Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 60: Bò lên thi cốt (2)



Lâm Lạc giơ chân lên, chỉ thấy trên mặt đất thình lình có một đoạn xương cốt bị hắn giẫm! Đây là một nhân loại ngồi dựa trên vách tường, lúc này đã sớm hư thối chỉ còn một bộ xương khô, nhưng quần áo trên người lại còn không có hủ hóa, hẳn là một nam tính.

Những người khác cũng đều xông tới, cả đám đều lộ ra vẻ trầm trọng.

- Xem ra chúng ta cũng không phải nhóm người đầu tiên tiến vào nơi này!

- Nơi này không biết có nguy hiểm gì!

- Mọi người chú ý!

Triệu Ngọc Nhụy thận trọng nhất, đột nhiên mở miệng nói:

- Các ngươi xem, quần áo người này hoàn hảo, đầu lâu, cổ cũng không có đứt gãy, miệng vết thương, hắn đến tột cùng là chết như thế nào?

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người liền sững sờ, xác thực, cỗ thi thể này ngoại trừ chân trái bị Lâm Lạc giẫm gãy ra, nhìn không ra có thương thế rõ ràng gì. Đương nhiên, cũng có thể là bị một đao cắt cổ, lại vừa lúc không có làm bị thương trên xương cốt.

- Móa nó, địa phương quỷ quái này khắp nơi lộ ra tà khí!

Bạch Đông Hòe nhịn không được nói.

Lâm Lạc bất vi sở động, tiếp tục đi tới.

Mọi người hai mặt nhìn nhau một hồi, cũng đều đi theo, dù sao bọn họ cũng không có đường lui, chỉ có liên tục đi tới mới có xuất hiện hi vọng đường sống, thậm chí còn có thể đạt được một hồi đại kỳ ngộ!

Đi về phía trước đại khái hơn mười trượng, trên mặt đất lại hiện ra một thi cốt nhân loại, nằm sấp đầy đất, quần áo trên người y nguyên rất đầy đủ, từ bên ngoài nhìn vào mà nói, lộ ra một cái đầu lâu trắng như tuyết, một đôi tay bạch cốt, ngay cả chân cũng còn bọc bên trong ủng da.

- Đây là thứ hai!

Biểu lộ của mọi người đều thập phần trầm trọng, bởi vì bọn họ cũng có khả năng trở thành thi cốt nằm trên mặt đất, hàng xóm cùng mặt đất lạnh như băng kia!

Tạp, tạp tạp, tạp tạp tạp!

Một hồi tiếng khớp xương ma sát, chuyện tình làm cho người ta sởn tóc gáy đã xảy ra, cỗ thi thể này rõ ràng ở dưới tác động, sau đó chậm rãi đứng lên!

- Hí!

Da đầu tất cả mọi người một hồi run lên, không khỏi lui ra phía sau vài bước!

Võ giả từ trước đến nay không tin quỷ thần, bản thân bọn họ là đoạt thiên địa tạo hóa, đánh cắp tự nhiên Chi Linh, tôn trọng lực lượng! Nhưng một màn trước mắt này thật sự quá không thể tưởng tượng, một bạch cốt khô lâu rõ ràng có thể tự mình đứng lên, có thể không sợ tới mức làm người toàn thân mồ hôi lạnh sao?

Ngay cả đồng tử của Lâm Lạc cũng xiết chặt, phía sau lưng ứa ra mồ hôi lạnh.

Tạp tạp tạp…

Thi cốt này ở trong ánh mắt sợ hãi bất an của tất cả mọi người, rốt cục hoàn toàn đứng lên, hai lỗ thủng mắt tối om, lộ ra một khung tà khí!

- Chi nha!

Ngân Mang lại đột nhiên chạy trốn ra ngoài, thoáng cái nhảy tới trên vai cỗ thi thể kia, chu cái miệng nhỏ, hàm răng rậm rạp trắng như tuyết đối với cái cổ của khô lâu chính là một ngụm cắn xuống.

Pằng!

Hàm răng của Tiểu đông tây này là lợi hại bực nào, một ngụm xuống dưới liền cắn đứt cổ khô lâu, đầu lâu này lập tức rớt xuống, nhanh như chớp lăn hướng Chu Tư Nguyên, hắn sợ tới mức hét lên một tiếng, đặt mông ngồi ngã trên mặt đất, mà đầu lâu này vừa vặn lăn đến giữa hai chân của hắn!

- Má ơi!

Chu Tư Nguyên té lăn, sắp bị dọa tiểu ra quần!

Nhưng mà ai cũng không có tâm tình đi chê cười hắn, bởi vì cụ khô lâu không đầu này cũng không có ngã xuống, cư nhiên còn hướng về mọi người đi ra một bước!

Đạp!

Một cước này đạp xuống, phát ra tiếng vang thanh thúy, lại giống như đập vào trái tim mọi người, làm cho mỗi người đều là mồ hôi lạnh ứa ra, hô hấp dồn dập.

Đạp, đạp, đạp!

Bộ xương khô này lại đi về phía trước một bước, động tác từ cứng ngắc đến tự nhiên, càng chạy càng nhanh, hướng mọi người bức bách mà đi.

- Lão tử liều mạng!

Người bị bức đến cực hạn, hoặc là sợ đến vỡ mật, hoặc là đơn giản bất cứ giá nào! Mà sa đạo cùng hung cực ác hiển nhiên thuộc về loại thứ hai, một sa đạo Hậu Thiên bát tầng hét lớn một tiếng, vung đại đao, hai mắt đỏ lên giết chạy đi ra ngoài.

Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!

Ở sa đạo đằng kia vung đao chặt bỏ, bạch cốt khô lâu tựa hồ không hề có lực hoàn thủ, rất nhanh đã bị băm thành từng khối toái cốt.

- Ha ha, ha ha ha ha!

Sa đạo này điên cuồng mà nở nụ cười.

Tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, tuy không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng "Quỷ" này tựa hồ không có khủng bố như vậy.

- A…

Nhưng mà đúng lúc này, sa đạo kia đột nhiên phát ra tiếng kêu vô cùng thê thảm, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, chỉ thấy huyết nhục toàn thân hắn rõ ràng đang nhanh chóng biến mất!

Thoáng qua trong lúc đó, mặt sa đạo này đã sống sờ sờ thiếu đi một tầng, hiện ra thịt xương huyết nhục mơ hồ, nhưng quỷ dị chính là, rõ ràng không có một chút máu tươi tràn ra, phảng phất không có máu tươi!

Trong nháy mắt, tất cả mọi người là da đầu run lên, hai chân run rẩy, đối mặt lực lượng không biết, không thể trách người sợ hãi!

Mọi người không nhịn được bắt đầu lui về phía sau.

Tên sa đạo kia rất nhanh kêu không thành tiếng, huyết nhục trên người liên tục giảm bớt, cuối cùng hóa thành một bộ bạch cốt!

Nhưng cái này còn chưa kết thúc!

Trong ánh mắt không thể tin của mọi người, thi thể sa đạo này lung la lung lay trèo lên, giống như bạch cốt khô lâu lúc trước kia!

Khí tức sợ hãi quay chung quanh trong lòng mỗi người!

Lui!

Tạp, tạp tạp tạp!

Nhưng mà đúng lúc này, bộ xương khô phía sau rõ ràng cũng trèo lên, tuy chặt đứt một chân, nhưng chỉ dựa vào một chân nhảy lên mà nhảy về phía mọi người.

Pằng! Pằng! Pằng!

Khô lâu một chân này mỗi một bước nhảy lên, giống như dẫm nát lòng của mỗi người, khí tức sợ hãi tràn ngập.

Trước sau bị chắn, làm sao bây giờ?

Lâm Lạc thủy chung nhìn về phía thi thể sa đạo kia, lộ ra vẻ suy tư. Hắn có thể chứng kiến lực lượng ẩn chứa trong mỗi một người, mỗi một vật, mà thời điểm sa đạo cùng khô lâu kia đánh nhau chết sống, hắn chứng kiến vô số điểm sáng "chảy" vào trong thân thể sa đạo.

Sau đó, vầng sáng bản thân sa đạo nhanh chóng ảm đạm, mà chuyển biến thành, là vô số tiểu lượng điểm trong thân thể, giống như bầu trời đầy sao!

Ý niệm trong đầu Lâm Lạc nhất chuyển, huy động cây đuốc trong tay hướng thi thể sa đạo rọi cho rõ.

- Tiểu tử này thật đúng là ngu ngốc!

Tất cả mọi người là ở trong nội tâm nói ra.

Cây đuốc chạm được trên thân thể sa đạo, hỏa diễm lập tức thiêu quần áo sa đạo lên, nhưng vào lúc này, Lâm Lạc thấy được vô số quang điểm từ trong thân thể sa đạo "chảy" đi ra, nhanh chóng vô cùng, muốn theo cây đuốc kéo dài tới đến trên người của hắn!

Lâm Lạc quyết định thật nhanh, nhẹ buông tay, cây đuốc lập tức rơi trên mặt đất, những quang điểm di động này cũng líu lo mà dừng!

- Sâu!

Lâm Lạc đột nhiên kêu lên.

Vô số quang điểm này thật ra là từng con sâu vẹn vẹn chỉ lớn bằng con kiến, thân thể gần như trong suốt, ở dưới ánh sáng hôn ám phi thường bí mật, nếu không phải Lâm Lạc có thể thấy được lực lượng mạnh yếu, đồng dạng sẽ không chú ý tới!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.