Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 530: Đuổi giết (1)



Nhưng Tề Thiên lại cho rằng Lâm Lạc châm chọc hắn, khuôn mặt liền tức giận, trong mắt chợt lóe huyết quang, dưới chân lan tràn từng vòng ánh sáng đen thui, bảy cỗ khô lâu từ hắc quang bò lên, đều nhìn lên không gầm lên giận dữ.

Lúc này đến phiên Lâm Lạc chấn kinh, bảy bộ khô lâu cũng không phải do lĩnh vực biến ảo, mà là tồn tại thực sự, hơn nữa quang vựng đều là Linh cảnh cấp bậc!

Chứng kiến vẻ mặt khiếp sợ của Lâm Lạc, Tề Thiên cười ha ha nói:

- Đây là nội tình của Âm Thi Tông, trước kia luôn bị phong ấn trong thi hạch, hiện giờ ta tiến nhập Linh cảnh, hết thảy đều về ta sử dụng!

- Ngươi chính là tông chủ Thiên Thi Tông?

Tám lão tổ quát lên.

-Hừ, ở trước mặt bổn tọa làm gì có chỗ cho các ngươi nói chuyện!

Tề Thiên khinh thường nói, đem ánh mắt nhìn Lâm Lạc:

- Ngươi đại khái đã đoán được sự khủng bố của những bộ khô lâu kia đi? Đây chính là âm thi Linh cảnh do đích thân tông chủ Âm Thi Tông thượng cổ luyện hóa, chỉ có tông chủ mới nắm giữ bí thuật này – Thất Tuyệt Tử Ảnh!

- Đáng tiếc thời gian quả thật quá lâu, thi hạch chỉ giúp ta đạt tới Không Linh cảnh, nếu không tông chủ Âm Thi Tông ở thời toàn thịnh đã là tam bộ linh giả, bổn tọa cũng không cần hao hết tâm tư bồi dưỡng mấy Linh cảnh âm thi! Nhưng chờ sau khi bổn tọa cắn nuốt bọn hắn, tất nhiên đạt tới Không Linh cảnh đỉnh, tiếp tục đem các ngươi luyện hóa thành âm thi, giúp ta bước ra nhị bộ!

Tề Thiên có thật nhiều kế hoạch, mưu lược thật lớn, tựa hồ không tìm người chia sẻ thì cảm thấy khó chịu, ở trước mặt Lâm Lạc chậm rãi nói, giống như một lão hữu thật lâu chưa gặp mặt.

- Đáng tiếc hiện giờ võ đạo điêu linh, đem toàn bộ người trên đại lục biến thành âm thi luyện hóa chỉ sợ cũng không đủ cho ta đạt tới thập bộ, đánh vỡ trói buộc của thế giới này, tiến vào thế giới khác! Nhưng ta đã nghĩ kỹ, có thể lưu lại người của một quốc gia không giết, còn cung cấp tài nguyên tu luyện tốt nhất cho bọn hắn, chỉ cần đạt tới Linh cảnh vậy cầm ra luyện thành âm thi cắn nuốt, chỉ cần qua mấy ngàn năm cũng đủ rồi!

Tề Thiên mỉm cười nhìn Lâm Lạc, nụ cười như ma quỷ!

Tề Thiên tuyệt đối là một người điên!

Nhưng hắn cũng là một kẻ điên thực lực cường đại, ý nghĩ phát đạt!

Nuôi nhốt người của một quốc gia biến thành đỉnh lô tu luyện của hắn, đây là chuyện điên cuồng tới bao nhiêu? Đây chẳng khác gì đem toàn bộ nhân loại biến thành gia súc nuôi trong lồng, cung cấp thực vật tốt nhất cho họ mập mạp thật nhanh, sau đó mới đem làm thịt.

Hắn tuyệt đối làm được chuyện như vậy, hơn nữa còn có đủ thực lực làm như thế!

Hiện tại mặc dù Tề Thiên còn chưa bước tới nhị bộ, nhưng cảnh giới đã tới Không Linh cảnh trung kỳ, ngoại trừ Tô Nghiễm Khai cùng đại bàng giải trong Thiên Lạc sơn mạch thật sự không còn kẻ nào đủ sức áp chế hắn.

Hơn nữa thể chất của âm thi thật cường đại, có được thêm bảy khô lâu Linh cảnh tương trợ, Tề Thiên thật sự đủ lực lượng thổi quét ngang thiên hạ!

Lâm Lạc siết chặt hai tay, lãnh đạm nói:

- Ta tuyệt sẽ không cho ngươi thực hiện được!

Vì Tô Mỵ, Lăng Kinh Hồng, Lâm Hành Nam cùng những người khác, hắn nhất định phải tiêu diệt tên điên phát rồ này! Người này vì theo đuổi cường đại, không tiếc chôn giết toàn bộ nhân loại trên đại lục, đã không thể chỉ dùng hai chữ kẻ điên mà hình dung.

- Lâm Lạc, tuy rằng ta thật tôn trọng ngươi, nhưng ngươi cũng không nên quá kiêu ngạo!

Tề Thiên hừ một tiếng, đôi mắt chuyển động, bảy bộ khô lâu đã hướng tám người Trần Long Ngô đánh tới, bản thân hắn bay về phía Lâm Lạc.

- Hãy bớt nói sàm đi, đánh qua thì biết!

Lâm Lạc hét lên một tiếng giận dữ, mở ra song lĩnh vực, vận chuyển Chiến Thiên bí quyết, Tử Đỉnh phủ trên đầu, hướng Tề Thiên đánh tới.

Tề Thiên oanh ra tay phải, lĩnh vực hóa thành mấy trăm cây cốt mâu, tay trái che ngay trước người, lĩnh vực hình thành một tấm chắn, đã đem lĩnh vực biến hóa vận dụng tới cực hạn.

Lâm Lạc thật mở rộng tầm mắt, nhưng hắn đã có Tử Đỉnh hộ thân, căn bản không cần đem lĩnh vực biến thành phòng ngự, hai lĩnh vực biến thành hai quyền đầu thật lớn, hướng Tề Thiên oanh tới.

Oanh! Oanh! Oanh!

Hai người liên tục trao đổi hơn mười chiêu, trong phương diện lĩnh vực Lâm Lạc chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, nhưng ở phương diện lực lượng thì Tề Thiên chiếm ưu, dù sao hắn đã có tu vi Không Linh cảnh trung kỳ.

Hai bên không ngờ biến thành cục diện không phân thắng bại!

Tề Thiên không khỏi nhướng mày, nói:

- Mỗi lần ngươi đều có thể cho ta ngạc nhiên, đáng tiếc ta không thể không giết ngươi!

- Trả lại nguyên vẹn lời nói cho ngươi, người chết chỉ có thể là ngươi!

Lâm Lạc không hề yếu trên khí thế, ánh mắt đầy chiến ý.

Tuy rằng lấy bảy đối tám, nhưng Linh cảnh khô lâu đã luyện hóa tới mức đem lĩnh vực thu liễm vào trong xương cốt, thân thể chúng kỳ thật chính là lĩnh vực, chỉ là một thanh kiếm, một cây đao đã có thể dễ dàng phá vỡ lĩnh vực của tám lão tổ, khiến bọn họ bị thương nặng!

Chỉ một chút thời gian tám lão tổ đã bị tổn thương, hoàn toàn rơi vào hạ phong!

Lâm Lạc hiểu được vì sao cỗ khôi lỗi Linh cảnh của hắn rõ ràng không cảm giác được lĩnh vực tồn tại, nhưng có thể dễ dàng oanh giết cường giả Linh cảnh, chính bởi vì thân thể của nó cũng là lĩnh vực, tương đương như một kiện linh khí!

Nếu còn tiếp tục như vậy, tám lão tổ một là bị toàn diệt, không thì chạy trối chết, đến lúc đó hắn sẽ bị Tề Thiên cùng bảy bộ khô lâu vây công!

Lâm Lạc tranh thủ thời cơ tế ra Linh cảnh khôi lỗi, tâm niệm vừa động, khôi lỗi đã hướng bảy bộ khô lâu đánh tới.

- Ân, Linh cảnh khôi lỗi?

Tề Thiên không khỏi cả kinh.

Hắn đã lấy được truyền thừa của thượng cổ Âm Thi Tông, tự cho là nội tình của mình sâu nhất thiên hạ, chứng kiến Lâm Lạc cũng có thể tế ra một Linh cảnh khôi lỗi, tự nhiên là bị chấn động.

Cỗ khôi lỗi có thể bộc phát ra một kích của nhị bộ linh giả, vừa ra tay như sấm vang chớp giật, một quyền oanh ra, trực tiếp nổ nát một bộ khô lâu, lực lượng khủng bố đẩy tới, đem sáu bộ khô lâu cùng nhóm người Trần Long Ngô toàn bộ chấn bay!

Lần này Tề Thiên không chỉ là khiếp sợ, mà chẳng khác gì ăn trúng phân, sắc mặt cực kỳ khó xem.

Hiện giờ võ đạo điêu linh, một cường giả Linh cảnh đều thật khó thể nhìn thấy. Hơn nữa Linh cảnh khô lâu không phải nói có thể luyện hóa thì luyện ra được, cần hao phí thật nhiều tài liệu trân quý. Có chút tài liệu không còn tồn tại, chết một con khô lâu là một lần đứt ruột của hắn ah!

Hơn nữa Tề Thiên đã sớm xem Lâm Lạc là đối thủ cạnh tranh duy nhất, nhưng ở trong phương diện khôi lỗi lại thua một bậc, đây là sự đả kích đối với khí thế của hắn!

Nhưng đây chỉ là sự bắt đầu, Linh cảnh khôi lỗi đại phát thần uy, oanh ra mấy quyền, lại có ba bộ khô lâu liên tiếp oanh vỡ, chỉ trong vài lần hô hấp ngắn ngủi đã mất đi bốn khô lâu, chết hơn một nửa.

Tề Thiên vội vàng hô to một tiếng, ba bạch cốt khô lâu còn lại liền quay đầu hướng hắn chạy tới, dung nhập vào trong lĩnh vực của hắn, không còn xuất hiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.