Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 939: Cục diện hỗn loạn (1)



Tuy một trận chiến Tuyệt Hổ thành người biết rõ danh tự Lâm Lạc cơ hồ chết hết, Lâm Lạc ở trong trận chiến ấy phát ra tác dụng chỉ truyền lưu ở trong thánh địa, nhưng từ Lâm Hồng Hoang liên tưởng đến Lâm Lạc cũng không kỳ quái, một cái là người mà nội tam vực cũng muốn liên thủ đối phó, cái khác là Thiếu chủ thế lực thần bí.

Mọi người tự nhiên sẽ nghĩ, cái thần bí thế lực này rõ ràng là của Lâm Hồng Hoang, mà Lâm Lạc là nhi tử của Lâm Hồng Hoang, nội tam vực Tam gia muốn đối phó Lâm Hồng Hoang đúng là Lâm Lạc gây ra họa!

Mà kết quả lại để cho tất cả mọi người chấn kinh đến con mắt rơi đầy đất, cao thủ của nội tam vực tam đại gia tộc cơ hồ chết hết!

Tuy cái này hoàn toàn là suy đoán không hiểu thấu, nhưng không thể không nói vẫn là mày mò đụng phải chuột chết đoán trúng một ít, chỉ là Lâm Hồng Hoang căn bản không phải chủ thế lực thần bí gì, mà trái lại là đối thủ một mất một còn!

Nhưng Bạch gia gia chủ làm sao lại biết, vừa nghĩ tới ngay cả nội tam vực Tam đại hào phú đối mặt thế lực thần bí này cũng muốn sát vũ mà về, Bạch gia hắn lại tính toán cái gì?

Mà cái này cũng có thể giải thích vì cái gì Lâm Lạc vừa ra tay là linh nhục hiếm thấy, đối với loại thế lực thần bí này mà nói, muốn săn giết một đầu linh thú chính thức còn không đơn giản sao? Về phần vì cái gì sẽ cùng Lữ gia nhấc lên quan hệ, cái kia cũng không rõ ràng, có thể là cố ý ít xuất hiện a!

Bạch Y Nhân tự nhiên muốn giữ gìn thể diện của Bạch gia, ỷ vào cùng Lâm Lạc có vài phần giao tình cười nói:

- Nguyên lai là Lâm công tử ở trước mặt, mấy trăm năm không thấy, phong thái của Lâm công tử càng hơn trước kia!

Cái gì đây, mới vừa rồi còn trừng mắt, như thế nào trong lúc đó trèo lên giao tình?

Tất cả mọi người là xem không hiểu rồi.

Lâm Lạc không có hứng thú cùng nữ nhân khẩu Phật tâm xà, tâm cơ thâm trầm này nói nhảm, chỉ là khoát tay áo, hướng Tào Vân Kiếm nói:

- Tào huynh, ta là trưởng bối của tiểu tử này, hôm nay đặc biệt đến cầu thân, mong rằng Tào huynh thành toàn!

Mẹ nó, lại bị vẽ mặt nữa!

Bạch gia ở Tử Lâm vực là bá đạo bực nào, nhưng ở chỗ này lại liên tục ba lượt bị người trần trụi bỏ qua, cái này để cho thể diện của Bạch gia đặt ở đâu?

Bất quá Bạch gia gia chủ bởi vì vẫn còn nghĩ về phân lượng mấy chữ Thiếu chủ thế lực thần bí kia, trong khoảng thời gian ngắn ngược lại cũng không nói gì, cũng không có xuất hiện đánh đập tàn nhẫn mà mọi người chờ đợi.

Nhưng Bạch gia gia chủ nhịn được, cũng không có nghĩa là Nhạc trưởng lão cũng nhịn được, đôi cậu cháu này rõ ràng đang đào góc tường nhà hắn, chẳng phải là không có để hắn vào mắt chút nào sao? Nếu hắn còn muốn nhịn xuống mà nói, về sau còn có mặt mũi gì ở Bách Nguyệt Tông?

Nhạc trưởng lão đang muốn ra tay, nhưng một người điều khiển chương trình hôn lễ lại run rẩy đi tới nói:

- Tông chủ, mấy vị trưởng lão, nếu không tiến hành hôn lễ mà nói, chỉ sợ sẽ trể giờ lành!

Tào Vân Kiếm nhướng mày nói:

- Tiếp tục hôn lễ, không thể trễ giờ lành!

Thái Lạc khẩn trương, đang muốn nói chuyện, lại bị Lâm Lạc một bả đè đầu vai xuống, đối với hắn khẽ lắc đầu, để cho hắn cường hành khắc chế xuống.

- Giờ lành đến, chú rể tân nương vào khánh đường!

Xướng lễ quan cao giọng hô.

Hai bên trái phải Đại sảnh tất cả đi tới một nhân vật mới, bên trái là một chú rể mặc hỉ bào màu đỏ, bộ dáng vẫn còn tính toán anh tuấn thanh tú, mặt phải là tân nương tử, đồng dạng một thân hỉ bào màu đỏ, trên đầu che lấy khăn hỉ, bước nhẹ lay động, rất có tư thế thướt tha.

- Này, các ngươi nhường đường một chút!

Có người đối với hai người Lâm Lạc nói ra, bọn hắn xác thực chặn đường của tân nương tử tiến vào.

- Tiểu tử, đến lượt ngươi lên rồi!

Lâm Lạc buông lỏng tay trên vai Thái Lạc ra.

Thái Lạc sững sờ, nhưng chứng kiến Lâm Lạc đối với chú rể kia chớp chớp mắt, hắn lập tức hiểu được, lúc này đem tay áo phất lên, XÍU...UU thoáng một phát tựu nhào tới.

- Lớn mật!

Thấy Thái Lạc rõ ràng dám ra tay tập kích tân lang, vô luận là Tào Vân Kiếm hay là Nhạc trưởng lão đều giận tím mặt, thậm chí các trưởng lão khác cũng đều lộ ra sắc mặt giận dữ, đây chính là tổng đàn của Bách Nguyệt Tông. Thái Lạc ở chỗ này làm càn, tổn hại là thể diện của cả Bách Nguyệt Tông!

Bắt đầu mọi người còn cố kỵ là hiện trường hôn lễ, không muốn ra tay giết người, phá hủy hào khí vui mừng, không nghĩ tới Thái Lạc rõ ràng to gan lớn mật, đây là đang tự tìm đường chết!

XÍU...UU!!

Nhạc trưởng lão đồng dạng chụp một cái đi ra, hắn là gia gia của chú rể, tự nhiên do hắn ra tay thỏa đáng nhất. Lực lượng Hạo Linh cảnh đỉnh phong cuồn cuộn mà động, tuy hắn không phải Ngũ Hành linh căn toàn bộ, nhưng đạt tới cảnh giới này muốn đạt được Sinh Linh đan đẳng cấp cao tự nhiên không có cái gì khó khăn, hắn đồng dạng là Ngũ Hành đồng tu, chỉ là không cách nào hình thành tiểu thế giới mà thôi.

Nhưng thân hình của hắn mới đập ra, dưới chân lại đột nhiên vấp ngã. Đúng là ngã gục một cái, ngay cả răng cửa cũng văng đi ra mấy khỏa, máu tươi chảy dài, để cho hắn nhìn về phía trên nhiều thêm vài phần dữ tợn.

Hạo Linh cảnh cao thủ sao có thể vô duyên vô cớ ngã bổ nhào, cái này tất nhiên là bị người ám toán!

Nhưng là ai ra tay?

Trong mọi người ở đây, ngoại trừ Bạch gia gia chủ là Chủ Linh cảnh mạnh nhất nhân gian ra, còn có thể có người khác sao?

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đem ánh mắt nhìn chằm chằm đến trên người Bạch gia gia chủ, về phần Thái Lạc cùng chú rể chiến đấu ngược lại không có người để ý rồi.

Bạch gia gia chủ trong cả đời cũng không biết trải qua bao nhiêu chuyện xấu, nhưng bị người oan uổng vẫn là lần đầu! Hơn nữa, cái oan này còn căn bản rửa không sạch. Trong mọi người ở đây cũng xác thực chỉ có hắn có thể làm được điểm ấy!

Nhưng mấu chốt là hắn không có làm ah!

Đừng nói người tốt không muốn ủy khuất, dù là ác nhân cũng không muốn lưng vác oan ức như vậy, sắc mặt Bạch gia gia chủ thối hắc, vốn lấy thân phận của hắn là khinh thường hướng những người địa vị thấp này giải thích cái gì, bằng không thì là tự làm mất thể diện Bạch gia!

Cái oan này, hắn không nhận cũng phải nhận, để cho sắc mặt của hắn làm sao có thể không biến thành màu đen?

Chú rể kia bất quá là tu vi Huyền Linh cảnh, đâu có thể nào là đối thủ của Thái Lạc, một chưởng đè xuống liền bị trấn áp! Người này tuy lông mày xanh đôi mắt đẹp, nhưng lại là tiêu chuẩn bên ngoài tô vàng nạm ngọc, lập tức dọa đến sắc mặt trắng bệch, kêu lên:

- Gia gia cứu ta! Cứu ta!

Gây ra động tĩnh lớn như vậy rồi, tân nương cũng đem khăn hỉ từ trên đầu hái xuống, tú mục quét qua, lập tức lộ ra biểu lộ vừa mừng vừa sợ:

- Thái Lạc!

- Tử Sương…

Hai người trẻ tuổi cách không nhìn nhau, tình ý liên tục, coi như là kẻ đần cũng biết giữa hai người tất có chuyện! Khó trách người ta muốn đánh đến tận cửa, vốn là vợ chồng son tình đầu ý hợp, hiện tại bị người cứ thế chia rẻ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.