Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 618: Nhặt được tiện nghi (2)



Lâm Lạc cười ha ha nói:

- Chẳng lẽ ngươi đã nghĩ để cho ta dùng con mắt nhìn xem ngươi sao?

- Nghe thấy được mùi thơm không?

Bạch Ngọc Liên đột nhiên hỏi một vấn đề không đâu.

Lâm Lạc thương tổn quá nặng, lực cảm giác cũng giảm mạnh, bị nàng nhắc nhở như vậy mới mạnh mẽ phát giác đến không khí có hương khí lã lướt, không nồng đậm, nhưng lại gió thổi không tan.

Lông mày hắn lập tức nhíu lại, thứ ở trên thân yêu nữ này tuyệt sẽ không là vật gì tốt.

- Đây là Xuân Dục đan hóa thành bột phấn, mặc dù không có hiệu quả tốt như trực tiếp ăn, nhưng chỉ cần hạ đủ nặng, dù là Chân Long trên chín tầng trời cũng sẽ biến thành thuồng luồng dâm đãng!

Bạch Ngọc Liên cười khanh khách, nhìn xem Lâm Lạc có chút đung đưa, nàng "Ah" thoáng một phát, phảng phất đột nhiên nhớ ra cái gì đó.

- Còn một điều ta đã quên nói, chính là trong Xuân Dục đan này còn bỏ thêm một chút Tô Cốt tán! Đừng trách ta, ai bảo tình ca ca ngươi hung như vậy, làm ta sợ hãi, đành phải để cho tình ca ca thành thật một chút rồi!

BA~

Lâm Lạc rốt cuộc đứng không vững, mềm yếu ngã trên mặt đất.

Lúc này Bạch Ngọc Liên mới yên tâm đến gần, chính lúc này, Lâm Lạc mạnh mẽ oanh ra một quyền, đánh thẳng mặt của nàng! Nhưng một quyền này mới chém ra một nửa, thân thể của Lâm Lạc đã ngã lệch, nắm đấm nện trên mặt đất, chấn đắc đại địa run lên.

- Tình ca ca, ngươi lại dọa ta nhảy dựng, phải hảo hảo bồi thường ta!

Trong mắt Bạch Ngọc Liên hiện lên một đạo hung ác chi sắc, nàng tuyệt đối thật không ngờ ý chí của Lâm Lạc kiên nghị như vậy, nàng đã đợi thời gian lâu gấp đôi dùng để bảo đảm an toàn, không nghĩ tới vẫn là thiếu chút nữa gặp nạn !

Nàng đơn tay mang theo cổ áo Lâm Lạc, thân hình bay lên không, trong nháy mắt viễn độn trăm dặm, đi tới bên cạnh một hồ nước.

Tuy tánh mạng bổn nguyên cường đại trên người Lâm Lạc làm cho nàng thèm nhỏ dãi, nhưng chỗ kia trải qua một phen đại chiến, nói không chừng liền có người đi ngang qua, cũng không phải rất an toàn, vẫn là nhanh chóng ly khai thì tốt hơn, dù sao trong đó còn quan hệ lấy một kiện linh khí!

Đi vào bên hồ, nàng đem Lâm Lạc ném vào trong nước, đồng thời mình cũng cởi sạch quần áo trượt vào trong nước, trước đem mình rửa sạch sẽ, sau đó lại cởi quần áo Lâm Lạc ra, tỉ mỉ thay hắn rửa sạch một phen.

- Ta ưa thích sạch sẽ, xú nam nhân sẽ không lấy được nữ nhân ưa thích, tình ca ca ngươi nói có đúng hay không?

Bạch Ngọc Liên nhõng nhẽo cười, nhưng lại không trông cậy vào Lâm Lạc có thể trả lời nàng, bởi vì Tô Cốt phấn có thể làm cho lực lượng của võ giả hoàn toàn biến mất, ngay cả đầu lưỡi cũng tê liệt mềm yếu, lại thế nào còn có thể nói chuyện?

Hiện tại toàn thân Lâm Lạc đều là mềm nhũn, chỉ vẹn vẹn có một bộ vị cao cao nhếch lên, giống như Đại tướng quân diễu võ dương oai.

Vốn là Tử đỉnh có thể ngăn cách hết thảy độc vật, nhưng thần thức của Lâm Lạc bị hao tổn quá nặng, căn bản tế không được!

Bạch Ngọc Liên cưỡi trên người Lâm Lạc, cầm lấy bàn tay lớn của Lâm Lạc từ phần cổ của nàng vạch đến bộ ngực sữa vô cùng kiên quyết, xoa nắn lấy bầu ngực rất tròn của nàng, chỉ chốc lát công phu, nàng liền mị nhãn mê ly, cặp môi đỏ mọng khẻ nhếch, hạ thân càng là ẩm ướt một mảnh.

Bờ mông vừa nhấc, sau mấy lần thăm dò, liền đem vật ở giữa đùi Lâm Lạc đơn giản "nuốt" vào cơ thể nàng, bắt đầu chập chờn lấy mông lớn, hoan lạc bắt đầu.

Vật khổng lồ nhét đầy cả thân thể nàng, Bạch Ngọc Liên lập tức đánh cho mấy cái rung động, cười nói:

- Tình ca ca, ngươi thật đúng là lớn! Ta cũng sắp bị ngươi làm phân thành hai rồi!

- Cũng không biết tình ca ca có thể kiên trì bao lâu, ta phải nhắc nhở ngươi, một khi tiết thân mà nói, ta có thể hấp thụ tánh mạng bổn nguyên của ngươi! Đợi tầm lần thứ mười hai về sau, tình ca ca cũng chỉ có thể nằm chờ chết!

Bạch Ngọc Liên âm tàn nói.

Nàng ở trong tay Lâm Lạc là bị tổn thất nặng, tự nhiên tâm hàm oán độc, cái này muốn hút khô Lâm Lạc không tính, còn muốn cho hắn ở trước khi chết chịu đủ tinh thần tra tấn.

Bên cạnh hồ nước ưu mỹ, một đôi nam nữ trần trụi đang tiến hành lấy hoạt động nguyên thủy nhất, vốn là một sự tình cảnh đẹp ý vui, nhưng hết lần này tới lần khác nữ nhân lại là một mẫu Đường Lang, dĩ nhiên giơ lên dao mổ, sát ý tràn ngập.

Bạch Ngọc Liên thân là yêu nữ, bổn sự trên giường này tự nhiên là cực kỳ cao minh, tầng tầng thịt mềm phảng phất có được tánh mạng, không ngừng nhúc nhích lấy, nam nhân bình thường tuyệt đối sẽ ở trong mấy hơi thở liền nộp vũ khí đầu hàng, tiết thân lập tức. Sau đó ở dưới dược lực của Xuân Dục đan trọng chấn hung phong, như thế lặp lại, không cần nửa canh giờ cũng sẽ bị hấp thành người khô, một thân máu huyết toàn bộ tiện nghi yêu nữ này.

Nhưng Lâm Lạc phục dụng Song Tu quả, luyện Đại Âm Dương song tu công pháp, trừ khi vận chuyển ba mươi sáu thức công pháp, bằng không thì sẽ là "đúc bằng đồng sắt", giống như người đá! Nhưng hắn bởi vì quan hệ tới Tô Cốt tán, cả người căn bản vô lực nhúc nhích, ba mươi sáu thức công pháp này làm sao nói đến?

Nửa ngày sau, Lâm Lạc vẫn là vững như sắt thép, nhưng Bạch Ngọc Liên lại mềm yếu, thân thể ngã xuống trên người Lâm Lạc, lại muốn hành hạ như thế xuống dưới, ngược lại là nàng trước muốn tiết thân rồi!

Mị công mấu chốt là không thể tiết thân, nếu không chẳng những hấp thụ không đến tính mạng tinh hoa của đối phương, ngược lại muốn đem mình cũng bồi đi vào!

- Thân ca ca, ngươi như thế nào còn không ra?

Bạch Ngọc Liên sắp muốn khóc, chỉ cho là ý chí của Lâm Lạc kiên nghị, có thể cưỡng ép khống chế.

Tuy nàng sở trường về mị thuật, nhưng bản thân không thể động tình, đừng nhìn ngự nam vô số, nhưng bản thân lại chưa từng có hưởng thụ qua niềm vui thú của nam nữ, cái này làm nàng có loại xúc động như thiêu thân lao đầu vào lửa, thà rằng một thân tu vi trôi theo dòng nước, cũng muốn nếm thử cực lạc kia.

Nhưng Lâm Lạc bởi vì quan hệ Tô Cốt tán, lại há có thể trả lời nàng, ngay cả mí mắt nháy thoáng một phát cũng không có.

Không được, lại tiếp tục như vậy, nàng thực sự sẽ bị Lâm Lạc "giết chết" !

Bạch Ngọc Liên sợ, lý trí chiến thắng dục vọng, không dám đi nhấm nháp cực lạc nam nữ kia, đây chính là muốn dùng tu vi của nàng, thậm chí tánh mạng làm đại giá! Đã hấp không đến tánh mạng bổn nguyên của Lâm Lạc, cái kia liền trực tiếp giết hắn đi, người vừa chết, không gian đan điền sẽ nứt vỡ, đồ vật bên trong sẽ tự động hiển hiện, mà không gian pháp khí cũng có thể trực tiếp cuốn đi, căn bản không cần ép hỏi Lâm Lạc đem kiện linh khí kia dấu đi nơi nào rồi.

Nhưng nàng còn chưa kịp xuống ngựa, chỉ cảm thấy cây thiết trụ trong thân thể kia đột đột đột nhảy vài cái! Bạch Ngọc Liên còn tưởng rằng Lâm Lạc rốt cục muốn không kiên trì nổi, lập tức cải biến chủ ý, cắn răng chịu đựng khoái cảm cực lạc kia, tiếp tục lắc lấy mông lớn đầy đặn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.