Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 563: Bẫy rập



Nếu Tô Nghiễm Khai đã quyết định làm, tự nhiên đã ngờ tới có kết quả ngày hôm nay, hắn đã đưa đi một nhóm tinh anh gia tộc, lại hạ lệnh tạm giải tán Tô gia, nhưng rất nhiều người tham luyến quyền thế trong tay, đều không muốn ly khai, kết quả rơi xuống trong tay hải tặc!

Muốn Tô Nghiễm Khai buông tha chống lại đó là căn bản không có khả năng, bằng không không chỉ bản thân phải chết, cũng căn bản cứu không được nhười.

Lâm Lạc lạnh lùng cười nói:

- Chó cùng rứt giậu rồi sao?

- Ngươi là Lâm Lạc có danh xưng thiên tài kia sao? Nghe nói mấy bà nương của ngươi lớn lên như hoa như ngọc, chờ lão tử bắt được các nàng. Nhất định phải làm cái mông của các nàng!

Vạn Đạt Quân miệng đầy lời xấu xa, không có phong thái cao thủ đứng đầu chút nào.

Lâm Lạc tự nhiên sẽ không để loại chó sủa này ở trong lòng, chỉ là sát khí bắt đầu khởi động, ánh mắt như đao.

- Lão tổ, cứu chúng ta!

- Người cứu mạng!

- Cứu chúng ta, lão tổ!

Mà ở trong chuồng lợn, tộc nhân còn lại của Tô gia chỉ có thể đợi làm thịt đều ai khiếu. Tuy rằng những người này cùng Tô Nghiễm Khai không phải quan hệ huyết thống, huyết mạch trải qua hơn mười vạn năm sinh sôi nảy nở không biết loãng tới trình độ nào, nhưng dù sao đều là người Tô gia, Tô Nghiễm Khai cũng không khỏi chau mày.

- Tô lão cẩu, còn không ra?

Vạn Đạt Quân hét lớn.

- Lão đại, thoạt nhìn Tô lão cẩu rất sợ chết!

- Cấp cho hắn một điểm kích thích!

- Chờ ta đi bắt hai người đến!

Bọn hải tặc thấy Tô Nghiễm Khai chỉ là mặt âm trầm không hề động tĩnh, đều không khỏi mắng chửi, một gã hải tặc áp giải hai người ra, một cái là nữ tử xinh đẹp khoảng hai mươi, người còn lại là trung niên nam tử, hai người tướng mạo rất giống nhau.

Hải tặc kia đứng ở phía sau nữ tử, một tay theo vạc áo tiến vào đi cầm nhũ hoa của nàng nói:

- Nói cho Tô lão cẩu biết, ngươi tên là gì!

- Ta… ta là Tô Thanh Thanh...

Nàng kia không dám phản kháng, run giọng nói.

- Nói lớn một chút, lỗ tai của Tô lão cẩu mất linh, ngươi nói như muỗi bảo Tô lão cẩu nghe thấy như thế nào?

Hải tặc kia hét lớn.

- Ta là Tô Thanh Thanh!

Nàng kia rống thanh kêu lên.

- Hắn là ai? Tên gì, là gì của ngươi?

Hải tặc kia chỉ vào một nam tử khác nói.

- Hắn gọi Tô Bình, là phụ thân ta!

- Tô lão cẩu, có nghe hay không, đây chính là phụ nữ Tô gia. Ngươi không nên bỏ qua một hồi trò hay!

Hải tặc kia cạc cạc cười quái dị, rút ra một thanh đao nhọn, ở cái mông của Tô Thanh Thanh vỗ vỗ.

- Cởi y phục ra!

Nguyên bản Linh cảnh cao thủ sát nhân cần gì dùng đao, lấy lợi khí đi ra cũng chỉ là nâng lên một hiệu quả đe dọa, mà hiệu quả này cũng tốt, mấy ngày nay Tô Thanh Thanh sớm đã sợ hãi phá hủy tinh thần, căn bản không dám kháng nghịch dâm uy, run run cởi quần áo và đồ dùng hàng ngày của bản thân, lộ ra thân thể thanh xuân của nàng.

Tô Nghiễm Khai cùng Lâm Lạc đều quay mặt qua chỗ khác, trong ánh mắt sát khí càng tăng.

Hành vi như vậy cũng không kích được bọn họ hành động theo cảm tình, chỉ để cho bọn họ sát ý càng mạnh, âm thầm lập thệ vô luận dùng cái dạng thủ đoạn gì cũng phải giết sạch những ác phỉ này.

- Tô Bình, nữ nhi lớn như vậy rồi, là lần đầu tiên thấy thân thể của nàng phải không?

Hải tặc kia cũng không có như người dự liệu tiến hành cường bạo Tô Thanh Thanh, mà là nhìn bên người Tô Bình.

- Ha ha ha, ai tới cùng lão tử đánh đố, người này có cứng hay không?

- Khẳng định cứng rồi, nữ nhi thủy nộn trơn bong ở trước mắt, cứng không đứng lên, đây không phải yếu sinh lý rồi sao!

- Ngươi ngu ngốc a, nếu như yếu sinh lý mà nói, nữ nhi này là ai làm đi ra?

Bọn hải tặc nhất thời cười làm một đoàn.

- Cứng hay không cứng, cởi quần chẳng phải sẽ biết sao!

Một gã hải tặc lấy ra một con dao, kình khí xẹt qua, quần của Tô Bình nhất thời hóa thành hồ điệp bay khắp bầu trời, lộ ra hạ thân của hắn.

- Thật là cứng rồi!

- Không có ý nghĩa!

Hải tặc ở cái mông của Tô Thanh Thanh vỗ vỗ, quát nói:

- Đi, giúp lão tử ngươi liếm tiểu đệ đệ!

Đây là muốn cho phụ tử ở trước mặt mọi người loạn luân!

Tô Nghiễm Khai càng thêm căm hận, mặc dù hắn có tâm lý chuẩn bị, nhưng thủ đoạn của những hải tặc này ngoan độc cũng vượt qua giới hạn của hắn. Hắn quát chói tai một tiếng, thân hình đã từ sát biên giới trong rừng rậm chạy đi ra, hai tay kéo động, một thanh hoàng kim thánh kiếm bay qua.

- Tô lão cẩu, đang chờ ngươi đây!

Bên hải tặc kia nhất thời nhảy ra bảy người, đều là tu vi Huyễn Linh cảnh, có ba người thậm chí còn là Huyễn Linh cảnh hậu kỳ, đại khái tu đầy hai mươi ba, hai mươi bốn khiếu huyệt, mỗi một cái đều vượt lên trước Tô Nghiễm Khai rồi.

Tô Nghiễm Khai đã sống hơn hai nghìn năm, cái mưa gió gì không có trải qua, hắn cũng biết dùng lực lượng của hắn cùng Lâm Lạc căn bản không có khả năng cứu người, mục đích đi ra này cũng không phải cứu người, mà là muốn đích thân giết hao phụ tử kia, để cho bọn họ chết sạch sẽ một chút!

Mà tuy rằng hắn không có khả năng là đối thủ của hải tặc, nhưng muốn lui lại đến sát biên giới rừng rậm cũng không khó, chỉ cần Lâm Lạc mở Tử đỉnh, bọn họ liền có thể lui vào trong rừng rậm, đặt chân ở thế bất bại.

Có thể nói, tuyển ở chỗ này khai chiến, hải tặc này quá thất sách rồi! Bất quá, nếu ở địa phương khác mà nói, Tô Nghiễm Khai cũng tuyệt không đơn giản hiện thân như vậy.

Hoàng kim thánh kiếm quyển qua, phụ tử Tô gia kia căn bản ngay cả cảm giác cũng không có đã bị trảm chết, Tô Nghiễm Khai không ham chiến chút nào, lập tức quay đầu chạy vội vào trong rừng rậm.

- Đi ra rồi còn muốn trở lại!

Kia bảy tên Huyễn Linh cảnh hải tặc đều là cười nhạt, đều mở lĩnh vực, đối Tô Nghiễm Khai triển khai rồi điên cuồng công kích.

Bang! Bang! Bang!

Trong lực lượng cuồng quyển, trước rừng rậm mọc lên một cái nấm vân. Linh cảnh cường giả đối chiến đó là hạng gì kinh khủng, ngoại trừ sát biên giới rừng rậm có trận pháp bảo hộ, địa phương khác liền biến thành phế tích, chỉ là một đạo sóng xung kích đẩy ra, trên mặt đất kia đã xuất hiện một cái hố sâu phạm vi chí ít vài dặm.

Dư ba chiến đấu tùy ý đẩy ra, này không có ai bảo hộ, những tộc nhân của Tô gia bị nhốt trong lồng giống như gia súc kia, chỉ là bị kình khí lây dính một chút, liền lập tức tạc thể mà chết.

Gần trăm vạn nhân khẩu ở trong mấy thời gian hô hấp chết hầu như không còn!

Tô Nghiễm Khai vừa giận vừa thương xót, tuy mồi lửa của Tô gia còn giữ lại, nhưng muốn một lần nữa khôi phục thịnh cảnh trước đây lại không biết phải mất nhiều ít năm! Nhưng mục đích cũng coi như đạt được, hắn hét giận dữ một tiếng, hướng về sát biên giới rừng rậm gia tốc phóng đi.

- Lưu lại a!

Vạn Đạt Quân lộ ra dáng tươi cười hung ác, vung tay lên, một ánh roi hắc sắc nhất thời hướng Tô Nghiễm Khai đánh qua.

Hắc tiên cũng không phải lĩnh vực hình thành, mà là thực vật chân chính, giống như linh xà, có đại uy năng kinh khủng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.