Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 580: Kỳ ngộ trước tiệm thợ rèn (2)



Đ-A-N-G...G! Đ-A-N-G...G! Đ-A-N-G...G!

Tuy Lâm Lạc đi tới, nhưng tâm tư lại toàn bộ đang tự hỏi, bất tri bất giác đi tới bên ngoài một tiệm thợ rèn, một trung niên đại hán đang vung vẩy thiết chùy đánh cho khí thế ngất trời.

Hắn nguyên muốn quay người ly khai, nhưng nghĩ nơi này nói không chừng có mấy tài liệu trân quý gì đó mai một, không khỏi động tâm tư sửa mái nhà dột, liền muốn bước đi vào.

Đ-A-N-G...G!

Đại hán kia lại là một búa chém ra, đối với một thanh trường đao còn không có thành hình đập phá xuống dưới, tóe lên vô số hỏa tinh.

Trong đầu Lâm Lạc giống như xẹt qua một đạo thiểm điện, bước chân nâng lên lại không có thể đi.

Ánh mắt của hắn nhìn chăm chú vào tên đại hán kia, chỉ cảm thấy tư thế vung vẩy cái búa của đại hán kia tràn đầy thiên địa chí lý, không bàn mà hợp đại đạo huyền diệu, mỗi một búa đều thần ảo khó có thể nói rõ!

Lâm Lạc thình lình phát hiện, nếu đại hán kia một búa đánh tới, hắn lại như thế nào cũng không có thể tránh thoát!

Hắn kinh ngạc nhìn xem cái búa kia không ngừng vung lên, thân thể vẫn không nhúc nhích, nhưng mí mắt lại đang lấy tần suất cực kỳ cao rung động, không ngừng ở trong lòng lặng yên nghĩ phải né tránh một kích này như thế nào!

Không có khả năng!

Nghĩ nửa ngày, Lâm Lạc cũng không có thể nghĩ ra một biện pháp, một búa này phảng phất kéo lấy thiên địa đại thế, căn bản không thể trốn, cũng trốn không hết!

Hắn không khỏi phát vừa mừng vừa sợ, nếu có thể học được thần ý của một búa này, đối với chiến lực của hắn chính là tăng lên vô cùng khủng bố!

- Nhị thúc, như thế nào có kẻ ngu nhìn ngươi rèn sắt?

Trong hậu viện của tiệm thợ rèn đi tới một mỹ nữ mặc váy dài màu xanh nhạt, nhìn về phía trên chỉ vẹn vẹn có mười bảy mười tám tuổi, tính chất vật liệu may kia tuyệt không phải là người nhà bình thường có thể mặc đi ra.

Đại hán kia cũng không ngẩng đầu lên, mỉm cười nói:

- Tiểu tử này từ bên trong động tác của ta nhìn ra chút môn đạo, cũng không biết có thể lĩnh ngộ đến mấy phần tinh diệu rồi!

- Không phải đâu, Chiến Thiên Thập Bát Chùy của Nhị thúc ngươi là vũ kỹ cao nhất sâu, tiểu tử này. . . bất quá mới vừa vào Huyễn Linh cảnh, có thể lĩnh ngộ thần diệu trong đó sao? Đây không phải là thiên tài rồi sao!

Lục y thiếu nữ không thể tưởng tượng nổi nói.

- Đã bảo ngươi không nên xem thường người trong thiên hạ rồi mà!

Đại hán kia cười nói.

- Đúng nha, Lữ thành nho nhỏ có cao thủ như Nhị thúc, nói không chừng địa phương khác cũng có ngọa hổ tàng long, ta mới không dám xem thường! Bất quá, Nhị thúc ngươi có thể xác định tiểu tử này thật sự là nhìn môn đạo, mà không phải ngẩn người sao?

- Xú nha đầu, ngay cả ánh mắt của Nhị thúc ngươi cũng không tin được sao?

- Không phải không tin được, mà là thật bất khả tư nghị!

- Cái kia liền nhẫn nại xem đi!

- Nhị thúc, ngươi cũng không phải không biết, sự kiên nhẫn của ta kém cỏi nhất rồi!

Lâm Lạc lại hoàn toàn đắm chìm ở bên trong làn búa bay múa, đã hoàn toàn không có quan niệm thời gian, ngay cả tiệm thợ rèn đóng cũng lúc nào không biết, trong đầu tất cả đều là hình ảnh đại hán kia không ngừng vung mạnh chùy, mỗi một búa đều có ảo diệu vô tích có thể tìm ra, lại giống như thiên đạo thiện xướng, diệu âm bay khắp nơi.

Đêm tối đi qua, ban ngày lại tới, đến ngày thứ ba thậm chí còn rơi xuống một trận mưa to kèm theo sấm sét, nhưng Lâm Lạc lại thủy chung không động không kinh, ngay cả khí tức sinh mệnh cũng gần như biến mất, để cho người đi đường bốn phía đều vô cùng kỳ quái.

Nhưng đầu năm nay cũng không có ai có thể xen vào việc của người khác, cũng chỉ là nhìn xem mà thôi, không ai đi quản Lâm Lạc đến tột cùng là làm sao vậy.

- Nhị thúc, ngươi bây giờ còn cho rằng tiểu tử này là lĩnh ngộ Chiến Thiên Thập Bát Chùy của ngươi sao?

Buổi sáng ngày thứ tư, lục y thiếu nữ kia ngồi ở bên lương trụ, rủ xuống bắp chân tuyết trắng, rung rung động động, mà trong miệng vẫn còn gặm lấy hạt dưa, như thiên nữ tán hoa phiêu lạc xuống.

Đại hán kia vốn phi thường khẳng định, nhưng đến lúc này lại không dám chắc chắc rồi, bởi vì cho dù có thể theo động tác của hắn cảm xúc đến cái gì, cũng không có thể cần thời gian lâu như vậy đi lĩnh ngộ, dù sao hắn cũng không có tận lực sử dụng ra Chiến Thiên Thập Bát Chùy, chỉ là bộ kỹ pháp này đã là sâu tận xương tủy, bất tri bất giác liền toát ra một tia thần diệu mà thôi.

Lâm Lạc hoàn toàn đắm chìm trong cảnh giới thần kỳ kia.

Cái này đối với hắn mà nói, hoàn toàn là một loại thu hoạch không tưởng được! Tuy đại hán đánh ra trăm ngàn chùy, nhưng cũng chỉ có ba loại biến hóa, mà hắn ẩn ẩn cảm giác được ba loại biến hóa này cũng không hoàn toàn, còn có biến hóa của chính nó.

Đáng tiếc, hắn hiện tại cũng chỉ có thể từ trong thần ý của đại hán kia rút ra ba loại biến hóa đến.

Có thể làm được điểm ấy, một mặt là bởi vì Lâm Lạc ở trên lĩnh ngộ võ đạo có thiên phú khủng bố, mặt khác, Chiến Thiên Quyết trong cơ thể hắn kia, đúng là cùng chùy pháp này có chung chỗ vi diệu.

Nhưng Chiến Thiên Quyết xa xa không có thần diệu như thế, chỉ là ở bên trên thần ý như cha truyền con nối! Cái này rất giống truyền thừa qua vô số thế hệ sau, Chiến Thiên Quyết đã dần không trọn vẹn, nhưng bây giờ là đột nhiên phát hiện mẫu kinh, lập tức như hạt giống gieo xuống bắt đầu nẩy mầm, phát triển, nở hoa, kết quả!

Quá trình này vốn nên rất lâu dài, nhưng ở dưới ngộ tính siêu cấp của Lâm Lạc lại rút ngắn vô hạn, gần kề biến thành ba ngày!

Lâm Lạc đột nhiên động!

Hắn vung tay, hư không nện một cái, mặc dù có chút chẳng ra cái gì cả, nhưng lại để cho đại hán bên trong tiệm thợ rèn kinh ngạc đến trợn tròn hai mắt!

Bởi vì, Lâm Lạc đánh này đúng là nắm giữ một tia huyền ảo của Chiến Thiên Thập Bát Chùy!

Phải biết rằng hắn coi như là tư chất xuất chúng, nhưng lúc trước đạt được Chiến Thiên Thập Bát Chùy cũng là trăm năm nhập môn, ngàn năm nắm giữ, đến bây giờ mới tu luyện đến trong xương tủy, thành một bộ phận của sinh mệnh!

Nhưng Lâm Lạc căn bản không có đạt được truyền thụ chính thức, chỉ nhìn mấy lần như vậy, minh tưởng ba ngày ba đêm, trên đời này thực sự có thiên tài như vậy sao?

- Nhị… nhị… nhị… nhị… thúc…

Lục y thiếu nữ kia cũng kinh đến.

- Nhị thúc của ngươi cũng chỉ có một!

Đại hán giễu cợt nữ tử kia nói, dùng che dấu khiếp sợ trong lòng hắn.

Bọn hắn cũng không biết Lâm Lạc trước kia tu luyện qua Chiến Thiên Quyết, đã có trụ cột tương đối, lúc này mới có thể suy một ra ba. Nhưng ngay cả như vậy, thiên phú của Lâm Lạc cũng đủ làm cho bất luận cái gọi là thiên tài gì rơi lệ đầy mặt rồi.

Đ-A-N-G...G! Đ-A-N-G...G! Đ-A-N-G...G!

Tuy trong tay Lâm Lạc không có chùy, trước người không có rèn đài, nhưng theo động tác của hắn càng lúc càng nhanh, càng ngày càng thuần thục, đúng là vang lên tiếng kim loại thanh thúy, để cho rất nhiều người đi đường chung quanh tấc tắc kêu kỳ lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.