Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 942: Một chầu loạn tát (2)



- Ách…

Thời điểm mọi người ở đây kinh ngạc, Bạch gia gia chủ phát ra một tiếng rên rỉ tỉnh lại.

Hắn còn không có phát hiện mình là như thế nào ngất đi, một thân đứng lên, trong hai mắt tất cả đều là mờ mịt chi sắc.

- Tiểu tử, nằm xuống cho bổn tọa!

Ý thức của hắn còn không có quay tới, thấy Lâm Lạc quay lưng về phía mình, lập tức nộ khí xông đỉnh, lại lần nữa nhảy lên phát khởi công kích. Hắn kiêng kị thế lực thần bí sau lưng Lâm Lạc, người nọ là sẽ không giết, nhưng như thế nào cũng muốn để cho Lâm Lạc xem chút ít nhan sắc!

Lâm Lạc nhướng mày, lão gia hỏa này như thế nào còn phân không rõ tình huống? Chính hắn đã không biết xấu hổ, cái kia Lâm Lạc cũng không cần khách khí rồi!

- Thái Lạc, tới, vả miệng lão gia hỏa này!

Lâm Lạc thuận miệng nói ra, đây là muốn giúp cháu ngoại trai lập uy.

Thái Lạc nghé con mới đẻ, nghe vậy chỉ yêu không sợ hãi, lập tức kích động mà ném chú rể chạy vội tới, giờ khắc này, chú rể kia hoàn toàn là nhân vật không quan trọng gì.

Khẩu khí thật lớn, vậy mà để cho một Toái Linh cảnh tiểu tử đi tát tai Chủ Linh cảnh chí cường giả? Đầu óc không thanh tỉnh đi à nha? Coi như là Chủ Linh cảnh cao thủ Ngũ Hành linh căn đều đủ cũng không có tư cách như vậy!

Nhưng Thái Lạc lại tràn đầy tin tưởng, Lâm Lạc là ai, Tinh Đế Chí Tôn, nhân gian mạnh nhất, muốn dồn một Chủ Linh cảnh tiểu võ giả còn không đơn giản?

Mà tu vi Toái Linh cảnh tát Chủ Linh cảnh cao thủ, cái này là trướng mặt bực nào? Quả thực là giẫm lên thi thể người khác thành tựu uy danh của mình!

Thái Lạc bị kích động mà chạy tới, một cái tát vỗ hướng mặt Bạch gia gia chủ.

Ahhh, thật đúng là dám ra tay ah!

Tất cả mọi người có loại cảm giác nhắm mắt không đành lòng nhìn, bởi vì hậu quả của Thái Lạc có thể nghĩ, tuyệt đối là bị Bạch gia gia chủ nổi giận trái lại một cái tát đánh nát bấy!

- Thái Lạc…

Tào Tử Sương kinh hô một tiếng, tràn đầy tuyệt vọng.

BA~!

Một tiếng giòn vang, một chưởng này của Thái Lạc rắn rắn chắc chắc mà vỗ vào trên mặt Bạch gia gia chủ!

Tĩnh! Tiếng kim rơi cũng có thể nghe được!

Thực tát lên rồi hả?

BA~! BA~! BA~!

Thái Lạc giống như đánh đến mức nghiện, một cái tát đón lấy một cái tát, thanh âm này càng lúc càng thanh thúy!

Tất cả mọi người hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người!

Khuôn mặt của Bạch gia gia chủ cũng từ bạch chuyển hồng, từ hồng chuyển qua xanh mét, cuối cùng biến thành hắc sắc! Đây không phải bị tát, mà là tức đi ra!

Hắn không phải là không muốn trốn, không muốn tránh, không muốn hoàn thủ, nhưng căn bản ngay cả một đầu ngón tay cũng không nhúc nhích được, một cổ áp lực vô cùng cường đại khống chế được thân thể của hắn, để cho hắn chỉ có thể bị tát mặt cực kỳ tàn ác.

Cái mất mặt này tự nhiên là ném đến nhà bà ngoại rồi, nhưng Bạch gia gia chủ càng nhiều hơn nữa là sợ hãi, bởi vì muốn đem hắn một Chủ Linh cảnh cao thủ chế trụ như vậy, điều này cần thực lực cường đại hạng gì?

Hắn tuy là người ở ba mươi ba ngoại vực, nhưng với tư cách Chủ Linh cảnh chí cường giả, hắn vẫn là biết rõ một ít che giấu, ví dụ như Chủ Linh cảnh cùng Thần Cảnh tầm đó, có lẽ còn có một cảnh giới!

Chẳng lẽ Lâm Lạc là cao thủ cảnh giới này?

Nếu không, lại há có thể đem một Chủ Linh cảnh chí cường giả áp chế đến không hề có lực hoàn thủ?

BA~! BA~! BA~!

Trong tràng một mảnh tĩnh mịch, chỉ có âm thanh rút mặt thanh thúy kia đang không ngừng vang lên.

- Dừng tay…

Hồ trưởng lão lớn tiếng nói, hắn có thể lôi kéo bốn gã trưởng lão khác, hoàn toàn là vì Bạch gia quan hệ, nhưng hiện tại Bạch gia gia chủ bị một Toái Linh cảnh võ giả nho nhỏ tát trở thành như vậy, thể diện mất hết, ngay tiếp theo bốn trưởng lão kia sẽ hiển lộ ra thái độ lắc lư.

Hắn đau khổ tìm cách, há có thể sắp thành lại bại, lúc này trong lòng của hắn có nhiều kiêng kị hơn nữa cũng muốn nhảy ra!

Ánh mắt Lâm Lạc quét qua nói:

- Sinh ý lại tới nữa, Thái Lạc, đổi người đánh a!

- Vâng, cậu!

Thái Lạc cực kỳ hưng phấn, tuy mặt mỗi người đều là không sai biệt lắm, thế nhưng mà tát mặt loại có thân phận, có địa vị này cảm giác sẽ bất đồng!

Hắn như là ác lang chụp mồi, nhảy đến trước người Hồ trưởng lão, ba ba ba, cái tát liền rút, giống như mỗi người ở trước mặt hắn đã thành tiểu nhi ba tuổi, không hề có lực hoàn thủ!

Cao thủ!

Tuy đại bộ phận tân khách đều có thể nhìn ra thực lực Thái Lạc, nhưng có thể tùy tiện tát mặt Chủ Linh cảnh cùng Hạo Linh cảnh cao thủ, cái này thực khả năng cũng chỉ có Toái Linh cảnh sao?

Cái gì gọi là thâm tàng bất lộ? Cái gì gọi là giả heo ăn thịt hổ? Là cái này!

Cường giả vĩnh viễn đều thắng được tôn nghiêm, ai có năng lực tát Chủ Linh cảnh, Hạo Linh cảnh cao thủ, tự nhiên cũng có thể được đến mọi người sùng bái.

- Thái Lạc, không thể bên nặng bên nhẹ, còn có mấy người đang chờ nữa!

Lâm Lạc thuận miệng nói ra.

- Ân!

Thái Lạc hưng phấn gật đầu, như là ác bá cướp cô dâu, đem tất cả trưởng lão của Bách Nguyệt Tông đều bắt đi qua, nguyên một đám thay nhau ăn tát. Sau lần lập uy này, lại để cho bọn hắn thần phục với Tào Vân Kiếm thống trị tự nhiên dễ như trở bàn tay, con rể tốt như thế, lo gì Tào Vân Kiếm không nhanh gả con gái?

Sự tình phát triển đến lúc này, đã hoàn toàn ngoài dự liệu của mọi người, một đám trưởng lão Bách Nguyệt Tông cùng Bạch gia gia chủ đều phảng phất đã trở thành tiểu nhân vật không biết võ công, bị người ba ba ba mà tát vào mặt liên tục!

Tào Vân Kiếm có ngốc cũng có thể biết, có thể điên cuồng đánh những cao thủ này ý nghĩa cái gì! Đừng nói hắn không được, dù là lão tử của hắn tiến vào đến Chủ Linh cảnh cũng không thể nào làm được!

Cao thủ như vậy, lại mong chờ làm con rể của hắn, vậy lựa chọn của hắn còn có thể khó sao?

- Lâm huynh, có thể cho ta một chút mặt mũi, tha gia phụ một lần không!

Tuy Bạch Y Nhân sợ đến đáy lòng run rẩy, nhưng lão tử mất mặt, ngay cả địa vị của nàng ở Bạch gia cũng sẽ hạ xuống, nên đánh bạo tiến lên cầu tình.

Lâm Lạc nhướng mày nói:

- Tất cả mọi người Bạch gia lập tức rời đi, vĩnh viễn không được lại đặt chân lên Lãng Nguyệt vực!

- Vâng! Vâng!

Bạch Y Nhân gật đầu như đảo hành tây, dù cho không có Lâm Lạc phân phó, Bạch gia cũng không có ai còn dám đặt chân lên khối hiểm địa này.

Lâm Lạc phất phất tay, áp chế trên người Bạch gia gia chủ lập tức hóa giải, nhưng lá gan của Bạch gia gia chủ lại mập cũng không dám đối với Thái Lạc động võ, Lâm Lạc có thể vô thanh vô tức chế trụ hắn, đây cũng không phải là chênh lệch một tầng lực lượng, hắn thật muốn ra tay cầm Thái Lạc làm con tin, cái kia sẽ chỉ làm mình bị chết không minh bạch!

Bạch gia gia chủ vội vàng mang theo tộc nhân rời đi, Bạch Y Nhân liên tiếp quay đầu, cuối cùng không dám cùng Lâm Lạc kéo giao tình gì, tuy nàng biết rõ lúc này cảnh giới của Lâm Lạc đã vượt qua xa nàng có thể tưởng tượng, nếu như có thể đậu vào quan hệ sẽ để cho nàng nhất phi trùng thiên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.