Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 639: Bức hôn (2)



Nhưng phá hư vĩnh viễn so với kiến thiết đơn giản, cho dù có thể rất nhanh lại chiêu đến 3000 đại quân, nhưng muốn huấn luyện bọn chúng đến tiêu chuẩn xứng đáng, lại không biết cần bao nhiêu năm!

- Cái gì? Muốn ta gả cho gia hỏa chán ghét chỉ biết nhìn chằm chằm vào bờ mông nữ nhân chảy nước miếng kia?

Lữ Nguyệt Đồng nhảy dựng lên.

- Trừ khi ta chết, các ngươi mang thi thể của ta lên kiệu hoa!

- Ngươi nha đầu kia, Thu Minh nào có không chịu nổi như ngươi nói!

Một mỹ phụ nhìn về phía trên bất quá chừng ba mươi nổi giận trừng mắt nhìn Lữ Nguyệt Đồng:

- Thu Minh là ta nhìn lớn lên, vóc người anh tuấn, lại hướng ngươi một khối tình si, hơn nữa càng là người nổi bật bên trong Bạch gia một đời tuổi trẻ, cùng ngươi đúng là trời sinh một đôi!

Mỹ phụ này tên Bạch Nguyệt Văn, đúng là mẹ của nàng, nàng tự nhiên muốn giúp cháu của mình. Hơn nữa ở trong mắt nàng, con gái gả trở lại Bạch gia mới là lựa chọn tốt nhất.

- Hừ! Hừ! Ta mới không cần, người vẫn là tranh thủ thời gian cùng phụ thân tái sinh một đứa con gái rồi xuất giá đi, ta người cũng đừng nghĩ nữa!

Lữ Nguyệt Đồng cũng sẽ không mắc lừa, Bạch Thu Minh làm người như thế nào, nàng rành mạch.

- Con gái a, việc hôn nhân này cũng không phải là ngươi lắc đầu có thể thoái thác được!

Bạch Nguyệt Văn thở dài, nàng cũng chỉ có một đứa con gái như vậy, bất kể là Bạch gia hay là Lữ gia, ở trong suy nghĩ của nàng đều không có trọng yếu bằng con gái.

- Mẹ, ý của người là…

Lữ Nguyệt Đồng ẩn ẩn có loại dự cảm bất an.

- Trải qua Hàn gia phản loạn, thực lực của Lữ gia chúng ta kịch liệt ngã xuống, Bạch gia lão tổ lại lấy cớ dưỡng thương mang theo người của Bạch gia ở đây, đến thời điểm này bọn hắn đột nhiên đưa ra muốn ngươi gả cho Thu Minh, ngươi nói đây là ý gì?

Bạch Nguyệt Văn chậm rãi nói ra.

Quả nhiên, khu Hổ trục Sói, đuổi đi ác lang, lại nên cầm mãnh hổ làm sao bây giờ?

Sắc mặt Lữ Nguyệt Đồng trắng nhợt:

- Bạch gia là muốn chiếm đoạt chúng ta?

- Dù cho giao tình lại há có thể địch nổi hấp dẫn của linh thạch quặng mỏ!

Bạch Nguyệt Văn hiển nhiên so với Lữ Nguyệt Đồng thấy xa nhiều hơn.

- Hàn gia sẽ làm phản, còn không phải là vì độc chiếm linh quáng sao? Bạch gia chịu xuất binh, dụng ý không ngoài hai cái, nếu Lữ gia không có ở sự kiện lần này bị hao tổn quá nặng, cái kia kiếm một số chỗ tốt liền đi, nhưng nếu rơi xuống tình trạng chưa gượng dậy nổi, vậy bọn họ tuyệt không ngại nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!

Không có trực tiếp diệt Lữ gia, chỉ là không muốn Lữ gia liều ngọc thạch câu phần. Hơn nữa, nếu có thể đem Lữ gia nhập vào Bạch gia mà nói, cái kia còn có thể đạt được một lão tổ bước thứ tư làm trợ lực, nhiều một cường giả bước thứ tư, sẽ gia tăng thực lực Bạch gia thật lớn.

Bởi vậy, Bạch gia tự nhiên muốn nhúng chàm, thật sự không được lại dùng cứng ngạnh.

Đối với Lữ gia mà nói, hiện tại bọn hắn gặp phải tình huống cũng không thể so với trước kia tốt bao nhiêu, chỉ là hiện tại Bạch gia dùng vẫn là thủ đoạn mềm dẻo, nếu Lữ gia ngay cả bước đầu tiên cũng không chịu thỏa hiệp, cái kia có thể nghĩ kế tiếp xảy ra chuyện gì!

- Hơn nữa, đây cũng là ý tứ của lão tổ, hắn lo lắng ngươi tính tình cường liệt, bởi vậy để cho ta tới nói cho ngươi thoáng một phát!

Bạch Nguyệt Văn thở dài, ở cái thế giới này nữ nhân ở vào địa vị yếu thế, nàng cùng phụ thân Lữ Nguyệt Đồng kết hợp cũng là vì gia tộc liên hợp, cũng may Lữ phụ đối với nàng vô cùng tốt, che chở yêu thương.

Sắc mặt Lữ Nguyệt Đồng trắng bệch, nàng cũng không sợ cùng gia tộc chung một chỗ chết trận, nhưng bây giờ gia tộc lại cầm nàng đi ra "hòa thân", hoàn toàn không để ý ý nguyện bản thân nàng, điều này không khỏi làm nàng tâm như tro tàn!

Sớm biết như thế, lúc trước Lâm Lạc mời nàng cùng một chỗ ly khai, nàng còn có thể nói không sao?

Lữ Nguyệt Đồng chăm chú siết hai tay, trong ánh mắt lộ ra sát khí.

- Nguyệt Đồng, nhân sinh cũng chính là chuyện quan trọng như vậy! Hơn nữa, Thu Minh đối với ngươi một khối tình si, gả cho hắn sẽ tốt hơn cho gả cho nam nhân khác nhiều!

Bạch Nguyệt Văn vỗ vai con gái.

- Nói hưu nói vượn!

Một trung niên nam tử đã đi tới, nhướng mày.

- Lữ Kính Vệ ta tuyệt sẽ không đưa nữ nhi của mình tiến vào hố lửa!

- Cha!

Lữ Nguyệt Đồng nhào tới trong ngực người nọ, không khỏi một hồi mềm yếu, nước mắt chảy ra.

- Kính Vệ, ngươi có thể cưỡng qua được ý chí hai nhà sao?

Bạch Nguyệt Văn bất đắc dĩ nói.

- Cưỡng không qua, chẳng lẻ không có thể xa chạy cao bay sao?

Hàn gia bị diệt, Lâm Lạc cũng có thể quang minh chính đại xuất hiện trong Lữ thành. Bất quá, cho dù Hàn gia uy hiếp đã không còn, nhưng Lâm Lạc cũng hiểu được Lữ thành quá nhỏ, đối với hắn ngày sau phát triển bất lợi.

Hắn đi ở trên đường cái, do dự có nên đi Lữ gia cùng Lữ Nguyệt Đồng tạm biệt thoáng một phát hay không, dù sao Lữ gia có thể làm cho Lâm Lạc nhớ rõ cũng chỉ có nàng.

Bất quá, còn không có đợi hắn quyết định, liền chứng kiến một nam nhân bộ ngực vô cùng vạm vỡ, trên đầu dùng áo choàng che lấp lôi kéo tay của hắn đi vào trong ngõ hẻm.

Người nọ tháo áo choàng xuống, lộ ra một khuôn mặt mỹ lệ, nhưng trên sắc mặt lại tràn đầy ảo não nói:

- Không cho cười!

Trách không được bộ ngực vạm vỡ đến khủng bố, nguyên lai không phải đại hán gì, mà là Lữ Nguyệt Đồng! Đây cũng là sau khi Lâm Lạc nghe thấy được mùi thơm quen thuộc trên người nàng, mới dám cho nàng kéo vào trong ngõ hẻm, nếu không đã một chưởng chụp chết.

- Không cười!

Lâm Lạc trong miệng là nói như vậy, nhưng vẫn là "PHỐC" thoáng một phát bật cười, còn ôm bụng, biểu lộ thập phần khoa trương.

- Hỗn đãn!

Lữ Nguyệt Đồng bay lên một cước liền hướng giữa háng Lâm Lạc đá tới, nếu quả thật bị đá trung mà nói, chân thứ ba này của Lâm Lạc thật có khả năng bị đá phát nổ!

Nữ Bạo Long quả nhiên không phải dễ đùa giỡn như vậy!

Lâm Lạc vội vàng thu hồi dáng tươi cười nói:

- Ta còn đang muốn đi Lữ gia cùng ngươi nói gặp lại, ta muốn rời đi!

Lữ Nguyệt Đồng thở dài:

- Ta tới gặp ngươi, là muốn cùng các ngươi chung một chỗ ly khai Lữ gia!

- Vì Bạch gia?

Lâm Lạc lập tức nói ra.

- Bạch Thu Minh muốn kết hôn lão nương, lão nương mới sẽ không gả cho con chó chỉ biết chảy nước miếng kia! Hết lần này tới lần khác lão tổ lại đồng ý việc hôn nhân này, lão nương là vụng trộm chạy đến!

Lữ Nguyệt Đồng vẻ mặt phẫn hận.

Quả nhiên Bạch gia sẽ ra tay, hướng Lữ Nguyệt Đồng cầu thân chỉ là bước đầu tiên, thử xem phản ứng của Lữ gia, nếu như Lữ gia khuất phục lui về phía sau, như vậy bọn hắn sẽ tiến thêm một bước! Võ giả, đặc biệt là ở thời điểm thực lực chiếm ưu thế, tuyệt sẽ không cân nhắc thấy tốt thì lấy!

- Tốt, chúng ta lập tức liền đi!

Lâm Lạc gật gật đầu, hắn cũng không phải người dây dưa dài dòng.

- Đợi một chút!

Lữ Nguyệt Đồng kéo Lâm Lạc thoáng một phát.

- Mượn cánh tay của ngươi dùng thoáng một phát!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.