Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 565: Cứu binh (2)



Bang!

Trong một cái đối oanh, lực lượng của Vạn Đạt Quân cũng oanh tới phía trên tử khí, lập tức bị suy yếu chín thành, lại đánh tới trước người Lâm Lạc, ngũ hành tiểu thế giới phát uy, đối kháng được lĩnh vực công kích cao hơn một đại cảnh giới.

Muốn nói sáu lĩnh vực của Lâm Lạc nếu đơn giản chồng chất mà nói, ở lĩnh vực của Huyễn Linh cảnh trùng kích sẽ lập tức tán loạn! Thế nhưng Ngũ hành tương sinh, hình thành tiểu thế giới hoàn mỹ cũng chính là một cái thiên địa uy năng, này uy lực tự nhiên không phải năm lĩnh vực chất chồng đơn giản như vậy.

Tuy không địch lại, nhưng Lâm Lạc cũng không có bị thương thế quá nặng, một búng máu lập tức phun ra, sắc mặt trắng bệch, nhưng mà kháng được một kích này!

- Ngũ hành tiểu thế giới!

Vạn Đạt Quân ánh mắt lạnh lẽo, lộ ra một cổ kiêng kỵ. Nếu như đây là Đông châu mà nói, người như Lâm Lạc sẽ được thế lực lớn hấp thu, trọng điểm bồi dưỡng, hoặc sẽ lập tức bị đánh chết, không để cho cơ hội lớn lên!

Người như vậy quá nguy hiểm rồi!

Ở trong nháy mắt, Vạn Đạt Quân thậm chí muốn bỏ xuống mặc kệ Tô Nghiễm Khai mà trực tiếp đuổi theo giết Lâm Lạc, nhưng nghĩ đến Linh khí mê hoặc, hắn đè xuống sát tâm, lại hướng Tô Nghiễm Khai phóng đi.

Chỉ là hắn bị Lâm Lạc cản trở một nháy mắt, cũng cho Tô Nghiễm Khai thắng được thời gian quý giá, đã cởi ra dây thừng trên chân, chỉ cần có thể đúng lúc lại cởi ra dây thừng trên tay, vậy liền có thể Long du tứ hải!

Nhưng đúng lúc này, năm dây thừng lần thứ hai quyển tập tới!

Lâm Lạc bị đánh bay, Tô Nghiễm Khai còn đang cởi ra sợi dây thừng cuối cùng, căn bản không thể nào né tránh! Này cho dù chỉ có một dây thừng trói lại, nhưng Vạn Đạt Quân là có thể đúng lúc chạy tới, Tô Nghiễm Khai cũng sẽ không có khả năng có cơ hội thoát thân nữa.

- Ha ha ha, xem ra lão nương tới đúng thời gian!

Một tiếng cười to vang lên, chỉ thấy một bóng người bắn ra, trong tay càng có một thanh khảm đao chừng trượng, sát khí thảm liệt như thực chất, cho dù võ giả Không Linh cảnh cũng là khắp cả người phát lạnh.

- Tặc bà nương!

Vạn Đạt Quân cả người run rẩy, lập tức thân thể lui nhanh, quát nói:

- Toàn thể lui lại!

Cư nhiên ngay cả dũng khí đánh một trận cũng không có trực tiếp lui lại, có thể thấy được đối với vị "tặc bà nương" này có bao nhiêu kinh sợ!

Bóng người thiểm điện, một nữ tử vóc người thon dài cũng xuất hiện ở trước mặt Tô Nghiễm Khai, Lâm Lạc.

Lâm Lạc đã tính toán cao rồi, nhưng nữ tử này không dưới Lâm Lạc chút nào, vóc người càng nóng bỏng mê người, đặc biệt bộ ngực của nàng cao cao hở ra, vĩ đại đến có thể để Tô Mị cam bái hạ phong.

Mà nkhuôn mặt của nàng mỹ lệ không gì sánh được, anh khí bừng bừng, phong tư tuyệt đẹp!

Rõ ràng là siêu cấp mỹ nữ, nhưng trong tay lại cầm đại đao, để nàng xem đi tới có vẻ phi thường bưu hãn, rất có tư thế nữ bạo long.

- Hải tặc ghê tởm, dám để lão nương đuổi hơn một năm, còn muốn trốn!

Nàng gào thét một tiếng, lại có hơn mười người bỗng nhiên hiện ra, cũng thuần một sắc hắc y nam tử, trên mặt mỗi người mang theo vẻ xơ xác tiêu điều.

Không Linh cảnh, Không Linh cảnh, Không Linh cảnh!

Những người này dĩ nhiên toàn bộ là tu vi Không Linh cảnh, lại một cổ lực lượng kinh khủng có thể quét ngang Nam châu.

- Hắc Sát quân!

Bọn hải đạo đều kinh hô, ở trước mặt cổ tân lực lượng này, bọn hắn biểu hiện như đám ô hợp, căn bản không có phản kháng hữu hiệu, đều là mọi nơi chạy trốn, vội vàng như chó nhà có tang, nhìn không ra một tia phong thái của Linh cảnh chí cường giả.

- Sát!

- Sát!

- Sát!

Hắc y nam tử này song song vung tay, tuy người không nhiều lắm, nhưng có một loại sát khí như thiết huyết đại quân, chiến ý dung hợp, đúng là hình thành một đại đao lớn trăm trượng!

- Trảm!

Mỹ nữ cao gầy kia tay phải nhất chiêu, chiến ý đại đao này cũng ứng thế mà động, ở dưới huy vũ của nàng hướng về một phương hướng trấn xuống.

Bang!

Mặt đất lập tức bị bổ ra một hố sâu trăm trượng, tám đạo thân ảnh được bay ngược lên, ở giữa không trung đã hóa thành một đoàn huyết vũ, dĩ nhiên một kích tất sát!

Thật là lợi hại!

Kia là tám Không Linh cảnh chí cường giả a, dĩ nhiên một kích giết chết, này có điểm ngoan độc a!

Nhìn thấy cảnh này, đám hải tặc càng không dám liều mạng, chỉ lo thoát được nhanh hơn.

Đáng tiếc, những Hắc Sát quân kia cũng không phải là để ngắm, đều triển khai trận hình vây đánh lên. So với việc hải tặc từng binh sĩ tác chiến, chỉ lo chật vật mà chạy, Hắc Sát quân này thực sự là thể hiện ra tính kỷ luật nghiêm túc của quân đội, trận hình nghiêm cẩn, công thủ rõ ràng.

Mặc dù nhân số của Hắc Sát quân chỉ bằng một nửa đối phương, nhưng trận hình biến hóa, từng hải tặc đều cảm giác bản thân như được bảy tám người song song vây công, hoàn toàn chỉ có thể bị động chịu đòn.

Lẽ ra, cho dù tám người cũng rất khó vây khốn võ giả đồng cảnh giới, nhưng Hắc Sát quân cũng thông qua trận hình biến hóa, trận hình thọc sâu, hình thành tầng tầng vây quanh, để những hải tặc này thật vất vả phá vỡ một tầng phòng ngự, ở trước mặt lại xuất hiện tầng thứ hai, tầng thứ ba phòng ngự phong tỏa, căn bản nhìn không ra sinh lộ.

Tố chất của nhân viên song phương, phối hợp căn bản không ở một đẳng cấp, nhất thời hình thành đơn phương tàn sát!

Này đại khái là điên bà nương Lữ gia cùng thuyền nàng suất lĩnh trong miệng hải tặc, tuy chậm rất nhiều ngày, nhưng rốt cục cũng chạy tới!

Nhưng lông mày Lâm Lạc hơi nhíu, nếu cổ lực lượng này cũng xem bọn hắn ở đây không có cao thủ gì, muốn như hải tặc ủng binh làm Vương mà nói, kia mang đến tai nạn càng hơn hải tặc.

Mà theo hiện tại đến xem, những người này cũng cứu Tô Nghiễm Khai một mạng, Lâm Lạc suy nghĩ một chút có nên gia nhập trong bao vây tiễu trừ hay không, những hải tặc này cùng hung cực ác, trên tay tạo nhiều ít sát nghiệt, một cái cũng lưu không được!

- Lâm huynh, Tô tiền bối!

Một tiếng cười lớn, thân ảnh của Phạm Thương Vũ cũng bắn ra.

- Phạm huynh, ngươi không có chết?

Lâm Lạc không khỏi kinh hỉ, đối với vị Vô Song Chiến Thần này hắn là tràn ngập hảo cảm, sau khi biết Phạm, Điền, Dịch tam đại gia tộc toàn bộ bị diệt, hắn cho rằng Phạm Thương Vũ cũng chết, không nghĩ tới dĩ nhiên có thể tái kiến hắn.

- Ta không đồng ý gia tộc hướng đám hải tặc này khuất phục, bởi vậy cũng không có theo gia tộc đồng hành, mới may mắn tránh khỏi một kiếp!

Phạm Thương Vũ lộ ra một vẻ ảm đạm, dù sao chết đều là tộc nhân của hắn.

- Ta lưu lạc hải ngoại, cũng ngoài ý muốn gặp những người tự xưng là Lữ gia này đang truy sát hải tặc, lại biết được tin tức của các ngươi, liền lập tức dẫn bọn hắn tới!

- Ha ha, kia cần phải đa tạ Phạm huynh rồi!

Lâm Lạc cười to.

Nếu không phải Phạm Thương Vũ đúng lúc mang những Hắc Sát quân này đến đây, Tô Nghiễm Khai thật rất khó thoát thân, thậm chí có khả năng bỏ mạng ở nơi này!

- Lâm huynh, chúng ta liên thủ giết địch!

Phạm Thương Vũ dũng cảm nói.

Tuy rằng trước đây Lâm Lạc là hậu bối của hắn, nhưng võ đạo chi lộ, người giỏi làm thầy, nếu như Lâm Lạc dẫn đầu đạt được đệ nhị bộ mà nói, hắn còn phải trái lại gọi Lâm Lạc là tiền bối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.