quân. Thiếp thân sinh có một con, người một nhà áo cơm không lo, hòa hòa thuận thuận! Triệu Khang vốn là một tên vô lại trong thành, đi là thủ đoạn trộm mộ, lại làm cho hắn ở trong lúc vô tình đào được một phần mộ của võ đạo cường giả, chiếm được một lọ đan dược, sau khi uống vào tu vi tăng vọt, liền phá Tiên Thiên, Thanh Huyền, đã trở thành Lam Tinh Thành đệ nhất cao thủ!

- Hắn lòng muông dạ thú, đối với thiếp thân sớm suy nghĩ nhúng chàm, đúng là hạ độc thủ hại chết phu quân nhà của ta, dùng nhi tử thiếp thân làm con tin, bức thiếp thân tái giá! Tòa phủ đệ này, vốn là khu nhà cấp cao của Ngụy gia truyền thừa trăm năm. . .

- Nếu như không phải là vì hài tử, thiếp thân sớm đã đi theo tiên phu, nhưng thiếp thân lại ngay cả chết cũng không dám!

Khuôn mặt Phó Tuyết Tinh khổ sáp, cái này cũng khó trách, chồng của nàng bị người giết hại, nhưng nàng lại còn muốn dùng thânhiến cho kẻ thù, tự nhiên sẽ tích tụ tại tâm.

Lăng Kinh Hồng cùng Tô Mị làm nữ nhân, tự nhiên đối với chuyện này là vô cùng phẫn nộ, đều có xung động lập tức lao đi ra oanh giết Triệu Khang.

- Hôm nay người tuổi trẻ ám sát Triệu lão tặc. . . là nhi tử của thiếp thân!

Nhưng lời nói của Phó Tuyết Đào lại xoay chuyển.

- Không phải nói Triệu Khang nhốt lại sao?

- Lúc trước phát sinh trận thảm án kia, thiếp thân thẳng qua năm năm mới một lần nữa nhìn thấy nhi tử, mà lúc đó hắn còn chỉ là một hài nhi, chắc hẳn hài tử thiếp thân đáng thương mới may mắn tránh được một kiếp, Triệu lão tặc lại dùng một hài tử giả lừa gạt thiếp thân nhiều năm như vậy!

Ba người Lâm Lạc không có hỏi nàng có nhận lầm hay không, dù sao tiểu hài tử khả năng còn nhìn không ra, nhưng sau trưởng thành, cái tướng mạo này giống ai vừa xem là hiểu ngay. Chỉ sợ Phó Tuyết Tinh cũng sớm có hoài nghi người bị cầm tù đến cùng đúng là con của nàng hay không, ngày hôm nay người đánh lén lộ ra chân dung, nàng có thể khẳng định .

- Chúng ta đây còn chờ cái gì, lập tức bắt lấy lão tặc kia!

Tô Mị đằng đằng sát khí nói.

- Cô nương chậm đã!

Phó Tuyết Tinh vội vàng ngăn cản:

- Nếu hiện tại giết Triệu lão tặc, nhi tử thiếp thân cho rằng đại thù được báo, nói không chừng sẽ đi xa tha hương, thiếp thân không có ngày gặp lại hắn! Nên kính xin ba vị có thể giả bộ như tạm thời rời khỏi, đợi thiếp thân chi tử lại đến hành thích Triệu lão tặc, ba vị có thể hiện thân hỗ trợ!

Kỳ thật người đánh lén thực lực còn ở phía trên Triệu Khang, chỉ cần không có bọn người Lâm Lạc chặn ngang một tay, Ngụy gia này đại thù dĩ nhiên báo được.

Ba người Lâm Lạc hai mặt nhìn nhau, đều cảm thấy có chút băn khoăn, liền gật đầu, nhận lời xuống tới.

Ngày hôm sau, ba người không chào mà đi, Triệu Khang lập tức sợ hãi, như thế nào cũng không có nghĩ đến rõ ràng ba người này đối với góc địa đồ kia vô cùng coi trọng, làm sao lại nói đi là đi rồi?

Nhưng mọi người rời đi, hắn muốn tìm cũng không có địa phương, mà một người thực lực cường đại ám sát lại còn ẩn từ một nơi bí mật gần đó tùy thời cũng có thể đối với hắn khởi xướng một kích lôi đình!

Triệu Khang đối với tánh mạng của mình lo lắng vô cùng, vội vàng tăng mạnh lực lượng thủ vệ, không tiếc hạ tiền tài, thuê đại lượng "cao thủ". Chỉ là "cao thủ" có thể dùng vàng bạc mời đến mà nói có thể thật cao đi nơi nào, chỉ là nhiều người để tâm lý an ủi mà thôi.

Bảy ngày sau, Ngụy gia chi tử rốt cục lần nữa hành động, ở trong tửu điếm phố xá sầm uất phát động tập kích!

Tuyển ở nơi này, đại khái là hắn lo lắng ba người Lâm Lạc lại đến quấy rối, hắn một kiếm bay ra, nhanh bắn Triệu Khang.

- Phốc…

Triệu Khang không có sức hoàn thủ, trong nháy mắt bị trường kiếm xuyên thủng, dao găm đâm ra, ngực lập tức nhiều hơn một cái lỗ huyết, trực tiếp một đầu ngã quỵ.

- Ha ha ha, tiểu tử, ngươi rốt cục vẫn phải mắc lừa rồi!

Tiếng cuồng tiếu vang lên, rõ ràng lại có một Triệu Khang từ một sau đạo bình phong nhảy ra.

- Phóng ra!

Lập tức, vô số đạo cơ nỏ phóng ra lợi tiễn, giống như châu chấu đầy trời hướng Ngụy gia chi tử bắn tới.

- Không…

Đó cũng không phải là chỉ có Ngụy gia chi tử, còn có rất nhiều tôi tớ của Triệu Khang cũng thành mồi, ở dưới mũi tên đầy trời oanh kích, nguyên một đám rõ ràng đều bị nổ huyết nhục mơ hồ, hiển thị rõ uy lực!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.