Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 728: La thiếu gia (1)



Một đại hán cười ha hả, nhìn chằm chằm vào bộ ngực sữa cao vót của Lạc Ngưng Vân không khỏi một trận nuốt nước bọt nói:

- Tuy rằng đại gia không có nhiều linh thạch, nhưng mấy trăm hơn một nghìn vẫn có, tiểu nương tử kia để cho đại gia chơi mấy ngày, đại gia thưởng ngươi một khối linh…

Ba!

Một tiếng giòn hưởng, đại hán kia đã bị tát một tát tai, nhưng xuất thủ không phải Lâm Lạc, mà là một thanh niên tuấn mỹ tuổi còn trẻ, bị hắn giành trước rồi.

- Hừ, dám đường đột giai nhân, còn không xin lỗi người ta!

Hắn tựa hồ giận dữ rồi.

- Nguyên lai là La gia thiếu gia!

Trong tửu lâu nhất thời nghị luận lên, ánh mắt nhìn về phía thanh niên này tràn ngập kính nể.

- Vâng, tiểu nhân biết sai rồi!

Đại hán vừa rồi kiêu ngạo không gì sánh được kia nhất thời trở nên ngoan như quai bảo bảo, lập tức xoay người lại, hướng Lạc Ngưng Vân nói:

- Tiểu nhân có mắt không tròng, đắc tội phu nhân, xin phu nhân coi tiểu nhân như là cái rắm, thả tiểu nhân!

Người này thô lỗ, trong lòng Lạc Ngưng Vân nguyên bản không hờn giận, tuy được xin lỗi cũng không thấy có chuyển biến tốt đẹp gì, chỉ là chán ghét quay đầu đi.

- Cút!

Thanh niên được xưng là La gia thiếu gia kia lại tát một cái đi ra, mà đại hán kia cũng không dám nói một tiếng, bị đánh bay thuận thế ra khỏi tửu lâu, chật vật chạy đi, cũng không biết hắn thanh toán sổ sách hay chưa, nếu không ăn cơm bá vương này cũng không phải chỉ có hai người Lâm Lạc ăn.

- Tiểu nương tử…

Sau khi La gia thiếu gia đuổi đại hán kia đi, liền đặt mông ngồi xuống bên cạnh Lạc Ngưng Vân, nhìn hai má như tuyết áp sương của nàng, không khỏi một trận dâm đãng, nhịn không được đưa tay sờ soạng qua, trong miệng nói:

- Trên mặt nàng có chút bụi, bản thiếu thay nàng phủi đi!

Chi!

Một tiếng vang chói tai, La gia thiếu gia bị đá bay ra cách một trượng xa, lúc này hắn vừa vặn bị đánh bay tới nơi của đại hán lúc nãy, đầu đâm vào bàn, cái mông cao cao nhếch lên, quái dị đến để không ít người đều bật cười.

Nhưng càng nhiều người là dùng ánh mắt kinh nghi bất định nhìn Lâm Lạc, bọn họ tự nhiên đoán được đây là một cước của Lâm Lạc đá, nhưng trong lầu đều là đệ tứ bộ, đệ ngũ bộ cao thủ, cư nhiên không có một ai nhìn ra, này tự nhiên để cho bọn họ đối với thực lực của Lâm Lạc sinh ra cố kỵ.

Tuy rằng La gia thiếu gia chỉ có tu vi đệ tứ bộ, nhưng lá gan lại rất lớn, không sợ Lâm Lạc có khả năng so với hắn cao hơn vài đại cảnh giới chút nào, bưng cái ghế ngồi trở lại, sau đó lấy ra một cây thiết phiến, ba một cái mở ra quạt quạt nói:

- Liễu Nhị, thay vị huynh đệ này giới thiệu thân phận bản thiếu gia một chút!

- Vâng, thiếu gia!

Một nam nhân gầy ốm từ thang lầu đi tới, một bộ nô tài cúi đầu. Nhưng tu vi cũng đạt tới tịch linh cảnh, này phóng tới ba mươi ba ngoại vực cũng có thể trở thành lão tổ tiểu gia tộc rồi.

Hắn xoay người nhìn về phía Lâm Lạc cùng Lạc Ngưng Vân, trên mặt thần tình lập tức kiêu ngạo lên nói:

- Thiếu gia nhà ta tên là La Hoan, chính là tộc nhân dòng chính La gia, bài danh ba mươi bảy, được xưng là tam thất gia!

Lâm Lạc thiếu chút nữa cười phun ra, bất quá La gia này đại khái là La gia trong La, Lý, Phương tam gia bá chủ nội tam vực a, xem ra tộc nhân cũng rất nhiều, chỉ là dòng chính đã chí ít có ba mươi bảy người, sợ rằng quy mô này sẽ không kém Càn Nguyên Quốc Tô gia đi.

- La gia biết chưa? Một trong tam đại thế gia của Nội tam vực, toàn bộ Đông Châu đều phải lấy tam đại gia tộc chúng ta vi tôn, bất luận cái gì dám đối với tam đại gia tộc bất kính, một chữ sát!

Liễu Nhị kia cáo mượn oai hùm, như bản thân mới là La gia thiếu gia, vẻ mặt kiêu ngạo, dáng dấp thực sự để cho Lâm Lạc lắc đầu.

- Tiểu nương tử, loại nam nhân này có cái gì tốt, ngay cả tiền ăn bữa cơm cũng không trả nổi, theo hắn chỉ có khổ cả đời! Tiểu nhị, tất cả chí phí của bọn hắn tính vào phần của ta!

La Hoan sính uy phong nói.

Làm chủ quán tự nhiên không thể không thấy qua nhiều linh thạch như vậy, nhưng ba nghìn thượng phẩm linh thạch a, này không phải một số lượng nhỏ, dù là La Hoan cũng không nhất định cầm đi ra. Phục vụ kia không khỏi do dự lên, khập khiễng không có rời đi.

- Thế nào, còn sợ bản thiếu gia không có tiền?

La Hoan rất khó chịu, này không phải xem thường hắn sao, để hắn ở trước mỹ nhân mất mặt?

- La thiếu, kia là ba nghìn thượng phẩm linh thạch!

Phục vụ ấp a ấp úng nói, một bên dùng con mắt tội nghiệp nhìn La Hoan, không biết đối phương nghe xong còn có nguyện ý coi tiền như rác hay không.

La Hoan vừa cầm lấy chén rượu chuẩn bị uống một ngụm, nhưng sau khi nghe đến chữ số kinh khủng này, cũng không khỏi nghẹn họng, thiếu chút nữa toàn bộ phun ra!

Nương a, hai người này là quỷ chết đói đầu thai sao, cư nhiên ăn đồ vật đạt tới ba nghìn thượng phẩm linh thạch? Hắn tuy rằng là tộc nhân dòng chính La gia, nhưng bởi vì không phải đối tượng gia tộc bồi dưỡng trọng điểm, từng tháng cũng chỉ có một trăm khối thượng phẩm linh thạch, mà này ở La gia cũng là đãi ngộ không gì sánh được rồi!

Ba nghìn thượng phẩm linh thạch với hắn mà nói cũng là một chữ số không nhỏ! Hắn từ trước đến nay tiêu tiền như nước, từng tháng một trăm khối thượng phẩm linh thạch hắn đều dùng sạch sẽ, nếu như nhận xuống khoảng nợ này, này ý nghĩa hắn ở ba năm kế tiếp không thể ăn chơi đàng điếm!

Sắc mặt La Hoan kia đen lại, nhưng hắn đã hạ khẩu, lấy tác phong quần là áo lụa cùng chết sĩ diện của hắn, lời đã ra khỏi miệng là không thể nuốt lại, lúc này cắn răng một cái, miễn cưỡng đưa ra một dáng tươi cười nói:

- Ba nghìn thượng phẩm linh thạch thì có làm sao, bản thiếu gia còn không trả nổi chút tiền đó sao?

Liễu Nhị run run thiếu chút nữa ngã sấp xuống, cái này thực sự là cầm bản thân hại chết rồi, ba nghìn thượng phẩm linh thạch a!

Người trong tửu lâu cũng không phải không thấy sắc mặt của La Hoan, không khỏi đều cười thầm không ngớt. Nhưng bọn hắn cũng càng thêm cảm khái, này là ưu thế khi đầu thai chỗ tốt a, ba nghìn thượng phẩm linh thạch, nhưng vưu vật kiều mị kia nhất định phải lên giường của La gia thiếu gia, ngẫm lại đều để cho bọn họ đố kị, cái này là kiện sự tình sung sướng bực nào a?

- Tiểu nương tử, tay của nàng thật đúng là trắng!

Tuy La Hoan là ăn chơi trác táng, nhưng tập quán là dùng tiền đi đạp, cũng không có khẩu tài gì, ngay cả nói lấy lòng nữ nhân cũng không biết, một bên mê đắm lại muốn dùng tay đi nắm tay Lạc Ngưng Vân.

- Cút!

Lần đầu tiên Lâm Lạc cho hắn một cơ hội, nhưng sự không thể nhịn, nếu người này thấy không rõ tình thế, vậy cần nhắc nhở nhắc nhở rồi. Hắn một chưởng chém ra, cho La Hoan một bạt tai.

Ba… một tiếng giòn vang, không chỉ đánh tỉnh La Hoan, ngay cả những người khác trong tửu lâu cũng cực kỳ khiếp sợ.

Kia là La gia đệ tử, hơn nữa còn không phải chi hệ, mà là tộc nhân dòng chính!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.