Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 866: Cứu giá



So sánh đơn giản nhất, thiên phú thần thông thật giống như công pháp, công pháp càng cao cấp võ giả đương nhiên càng lợi hại, mà độ tinh thuần huyết mạch thì quyết định tính đầy đủ của công pháp, ôm nửa bản công pháp cấp cao tu luyện có lẽ còn lợi hại hơn nguyên bản công pháp cấp thấp, nhưng nếu như chỉ có một phần mười, một phần trăm đây?

Lâm Lạc có được huyết mạch Thiểm Điện tộc tinh thuần nhất, có thể đạt tới độ cao của Nghiêm Chấn Kiền năm xưa, bởi vậy Nghiêm Kiếm Tâm bọn hắn mới cực độ xem trọng hắn, còn đưa cho Nghiêm Nhược Thánh đoạt xá hắn.

Từ điểm đó có thể thấy được huyết mạch của Thiểm Điện tộc kỳ thật cũng không được quá tinh thuần, cho dù là Nghiêm Chấn Kiền năm xưa ngộ đạo rất cường đại, nhưng do chế ngự bởi độ đầy đủ của “công pháp”, nhóm người Nghiêm Kiếm Tâm đã không thể phát huy trọn vẹn.

Nhưng Phong Sở Liên thì khác!

Tuy rằng nàng trước sau chỉ xuất thủ hai lần, nhưng hai lần đều dễ dàng đem La Nghiễm Nghĩa đóng băng, điều này tuy có quan hệ tới uy lực của đế binh, nhưng về phương diện khác cũng có uy lực của thiên phú thần thông!

Thiên phú thần thông ở trong cuộc chiến của Tinh Vực cấp nổi lên tác dụng cực kỳ mấu chốt!

Bởi vì thiên phú thần thông cũng không phải năng lực Tinh Vực cấp, mà là thần đạo!

Mặc kệ là có hoàn chỉnh đầy đủ hay không, dù chỉ là một miếng tàn phiến cũng là một tàn phiến thần đạo! Xem Lâm Lạc nắm giữ không gian bí thuật, ngay cả nhóm Tinh Đế lão tổ cũng bị hắn phóng trục liền biết rõ.

Đương nhiên, đó là bởi vì Lâm Lạc chiếm được bí mật của Cấm tự, ở không gian thuật đã đi được rất xa, tương đương như dùng công pháp cao cấp tiến hành nghiền áp.

Mà bản thân thiên phú thần thông của Phong Sở Liên đã thật cường đại, hơn nữa huyết mạch của nàng phi thường thuần túy, điều này có thể để cho nàng dễ dàng đóng băng một lão tổ Tinh Đế tam trọng thiên!

Đối thủ như vậy, mặc cho ai gặp phải cũng thấy nhức đầu!

Nhưng chỉ nhức đầu còn chưa đủ làm nhóm Tinh Đế lão tổ phải lui bước, trên người Lâm Lạc có bảo vật quan hệ tới việc bọn hắn có thể thành thần, bọn hắn tuyệt không khả năng biết khó mà lui!

- Phong hậu, thiên hạ nơi nào không kiếm được lương tế, chỉ cần giao ra người này, tứ đại tộc chúng ta nguyện làm ba sự kiện cho Phong hậu!

Nghiêm Kiếm Tâm trao đổi ánh mắt cùng ba người khác, lại nói ra.

Đây là một sự hứa hẹn rất lớn!

Nhưng điều này đối với một nữ vương ngạo kiều có hữu dụng sao? Nữ vương đại nhân vẫn luôn cho rằng cả thiên địa đều vây quanh nàng mà chuyển, đừng nói ba sự kiện, nàng nói mỗi lời đều là tiên chỉ, người trong thiên hạ hẳn phải nghiêm túc nghe theo!

- Mấy lão xú trùng, mỗi người các ngươi lưu lại một bàn tay, bổn hậu có thể bỏ qua mạng chó cho các ngươi!

Phong Sở Liên ngạo nghễ nói, hoàn toàn không hề lưu mặt mũi cho người ta.

Da mặt đám người Nghiêm Kiếm Tâm co rút lại!

Tuy rằng Phong Sở Liên cũng tiến vào Tinh Đế, có được tư cách ngang vai ngang vế cùng bọn hắn, nhưng nhất trọng thiên cùng tam trọng thiên khác biệt nhau rất lớn, đây là sự thật! Nhưng Phong Sở Liên mở miệng lại gọi là “lão xú trùng”, “mạng chó”, khiến những chí cường quyền cao chức trọng nhân gian làm sao không nổi giận?

- Phong hậu, ngươi muốn cùng thánh địa cùng tứ đại tộc làm kẻ địch sao?

La Nghiễm Nghĩa lạnh lùng nói. Thánh địa cùng tứ đại tộc đối phó Lâm Lạc luôn áp dụng xu thế liên thủ, tránh cho bọn hắn vì bùng nổ thù cũ trái lại để Lâm Lạc chiếm tiện nghi chuồn mất.

Đương nhiên, xu thế liên thủ đợi sau khi đánh chết Lâm Lạc sẽ chấm dứt, đến lúc đó vì tranh đoạt bảo vật khẳng định còn có thể nhấc lên một trận gió tanh mưa máu, nhưng đó là chuyện sau này.

Thật không ngờ Lâm Lạc còn có thể tìm được cường viện cấp Tinh Đế, liên minh yếu ớt giữa thánh địa cùng tứ đại tộc tự nhiên chỉ có thể miễn cưỡng duy trì.

- Lão xú trùng, ngươi đang ở đây uy hiếp bổn hậu?

Phong Sở Liên căn bản không đem Tinh Đế lão tổ để vào mắt, miệng còn đang nói, nhưng một kiếm đã vung ra ngoài.

Lần này La Nghiễm Nghĩa cũng không sơ sẩy, hai tay đánh ra một đạo kình khí.

Nhưng thiên phú thần thông sở dĩ cường đại là bởi vì đã vượt qua trình tự cấp Tinh Vực, băng sương lực cuốn tới, La Nghiễm Nghĩa lại trúng đòn, nhưng hắn cũng đồng dạng phát động thiên phú thần thông, thạch hóa thuật mở ra, ngăn chặn công kích của nàng.

- Tiện nhân!

Hắn không còn tâm tình thương hương tiếc ngọc, song chưởng vung ra triển khai công kích.

- Lão xú trùng, ngươi muốn giết phu quân bổn hậu trước, sau đó còn nhục bổn hậu, bổn hậu phải đem ngươi bầm thây vạn đoạn, bắt thịt thối của ngươi đem cho cá ăn!

Phong Sở Liên ngạo nghễ nói, băng sương lĩnh vực mở ra, đế binh tung hoành.

Tuy rằng cảnh giới của nàng hơi thấp, nhưng trong đại cảnh giới cũng không thiệt thòi hơn nữa không bị cấp bậc áp chế, mà thiên phú thần thông của nàng lại vượt xa La Nghiễm Nghĩa, còn có thêm một bảo vật tiếp cận bán thần khí, hoàn toàn chiếm lấy thượng phong, sau mấy chiêu đã đem La Nghiễm Nghĩa chặt chẽ trấn áp.

- Các vị còn không giúp đỡ!

La Nghiễm Nghĩa tức giận tới cực điểm, ưu đãi cũng không phải một mình hắn độc hưởng, há có thể buộc hắn một mình ra sức!

- Kiếm Tâm huynh, chúng ta trước tiên giết nghiệt tử đoạt lại Thần Đạo quả, đợi khi ngộ được đại đạo mới từ từ tính toán nợ cũ với thánh địa!

Trần Trác Nhĩ quay đầu nói.

- Cứ làm như thế!

Nhóm lão tổ tứ đại tộc nhất trí trong hành động, bỏ qua Phong Sở Liên không để ý tới, hướng Lâm Lạc phát khởi công kích.

Bên kia lão tổ Tinh Đế hai nhà Phương, Lý cùng hai Tinh Đế của Yêu tộc đồng thời phát động công kích đối với Lâm Lạc. Hiển nhiên Phong Sở Liên dây dưa cũng không có tác dụng, mọi người đều là chí tôn Tinh Đế, đều rơi vào tiết tấu người này không làm gì được người kia.

- Lớn mật!

Phong Sở Liên làm sao khoan dung người khác đối phó Lâm Lạc, thân ảnh chợt lóe, phát động thiên phú thần thông hướng tám lão tổ đồng thời phát ra đóng băng.

Có lẽ thiên phú thần thông của Thiểm Điện tộc cùng Thủy tộc đều có chất lượng cao hơn Phong Sở Liên, nhưng nếu tính độ tinh khiết trong huyết mạch Phong Sở Liên chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, lực băng phong của nàng căn bản không có một lão tổ nào dám bỏ qua!

Oanh! Oanh! Oanh!

Nhóm lão tổ Tinh Đế đồng loạt xuất quyền kích chưởng, từ trong băng phong phá đi ra, nhưng sắc mặt cả nhóm người đều thật khó xem, chín Tinh Đế không ngờ lại bị một nữ nhân kiềm chế đến sít sao, làm mặt mũi họ không còn chút ánh sáng!

Phong Sở Liên được thế không buông tha người, Băng Sương Nhận tiếp tục công tới, đế binh bắt đầu phát huy ra uy lực khủng bố của mình.

Chín lão tổ không thể không liên thủ nghênh đón, tứ đại tộc đương nhiên thành một khối, mà thánh địa cũng thành một phái, song phương chính là kẻ thù truyền kiếp tuyệt không khả năng hỗ trợ cho nhau.

Trên đời tuyệt đối không ai có thể đối kháng ngay mặt đối với chín Tinh Đế liên thủ, nhiều nhất là chật vật bỏ chạy! Nhưng nếu có thêm một thanh đế binh tiếp cận bán thần khí, tình huống hoàn toàn ngược lại, biến thành chín lão tổ tận lực chống đỡ, tùy thời đều có thể tan tác bỏ chạy tứ tán!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.