Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 621: Lại muốn đến âm



Thiên địa giao cảm, lôi vân cuồn cuộn, lôi kiếp Huyễn Linh cảnh lại tới nữa!

Đối với Lâm Lạc mà nói, đây đã là quen việc dễ làm, hắn ngạo nghễ lên không, đón đánh lấy tia chớp kiếm hình nhanh chóng rớt xuống, dùng ấn ký tia chớp cưỡng ép thu lấy lực lượng thiên địa này, lớn mạnh lấy Lôi hệ công pháp của hắn.

Sau nửa canh giờ, khỏa lôi hạch thứ mười lăm của Huyễn Linh cảnh hoàn toàn hình thành, Lôi hệ công pháp của Lâm Lạc lại đi tới một bước dài!

Hắc tiên linh khí kia còn có một chút Kim chi tinh hoa còn sót lại, Lâm Lạc đem toàn bộ luyện hóa, Kim hệ công pháp ở Huyễn Linh cảnh có thêm hai cái kim hạch.

Xem ra, về sau phải chạy ra đi dạo nhiều, thường xuyên kiếm chút ít linh khí đến luyện hóa!

Lâm Lạc mỉm cười, bởi vì linh khí kèm theo lĩnh vực, đây chỉ có thể dùng thiên tài địa bảo có Ngũ Hành tinh hoa mới có thể đúc luyện, bởi vậy cùng hắn đau khổ tìm kiếm tài liệu Ngũ Hành tinh hoa, không bằng trực tiếp cướp đoạt linh khí!

Bất quá, linh khí cũng không phải là hàng vỉa hè, như trong toàn bộ Hắc Sát quân cũng chỉ có tộc nhân trọng yếu hai nhà Lữ Hàn mới có, như Lữ Nguyệt Đồng, Hàn Triết Thao vân...vân. Tán tu trừ khi cơ duyên nghịch thiên, tìm được di phủ của tiền bối cổ nhân, cái kia mới có thể đạt được linh khí.

Mà sở dĩ linh khí thiếu, thứ nhất là Luyện khí sư cực kì hiếm thấy, nghe nói vẻn vẹn chỉ mấy đại gia tộc ở nội tam vực mới có, thứ hai loại tài liệu bao hàm Ngũ Hành tinh hoa này cũng vô cùng trân quý, không bột đố gột nên hồ.

Con đường tu luyện, chính là một quá trình cướp đoạt, đoạt Thiên đoạt Địa đoạt Nhân, muốn an an phận phận trốn ở góc nào đó xa rời thực tế, nhắm mắt làm liều mà nói, cái kia chỉ có thể vô vị cả đời, mặc ngươi là đại thiên tài cũng là không tốt.

Lâm Lạc đem mục tiêu ăn cướp đầu tiên bỏ vào trên người Hàn Triết Thao, tên kia nhiều lần động tâm đối với Tô Mị chúng nữ, tuyệt không thể làm hắn vui vẻ xuống!

Muốn giết Hàn Triết Thao cũng không khó, mấu chốt là như thế nào mới có thể làm được lặng yên im ắng, nếu không một khi sự tình lộ ra ngoài ánh sáng, Lâm Lạc cũng không nhận ra mình là đối thủ của bước thứ tư chí cường giả!

Cái này cần phải hảo hảo châm chước một phen rồi.

- Bản thiếu gia nhẫn không được cơn tức này!

Lữ Hân Bảo quắc mắt nhìn trừng trừng, vỗ xuống cái bàn.

- Hàn đại ca, tiểu tử kia làm hại ngươi trước mặt mọi người xấu mặt, ngươi liền cam tâm sao?

Nhưng sắc mặt Hàn Triết Thao lại bình tĩnh, tuy bị Lữ Hân Bảo nhấc lên gièm pha ngày đó, nhưng lại không có bộ dạng thẹn quá hoá giận chút nào, chỉ là cười nhạt một tiếng, nhấp một ngụm trà:

- Không cam lòng lại có thể thế nào, hiện tại sau lưng hắn là có Bạch Hoán Phong cùng tộc tỷ ngươi làm chỗ dựa!

Lữ Hân Bảo lại vỗ cái bàn, vẻ mặt oán hận:

- Họ Bạch bất quá là một cẩu nô tài, ỷ vào hiện tại có chút địa vị liền dám không đem bản thiếu gia để vào mắt! Tộc tỷ kia của ta... đồ đê tiện ngực lớn, bản thiếu gia thật muốn đè nàng!

Trong mắt Hàn Triết Thao hiện lên một tia khinh thường nói:

- Bất quá, nếu Hân Bảo ngươi thật muốn giết tên kia, ta ngược lại có một biện pháp!

- Biện pháp gì?

Lữ Hân Bảo không khỏi vui vẻ, vội vàng truy vấn.

Sống phóng túng thì hắn mọi thứ đều tinh thông, nhưng muốn hắn động não, cái kia cũng không cần trông cậy vào rồi.

- Tháng sau…

Hàn Triết Thao mới vừa vặn nói một câu, liền thấy cửa phòng đẩy ra, tiến đến một thiếu nữ áo tơ trắng, trong tay bưng một cái chén đĩa, bày biện hai chén trà thơm, hắn lập tức dừng miệng lại không nói.

Lữ Hân Bảo không phát giác cái gì truy vấn:

- Tháng sau như thế nào đây?

Hàn Triết Thao nhìn lướt qua thiếu nữ áo tơ trắng kia, nhíu nhíu mày, ý tứ tự nhiên rất rõ ràng, cái phương pháp này không được truyền qua tai.

- Ah, nàng là hai ngày trước mới vừa bắt tới tay, còn là một chim non, phía dưới thật sự là rất chặt, Hàn đại ca có hứng thú chơi đùa hay không?

Lữ Hân Bảo đem thiếu nữ áo tơ trắng kia ôm trong ngực, nắm váy cô gái kia giở lên, hiện ra hai chân dài trắng như tuyết, rõ ràng không có lấy nội y, nơi riêng tư một mảnh cỏ thơm mềm mại rõ ràng có thể thấy được.

Hắn một lòng muốn biết phương pháp giết chết Lâm Lạc, bộ dáng đẹp như Thiên Tiên của Tô Mị tứ nữ kia luôn ở trong đầu của hắn phiêu phiêu, thậm chí không tiếc đem nữ nhân của mình cùng Hàn Triết Thao chia xẻ.

Hàn Triết Thao hướng thiếu nữ áo tơ trắng kia nhìn thoáng qua, mặc dù nữ tử tuổi trẻ này có trẻ trung hấp dẫn, nhưng tướng mạo chỉ sáu bảy phân, không coi là cực phẩm mỹ nữ, hơn nữa chết lặng không chút biểu tình, hắn tự nhiên sẽ không để ở trong lòng.

Nhưng hắn cũng không có lại kiên trì để cho thiếu nữ đưa nước trà kia ly khai nói:

- Hắc Sát quân mỗi tháng đều có công tích khảo hạch, ba năm tính toán tổng điểm, khảo hạch này là luận võ. Ta nơi này có một loại dược, một mình ăn vào không có mảy may tổn thương, nhưng nếu lại phối hợp một loại dược vật khác, chỉ cần nghe thấy được một chút mùi, công lực sẽ lập tức hoàn toàn biến mất!

Ánh mắt Lữ Hân Bảo lập tức phát sáng lên, hưng phấn ở nơi riêng tư của thiếu nữ trong ngực vuốt ve vài cái nói:

- Chỉ cần đem độc dược này cho Lâm Lạc dùng, thời điểm luận võ hắn nhất định sẽ chết!

- Đúng vậy, ta sẽ dẫn lấy loại dược vật thứ hai, tùy thời cùng hắn giao thủ, giả bộ như thất thủ giết hắn!

Hàn Triết Thao gật gật đầu.

- Bất quá, ta cùng với hắn đã sớm kết xuống đại thù, căn bản không có cơ hội đem loại dược vật thứ nhất xen lẫn trong đồ ăn hoặc nước uống của hắn, đây chỉ có nhờ vào ngươi!

- Ta được không?

- Ngươi là người Lữ gia, có thể phân công một hạ nhân giả mạo danh nghĩa tộc tỷ ngươi tiễn đưa chút đan dược cho tiểu tử kia, tiểu tử kia tất nhiên sẽ không hoài nghi!

Hàn Triết Thao vừa cười vừa nói.

- Không tệ! Không tệ!

Lữ Hân Bảo cũng không có ý thức được Hàn Triết Thao mượn đao giết người, còn ở đằng kia hưng phấn kêu to.

- Hắn nhất định cùng đại nãi ( *nghĩa là ngực lớn ) kia tốt hơn, tuyệt sẽ không hoài nghi đồ đạc đại nãi đưa cho hắn!

Mục đích của Hàn Triết Thao đúng là muốn dụ hắn ra tay, đợi Lâm Lạc vừa chết, Lữ gia cũng chỉ có thể tra được trên người tộc nhân mình! Tuy Lữ Hân Bảo là ăn chơi thiếu gia tiêu chuẩn, nhưng cha hắn ở trong gia tộc lại rất có phân lượng, hơn nữa dưới gối là một cái nhi tử như vậy, tuyệt đối sẽ ra sức bảo vệ, như vậy việc này cũng chỉ tới đó là thôi, dù sao Lâm Lạc chỉ là một người họ khác!

Hắn từ trong lòng lấy ra một cái bình ngọc bỏ lên trên bàn, làm một động tác cắt cổ nói:

- Hân Bảo, cẩn thận không muốn lưu lại hậu hoạn!

Lữ Hân Bảo biết rõ đó là muốn đem tên hạ nhân đi tặng đồ kia diệt khẩu, lập tức gật gật đầu tỏ vẻ minh bạch, Hàn Triết Thao thấy mục đích đạt tới, cũng lập tức cáo từ ly khai.

Chỉ cần Lâm Lạc vừa chết, như vậy bốn mỹ nhân trong nhà hắn còn chạy thoát được lòng bàn tay của mình sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.