Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 823: Hoàn ân (1)



Nếu như đối phương còn ở đây mà nói, hắn sẽ lấy Thần Tửu hồi báo, hiện tại Lâm Lạc là tu vi Tinh Vương suy đoán, đối phương chí ít cũng phải là cảnh giới Tinh Hoàng, Thần Tửu tất nhiên đối với hắn có giúp ích cực đại.

Đương! Đương! Đương!

Thanh âm quen thuộc vang lên, chỉ thấy một đại hán xích lõa thân trên đang gõ chùy, liệt hỏa chiếu rọi ra một thân mồ hôi nhễ nhại.

Đúng là đại hán rèn sắt để Lâm Lạc lĩnh ngộ Chiến Thiên Quyết kia!

- Ân?

Ánh mắt của đại hán rèn sắt ngưng lại, bởi vì hắn hoảng sợ phát hiện tu vi của Lâm Lạc dĩ nhiên tiến nhập Tinh vực!

Tuy rằng hắn cùng với Lâm Lạc hầu như ngay cả nói chuyện cũng không có nói qua, lúc trước Lâm Lạc chỉ là nhìn thấy động tác của hắn mà lĩnh ngộ tới ảo diệu của Chiến Thiên thập bát thức, để lại cho hắn ấn tượng khắc sâu, đến nay còn nhớ kỹ thiếu niên kia thiên phú nghịch thiên.

Nhưng ngắn ngủn ba mươi năm sau, niên thiếu này cư nhiên từ Huyễn Linh cảnh sưu sưu sưu thẳng lên Tinh Vương nhị trọng thiên, này... ngay cả Khương Huyền Binh là Tinh Đế nhất trọng thiên cũng không khỏi có loại cảm giác không thể tin được hai mắt bản thân.

- Trước đây đa tạ tiền bối thụ nghệ chi đức!

Lâm Lạc cung kính vái chào.

- Ta đã nói qua, đó là chính ngươi nhìn thấy, bản thân lĩnh ngộ, cùng ta không quan hệ, không cần cảm tạ!

Khương Huyền Binh nhàn nhạt nói, hắn không muốn cùng yêu nghiệt đến đáng sợ này dính dáng quá sâu.

- Tuy rằng tiền bối là vô tâm, nhưng đối với vãn bối mà nói, là chân chính thụ nghệ chi ân! Tu vi của vãn bối cùng tiền bối chênh lệch quá nhiều, cũng không có thứ tốt gì có thể hồi báo tiền bối. Đây là lễ vật của một vị tiền bối khác ban cho vãn bối, vãn bối mượn hoa hiến phật, phân tiền bối một phần. Rượu này có thể trợ giúp người lĩnh ngộ đại đạo, đối với tu vi của tiền bối có thể có trợ giúp!

Lâm Lạc lấy ra một bình Thần Tửu, cung kính đặt ở trước cửa tiệm thợ rèn.

Khương Huyền Binh thật ra là cảm thấy đồ vật mà Lâm Lạc đưa cho hắn không có tác dụng, dù sao hai người trong lúc đó chênh lệch quá xa! Tuy Tinh vực Chí tôn là cực mạnh ở hạ giới, nhưng Tinh Vương cùng Tinh Đế lại là thiên địa khác biệt, căn bản không thể so sánh!

Nhưng Lâm Lạc vài lần tha thiết cảm tạ, Khương Huyền Binh đối với hắn sinh ra hảo cảm, thân thủ thu hồi bầu rượu trên mặt đất nói:

- Ngươi cũng là vì Cổ Nguyên động mà đến sao? Ta cho ngươi một lời khuyên, không nên nhúng vào vũng nước đục này!

- Cổ Nguyên động?

Lâm Lạc không khỏi kinh ngạc.

- Nguyên lai ngươi không biết, vậy ngươi đến đây làm gì?

Trên mặt nghiêm túc của Khương Huyền Binh lộ ra một dáng tươi cười.

- Vãn bối muốn gặp một người, bất quá Cổ Nguyên động là chuyện như thế nào!

Lâm Lạc không che dấu nói.

Khương Huyền Binh khoát tay áo nói:

- Không biết liền không biết, việc này đối với ngươi tai hại vô ích, nhớ kỹ, nghìn vạn lần không nên tham gia!

Lâm Lạc không hiểu gì cả, nhưng hắn cũng sẽ không tùy tiện đáp ứng người khác cái gì, bởi vì hắn cũng không phải người không thủ tín. Hắn chỉ là nói:

- Vãn bối sẽ cố gắng châm chước!

Bất quá, Khương Huyền Binh cũng không tiết lộ chuyện Cổ Nguyên động, Lâm Lạc cùng hắn nói vài câu, cũng chỉ biết đối phương họ Khương, ngay cả tên cũng không hiểu được. Nhưng rất nhanh thợ rèn đã có khách nhân tới, Lâm Lạc mơ hồ rời đi.

Này tất nhiên là Khương Huyền Binh thi triển năng lực, không muốn cùng hắn tiếp xúc quá sâu. Lâm Lạc cười cười, hắn là không có ý muốn mượn danh hào Tinh Đế của đối phương đi làm cái gì, hôm nay đưa tới Thần Tửu cũng chỉ là báo đáp đối phương thụ nghệ, song phương rốt cuộc thanh toán xong rồi.

Thân hình Lâm Lạc phiêu động, ở trong thành tìm chỗ ở lại.

Ba ngày sau, một cổ khí tức bá đạo không gì sánh được quyển qua, võ giả toàn bộ Lữ thành đều là hai chân mềm nhũn, ba ba quỳ xuống.

Lâm Hồng Hoang tới rồi!

Lâm Lạc bay vút lên không, truy tung mà đi, ở trên một tòa cao sơn thấy được Lâm Hồng Hoang đang ngạo nghễ mà đứng, vẫn như cũ khí phách tuyệt luân, tựa hồ toàn bộ thiên địa đều phủ phục dưới chân hắn xưng thần.

- Tìm ta có chuyện gì không?

Lâm Hồng Hoang cũng không phải loại người lề mề, tuy ba mươi năm không thấy, nhưng hắn cũng căn bản không có bao nhiêu ý tứ, một bộ lão tử sinh ngươi ngươi đi ra xong sẽ không quan hệ gì tới lão tử nữa.

- Bọn người Bao sư huynh có khỏe không?

Lâm Lạc hỏi trước.

Lâm Hồng Hoang nhướng mày, đối với Lâm Lạc luôn quan tâm người ngoài là không thích, nhưng không thích thì không thích, người đối diện này cũng là con hắn, hơn nữa cảnh giới đề thăng thực sự kinh khủng đến quá mức, ba mươi năm đã đạt đến Tinh Vương nhị trọng thiên, tiếp qua ba mươi năm nói không chừng sẽ cùng hắn sánh vai rồi!

Tuy rằng hắn cũng là kỳ tài ngút trời, nhưng so sánh với Lâm Lạc lại thua kém rất nhiều.

Nếu tiểu tử này còn có thể lại thủ đoạn độc ác một chút là tốt rồi!

Trong lòng Lâm Hồng Hoang không khỏi cảm khái, lần đầu tiếc nuối không nên để Lâm Lạc tự mình cất bước, bằng không có hắn tự mình chỉ đạo, Lâm Lạc tất nhiên sẽ thành cá tính thiết huyết, mà không phải như bây giờ luôn nữ nhi tình trường.

- Bọn họ đều tốt!

Hắn không nhịn được nói.

- Đây là Thần Tửu do huynh đệ kết bái của ta ủ chế, để lại cho người một bình!

Ngữ khí của Lâm Lạc cũng rất ngạnh, tuy Lâm Hồng Hoang khí phách ngang dọc, nhưng bản thân Lâm Lạc cũng là chiến ý tận trời, không chút nào thua kém lão tử của hắn, hơn nữa quan hệ tới Nghiêm Thanh, hắn đối với phụ thân này không có khả năng quá thân.

- Thần Tửu?

Lâm Hồng Hoang có loại cảm giác không biết nên khóc hay cười, trong mắt Tinh Vực Chí tôn bọn họ không có thể vật gì đều có thể có chữ "Thần" được, muốn có chữ này phải thật cùng Thần giới có liên quan!

Thế nhân nói Thần công, Thần vật, Thần thú gì đó, trong mắt bọn họ hoàn toàn là chê cười, hiện tại Lâm Lạc cư nhiên cầm một bình "Thần" tửu đi ra, này thật để hắn ngay cả tức khí cũng sinh không dậy nổi.

Bất quá, xem đây cũng là một mảnh hiếu tâm của Lâm Lạc, này dù sao cũng là con trai độc nhất của hắn, hậu đại duy nhất của Lâm gia. Lâm Hồng Hoang vẫn phải muốn cấp cho Lâm Lạc một chút mặt mũi, lúc này cầm lấy bầu rượu, mở nắp bình, dự định uống một ngụm hết sạch.

- Đừng có uống hết, lưu cho bọn người Bao sư huynh một ít!

Lâm Lạc vội vã nhắc nhở.

Sắc mặt Lâm Hồng Hoang không khỏi méo xệch, tiểu tử thối này hiếu kính đồ vật cho lão tử còn song phân nhân tình, bất quá chỉ là một bầu rượu mà thôi, sao cứ lè nhè… di!

Hắn dù sao cũng là Tinh Hoàng tam trọng thiên, đã phi thường tiếp cận Tinh Đế tồn tại, nắp bình mở ra đã nghe tới một cổ rượu vị nồng nặc, để hắn bỗng nhiên thấy được mảnh nhỏ đại đạo, rất nhiều thứ nhìn không ra, sờ không tới tựa hồ đều có dấu hiệu buông lỏng!

Thần Tửu! Thực sự là Thần Tửu!

Tiểu tử này phúc duyên thực sự là nghịch thiên a!

Trong lòng Lâm Hồng Hoang cảm khái, một võ giả muốn đi đến đỉnh thế giới, thiên phú kỳ thực cũng không phải là trọng yếu nhất, cần tu khổ luyện càng là thứ yếu, then chốt là phúc duyên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.