Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 82: Toàn bộ diệt (2)



Hai người lực lượng tương đương, nhưng Lâm Lạc có Tử Đỉnh hộ thân, hắn muốn công liền công, muốn thủ thì thủ, chiếm cứ chủ động tuyệt đối. Mà Quách Lĩnh Nguyên phải mỗi thời mỗi khắc toàn lực ứng phó, nếu không một khi bị Lâm Lạc cận thân, thủ đoạn sát nhân quỷ dị kia chính là hắn thấy tận mắt qua, nào dám dùng thân phạm hiểm.

Cho dù Tiên Thiên Cảnh võ giả trường lực liên tục, nhưng mà Quách Lĩnh Nguyên trải qua tiêu hao như vậy, hơn một canh giờ sau, hắn dần dần hiển lộ ra xu hướng suy tàn.

- Tiểu tử, chúng ta có thể lập một hiệp nghị, Bạch Vân Tông thừa nhận Lâm gia ngươi thống trị đối với Bạch Dương trấn, chúng ta nắm tay giảng hòa!

Quách Lĩnh Nguyên bắt đầu nhúng nhượng:

- Từ hôm nay trở đi, Bạch Vân Tông ta bế sơn trăm năm!

Đây cũng không phải hắn muốn lừa gạt Lâm Lạc, bởi vì hiện tại Bạch Vân Tông chỉ còn hắn là một Tiên Thiên Cảnh, căn bản áp trận không được, muốn không bế sơn khổ tu cũng không được!

Lâm Lạc hừ lạnh một tiếng nói:

- Giết chết ngươi xong, Bạch Vân Tông không có Tiên Thiên Cảnh cao thủ nữa, Lâm gia ta làm vẫn là đứng đầu Bạch Dương trấn!

- Tiểu tạp chủng, ngươi không cần phải cho mặt không biết xấu hổ!

- Ha ha, đợi giết ngươi xong, ta liền đi Bạch Vân Tông hủy đi, chắc hẳn các ngươi nhiều năm như vậy cũng vơ vét đến không ít tài vật bảo bối a!

- Bổn tọa liều mạng với ngươi!

Ác chiến liên tục tiến hành, nhưng Quách Lĩnh Nguyên đã là nỏ mạnh hết đà, bị thua là nhất định !

- Bổn tọa không cam lòng a!

Quách Lĩnh Nguyên ngửa mặt lên trời bi thiết, luận tu vi Lâm Lạc căn bản không bằng hắn, nhưng bởi vì có "Pháp khí" kia, liền đem hắn áp chế đến sít sao, tự nhiên làm cho hắn oán niệm tràn đầy.

Trong cặp mắt của hắn hiện lên một đạo tinh hồng, lực lượng cả người đột nhiên bạo tăng!

Lại là vũ kỹ Phệ Nguyên thuật gì kia sao?

Trong lòng Lâm Lạc nói ra, quả nhiên chiến lực của Quách Lĩnh Nguyên đột nhiên tăng nhiều, như đánh máu gà, mạnh mẽ bộc phát ra sức chiến đấu cường đại! Đáng tiếc, đối mặt Tử Đỉnh phòng ngự, đây đều là uổng phí !

Quách Lĩnh Nguyên có lẽ biết rõ điểm ấy, nhưng hắn vẫn là liều mạng, không thử hắn thật sự không cam lòng!

Một nén hương thời gian sau, bí thuật của Quách Lĩnh Nguyên chấm dứt hiệu quả, lực lượng lập tức sụt lùi, bị một quyền của Lâm Lạc oanh bạo, đã trở thành thi thể thứ bảy của Bạch Vân Tông cường giả nằm lại nơi đây.

Bảy Tiên Thiên Cảnh cường giả, toàn bộ bị diệt!

Lâm Lạc thu hồi Tử Đỉnh, vai trái đã hoàn toàn bị máu tươi nhuộm đỏ, sắc mặt của hắn trắng bệch, có loại cảm giác mệt nhọc muốn nằm xuống ngủ một giấc. Hắn kiên cường nâng tinh thần lên, hướng phương hướng Lâm gia lao đi.

Nơi này còn có hơn ba mươi Cương Khí Cảnh cao thủ của Bạch Vân Tông, cũng không phải là Lâm gia trước mắt có thể địch nổi !

. . .

Tuy Lâm gia có hơn bốn trăm người, nhìn về phía trên so sánh với Bạch Vân Tông nhiều hơn mười mấy lần, nhưng cái này giống như là hơn bốn trăm con gà con gặp phải chồn, chiến lực song phương căn bản không có quan hệ trực tiếp!

Bất quá, bởi vì Tiên Thiên Cảnh cao thủ của Bạch Vân Tông toàn bộ đuổi bắt Lâm Lạc, bọn họ rắn mất đầu, cũng không có tự tiện hành động, chỉ là phân tán ra đến đóng ở các nơi, không cho người Lâm gia có cơ hội chạy thoát.

Đánh là không có đánh, nhưng bọn hắn lại liên tục nói móc người Lâm gia, nói lúc này Lâm Lạc hẳn là bị cắt thành nhiều ít khối. Tộc nhân Lâm gia thì là sắc mặt trắng bệch, như bị mất người tâm phúc.

Ngoại giới, Thẩm, Lý hai nhà thì nhìn có chút hả hê, ước gì Lâm gia nhanh bị diệt, để cho bọn họ mau chóng tiếp nhận sản nghiệp vốn thuộc về Lâm gia. Thậm chí còn có một chút Lâm gia tộc nhân ở mấy ngày hôm trước lựa chọn thoát ly, mỗi người mặt lộ vẻ cười lạnh, cười thầm những người lưu thủ Lâm gia kia ngu xuẩn.

Bóng tối hoảng loạn, tuyệt vọng bao phủ trên đầu tất cả mọi người Lâm gia, theo thời gian trôi qua, loại tuyệt vọng này càng ngày càng mãnh liệt, không ít người đều đã là ô ô ô khóc lên.

Người Bạch Vân Tông thì là cười ha ha, đắc ý mà kiêu ngạo.

- Khóc cái gì, người Lâm gia ta, đổ máu không đổ lệ!

Lâm Hành Nam cường chống đứng lên, hắn hư tổn quá lớn, chỉ có thể ngồi ở trên mặt ghế, nhưng giờ phút này hắn phải đứng ra phấn chấn quân tâm.

- Đúng, chúng ta lựa chọn lưu lại, đã có giác ngộ như vậy!

Lâm Hải Nguyên cũng lớn quát.

- Người Lâm gia chúng ta, thề bất khuất!

Càng ngày càng nhiều người gia nhập bên trong hò hét, ngay cả Ngân Mang bị Lâm Lạc lưu lại cũng ở trên vai Lâm Hành Nam gọi tới gọi lui, "Chi nha chi nha" một trận gọi bậy, liên tục quơ hai chân trước rít gào.

- Ha ha, chết đến nơi còn không có giác ngộ, vậy hãy để cho bổn tọa cho các ngươi một nhắc nhở nho nhỏ!

Trong đám người Bạch Vân Tông đi ra một lão nhân Hậu Thiên thập nhị tầng đỉnh phong, khuôn mặt dữ tợn, mang theo tiếu dung tàn khốc.

Hắn vừa xuất hiện liền phóng xuất ra uy áp, bao phủ toàn trường nói:

- Ai lên trước nhận lấy cái chết?

Lỗ mãng cùng dũng khí chính là hai việc khác nhau, đối mặt Hậu Thiên thập nhị tầng cao thủ này, tất cả mọi người lựa chọn trầm mặc, nhưng hiện tại trầm mặc chỉ là vì đại chiến bộc phát cuối cùng.

- Ha ha, không phải mới vừa nói được hùng hổ sao? Như thế nào, hiện tại không người nào dám đứng ra sao?

Người nọ kiêu ngạo cười to.

- Vậy thì để ta lãnh giáo một chút!

Thân hình Lâm Lạc lóe lên, xuất hiện ở trước mặt người nọ, tay áo bay bổng, phiêu dật xuất trần. truyện copy từ .

- Hí!

Chứng kiến Lâm Lạc trở lại, tất cả mọi người đều hít một hơi lương khí!

Lúc trước Lâm Lạc cùng bảy đại Tiên Thiên Cảnh cao thủ của Bạch Vân Tông chính là đồng thời rời đi, nhưng hiện tại chỉ có Lâm Lạc trở về, cái này nói rõ cái gì?

Chẳng lẽ, bảy Tiên Thiên Cảnh cao thủ này đều bị Lâm Lạc làm thịt?

Đây chính là bảy Tiên Thiên Cảnh cao thủ a, không phải bảy gà đất chó kiểng!

Trên người Lâm Lạc vết máu loang lổ, tuyệt đối là vừa trải qua một phen đại chiến, không thể nào là chạy nhanh bỏ qua bảy người kia lại vụng trộm trở về, mà tuyệt đối là một đường giết trở về !

Nếu như nói Tiên Thiên Cảnh cao thủ củaBạch Vân Tông vẫn tồn tại, như vậy lúc này vì cái gì không có xuất hiện? Không có khả năng bị Lâm Lạc bỏ qua cự ly lớn như thế nha!

Bảy người kia. . . thực sự toàn bộ chết rồi?

Trong khoảng thời gian ngắn, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh!

Lâm Lạc bình tĩnh mà nhìn xem Cương Khí Cảnh cao thủ sắc mặt trắng bệch này, cười nhạt một tiếng nói:

- Mời!

Mời con mẹ ngươi a! Cương Khí Cảnh cao thủ này ngay cả tâm tình khóc cũng đã có, tu vi Cương Khí Cảnh của hắn đủ nhét răng Tiên Thiên Cảnh cường giả sao? Người ta tùy tiện một ngón tay cũng có thể oanh giết hắn rồi, cái này ra tay chính là muốn chết a!

Nhưng hắn không đánh cũng không có nghĩa là Lâm Lạc sẽ không xuất thủ!

Phốc…

Một ngón tay của Lâm Lạc duỗi ra, một đạo kình khí tuôn qua, trên trán Cương Khí Cảnh cao thủ này lập tức nhiều hơn một lỗ máu, ngửa mặt lên trời mà ngã xuống, hai mắt vẫn trợn lên, tựa hồ kháng nghị Lâm Lạc rõ ràng là Tiên Thiên Cảnh cường giả, đối với "Tiểu bối" như hắn ra tay không sợ mất mặt sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.