Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 15: Thầm mến sau khi thất bại tiếp tục thông cáo 2




Cứ như vậy, tôi và Chu Lỵ chiếm giữ căn phòng ở ngoài của Phương Dư Khả. Bởi vì nền móng yếu kém của tôi, theo Phương Dư Khả mà nói là hầu như không có nền móng, tôi phải thức đêm đọc sách. Thời gian mới đầu Phương Dư Khả luôn luôn mắng tôi là đồ ngốc, sau đó cậu ta cũng hiểu được một điều đơn giản là dù có mắng tôi cũng không thể cải tạo được những suy nghĩ ngu ngốc của tôi, phần lớn thời gian giải đáp thắc mắc, cậu ta tương đối phiền muộn, thỉnh thoảng lại nhìn lên trời xanh điều chỉnh tâm tình để tiếp tục khai sáng cho tôi.

Con nhóc Chu Lỵ này, vừa phải ôn tập vừa phải động não, lại còn có thể nói những vấn đề đã hiểu rõ ràng là không rõ rồi làm bộ hỏi Phương Dư Khả, tỉnh thoảng chống cằm cắn cắn bút, chớp chớp đôi mắt to, làm bộ đáng yêu. Còn tôi lại muốn giả vờ những chỗ không hiểu là đã hiểu, ít phiền phức tới Phương Dư Khả, nhưng cho dù tóc trên đầu tôi bị vò thành tổ chim thì tảng đá vẫn là tảng đá, xem không hiểu.

Phương Dư Khả rõ ràng là trọng sắc khinh bạn. Khi Chu Lỵ hỏi cậu ta, cậu ta đều thiện ý trả lời, giải thích cho con bé từ đầu đến cuối; đến lượt tôi lại toàn lời nói ác độc, cho tôi mấy điểm then chốt rồi mặc tôi tự hỏi mình. Lý do của cậu ta rất đơn giản: “Đầu óc không vận động sẽ rỉ sắt. Chuyện ngồi mát ăn bát váng làm ít một chút vẫn tốt hơn.” Tôi tội nghiệp hì hục làm cả nửa ngày mới làm ra, làm xong cậu ta còn nói: “Đầu óc cô có chút lười biếng, làm nhiều lần chẳng phải cũng làm được rồi sao?”

Trong đề tài buồn chán như vậy phấn đấu mấy ngày, Chu Lỵ rốt cuộc không chịu được nữa, về nhà tắm ngủ, định ngày hôm sau sẽ cuốn gói trở lại. Còn tôi thì nhảy lên giường của Phương Dư Khả để ngủ. Hai ngày nay thời gian ngủ của tôi rút ngắn so với ngày thường. Mỗi lần buồn ngủ không chịu được nữa tôi đều chạy tới phòng ngủ của Phương Dư Khả, ngủ tới bất tỉnh, khi tỉnh lại cũng không rửa mặt đánh răng, ngay lập tức đọc sách. Phương Dư Khả bị tôi làm cho có chút suy nhược thần kinh, lại không dám ngủ trên giường, sợ tôi trong vô thức sẽ nằm thẳng lên người cậu ta mà không hay biết. Mỗi khi mêt mỏi cậu ta đều ngủ trên sofa trong phòng khách.

Còn tôi đang ngủ say cũng không biết tai họa đang tới.

Tôi bị một tiếng hét chói tai đánh thức. Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy Như Đình che miệng nhìn tôi không chớp mắt. Tôi nhức đầu nhắm hai mắt lại, hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng tôi nghe được giọng nói nam khàn khàn quen thuộc: “Như Đình, trong này nhất định có hiểu lầm…”

Lúc này thiếu chút nữa đến lượt tôi hét lên. Tôi bật người dậy, không sai, chính là Tiểu Tây, anh cũng sững sờ đứng ở một bên.

Trong hoảng loạn, tôi lau nước miếng bên miệng theo thói quen. Hiện tại nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh. Vốn không có chuyện gì, cần gì phải hoảng hốt?

Tôi cười cười với Như Đình: “Như Đình, mình là học sinh. Đàn ông nhà cậu thật lợi hại, vấn đề gì về máy tính cũng không làm khó được cậu ta…”

Như Đình không nói gì, đôi mắt hồng hồng nhìn tôi, còn nhìn cái giường dưới mông tôi một chút.

Tôi chỉ tiếp tục nói: “Cậu cũng biết, trong lớp máy tính mình đều ngủ. Nay phải học bù lại một chút, nhưng cái môn này quá khô khan, đọc một chút là mệt, vì vậy mới mượn cái giường này. Cậu đừng hiểu lầm, dù tớ có muốn phát sinh chuyện gì thì Phương Dư Khả nhà cậu cũng không cho a. Trong mắt cậu ta có một mình cậu. Hắc hắc…” Hiên nay tôi chẳng cần thể diện, tổn hại mình trước mặt Tiểu Tây cũng chẳng quan tâm. Chỉ là tôi bắt đầu chán ghét chính mình trong lòng. Tôi có định kiến với Như Đình, ngầm giúp đỡ Chu Lỵ, nhưng mỗi lần nhìn thấy Như Đình lại không tự chủ được biểu hiện ra tính cách nô tỳ, giống như mình thật sự có lỗi với cô ta vậy. Cuối cùng không lỗi cũng thành có lỗi.

Tôi đứng dậy tới toilet rửa mặt. Những chữ số, thuật toán đang nhảy ra khỏi đầu, nay lại còn trộn lẫn thêm cả tình tiết máu chó thế này nữa. Tiếng hét của Như Đình và vẻ mặt khó xử của Tiểu Tây đều làm tôi đau đầu. Ông trời đại khái đã hối hận khi quăng vận may vào đầu tôi, bắt đầu phản công cướp lại.

Tôi trở lại phòng khách, nhìn thấy Như Đình vẫn còn ngây ngốc nhìn cái giường kia. Tôi không biết cái giường kia có gì đáng giá mà cô ta nhìn chằm chằm lâu như vậy. Thậm chí tôi còn bắt đầu tưởng tượng hay là trên giường có bí mật mà chỉ có Phương Dư Khả và Như Đình biết, cái giường thiêng liêng như thế lại bị tôi nằm lên, phá hủy hết cả mỹ cảm. Phương Dư Khả cuồng sạch sẽ, còn Như Đình cuồng sạch sẽ trong tâm lý.

Vì vậy tôi bắt đầu lặp lại giải thích, cuối cùng tôi tuyệt vọng nói: “Nếu có gì cần cứ nói, mình thi xong sẽ mua giường mới tặng cho hai người. Nhưng trước khi thi mình thật sự không có thời gian.”

Như Đình lúc này mới có phản ứng lại rồi nói: “Không cần cậu mua, lát nữa tôi sẽ mua. Tôi ngại nó bẩn.”

Tôi tức giận, cảm giác chính mình bị tát một cái thật mạnh, nhưng tôi vẫn kiềm chế nói: “Như Đình, cậu không nên khắt khe như thế. Mình thề, nếu có chuyện gì xảy ra mình sẽ bị sét đánh không được chết tử tế. Mình chỉ ôn tập mệt mỏi mới nằm nghỉ một lát.”

Tôi nhìn về phía Tiểu Tây cầu cứ. Tiểu Tây nhìn tôi một chút rồi vỗ vai Như Đình nói: “Như Đình, em nghĩ nhiều rồi. Lâm Lâm không phải người như vậy. Có phải em phản ứng thái quá hay không?”

Nghe xong lời này, nước mắt tôi lập tức rơi xuống, giống như chính mình chịu uất ức. Dù sao Tiểu Tây nhìn nhận chuyện này thế nào, đối với tôi rất quan trọng.

Như Đình ngồi xổm xuống, gục đầu vào trong lòng, thấp giọng khóc: “Cậu ấy chưa bao giờ để em ngủ trên giường của cậu ấy. Cậu ấy nói cậu ấy thích sạch sẽ, em tin. Em đợi nhiều năm như vậy lại không bằng mấy tháng của người ta. Lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ em đã biết có một số thứ em không có cách nào ngăn cản…”

Tôi té xỉu. Con mẹ nó, không ngờ náo loạn cả nửa ngày như vậy lại chỉ bởi vì tính cuồng sạch của Phương Dư Khả. Tôi cứ nghĩ rằng cô ta hiểu lầm quan hệ của chúng tôi, không ngờ người ta lại siêu việt như vậy, suy nghĩ có thể bay lên đến trình độ như thế này.

Tôi lau nước mắt, một tay kéo Như Đình, một tay chỉ vào Tiểu Tây: “Như Đình, cậu đừng rối loạn như vậy. Mình không biết Phương Dư Khả có thích cậu hay không, đó là chuyện giữa các cậu. Nhưng mình có thể xác định: mình thích anh ấy.”

Khi tôi nói ra những lời này, tất cả mọi người ngoại trừ tôi đều hóa thạch, kể cả Phương Dư Khả đang đứng ở cửa, cầm túi nước chanh và đồ ăn vặt trong tay.

Khi bọn họ bắt đầu tỉnh lại thì đến lượt tôi hóa thạch. Giờ tôi mới ý thức được, lăn qua lộn lại, tôi đã bán đứng chính mình.

Hiện trường trở nên xấu hổ không gì sánh được. Chúng tôi ngồi xuống cạnh chiếc bàn trong phòng khách. Trên bàn còn bày đầy những đề bài ôn tập máy tính vô cùng thê thảm.

Tôi hắng giọng nói với Như Đình: “Cậu xem, mình tới ôn tập, không phải sao? Trên quyển vở này mực xanh là mình viết, mực đỏ là Phương Dư Khả nhà cậu giải đáp. Chữ mình hơi xấu, cậu đừng cười.”

Vẻ mặt Phương Dư Khả trầm xuống rất thối. Tôi lý giải được tâm tình của tên nhóc này. Chỉ cần là một người con trai đều không chịu nổi một người bạn gái có bệnh đa nghi nặng như vậy. Hơn nữa tôi phát hiện tính độc chiếm của Như Đình cũng quá mạnh, chỉ có một cái giường cũng đã muốn chết đi sống lại. Tôi thương hại liếc nhìn Phương Dư Khả một cái, tiện thể nhìn Tiểu Tây đang cúi đầu một chút.

Trong trận này Tiểu Tây có thể tính là người hy sinh, bỗng nhiên xem phải trò cười, còn bỗng nhiên bị người ta thổ lộ. Hơn nữa tôi đoán Tiểu Tây nhất định đang tự hỏi, tôi rốt cuộc là vì dàn xếp ổn thỏa hay nhân cơ hội thiên thời địa lợi nhân hòa mà thật tình thông cáo.

Phương Dư Khả lạnh lùng hỏi Như Đình: “Đánh chìa khóa từ khi nào?”

Như Đình cúi đầu không nói, trong mắt rất nhanh lại đầy ập nước.

Bầu không khí có vẻ bị đóng băng.

Tôi cảm thấy tình thế lúc này có chút khó xử, phải nói gì đó để mọi người vui vẻ, vì vậy tôi nhìn Tiểu Tây, thâm tình nói: “Tiểu Tây, vừa rồi là em nói thật, không phải vì dỗ Như Đình, Em thật sự thích anh.”

Tiểu Tây nhìn tôi một chút, nhìn Phương Dư Khả một chút, rồi lại nhìn tôi một chút, như không dám tin lại nhìn Phương Dư Khả.

Tôi đành phải cường điệu một lần nữa: “Em đã thích anh rất lâu. Là nhất kiến chung tình, đáng tiếc kết quả lại không phải lưỡng tình tương duyệt.”

Khóe miệng Tiểu Tây giật giật, nói: “Thật ra anh có…”

“Em biết.” Tôi ngắt lời anh, tuy đây là chuyện thật nhưng tôi vẫn không muốn nghe chính miệng anh tàn nhẫn nói ra. “Vì vậy, em sẽ càng cố gắng làm cho anh thích em.”

Lúc này đổi lại là Như Đình nhìn tôi một chút, rồi lại nhìn Tiểu Tây một chút.

Trong ánh mắt Tiểu Tây xuất hiện chút sầu muộn: “Cần gì phải vậy? Anh chỉ coi em như em gái.”

Lần này là Như Đình ngắt lời anh: “Em nghĩ Lâm Lâm nói có lý. Yêu thì theo đuổi, anh có bạn gái thì sao? Hơn nữa bạn gái anh không phải muốn chia tay với anh sao?”

Tôi vô cùng khâm phục Như Đình dám nói như vậy, nhất là câu cuối cùng làm tôi xúc động mạnh. Tôi kích động cầm lấy tay Như Đình: “Muốn chia tay? Vì sao?” Tôi cũng không quan tâm đến ánh mắt tổn thương của Tiểu Tây, đối với tôi, tin tức này có thể cứu vớt cây gỗ di động là tôi, tôi phải nắm lấy nó thật chặt.

Như Đình sợ hãi nói: “Thật ra mình cũng không biết chị Di Liên có tính là bạn gái của Tiêu Tây hay không. Mọi người biết chị ấy rất chung tình với hội phó, bị cái gì đó kích thích mới tìm đến Tiểu Tây.”

Thì ra cái người hưởng thụ sự yêu chiều của Tiểu Tây mà không biết xấu hổ kia gọi là Di Liên!

Tiểu Tây cười khổ nói: “Như Đình, nha đầu kia, sao lại nói tổn thương người ta như thế? Nói ít đi một câu cũng không chết. Anh và cô ấy chia tay thì sao? Trong lòng anh có bóng tối, những cái bóng này xua đuổi cũng không đi. Anh biết làm bộ ở cạnh người mình không thương sẽ làm đối phương tổn thương thế nào. Di Liên ở bên anh, anh biết rõ cô ấy còn lưu luyến hắn ta, anh cũng hy vọng thời gian qua đi sẽ tốt hơn. Cuối cùng chẳng phải chỉ có anh đau khổ sao? Lâm Lâm, anh không hy vọng khi anh ở bên em sẽ mang đến cho em sự đau khổ này. Em từ bỏ đi.”

Tôi có chút tức giận, tên khốn nhà anh có cơ hội thử ở bên Di Liên nhưng lại keo kiệt không cho tôi một cơ hội? Tôi hô lên: “Không, anh có bóng tối, em sẽ làm ánh mặt trời. Một ngày nào đó, khi bóng tối không còn, chúng ta sẽ yêu nhau.”

Phương Dư Khả vẫn không lên tiếng, đi tới nhà bếp lấy ra mấy chai bia, cười nói với chúng tôi: “Được rồi, có ai như các người sao? Thổ lộ, từ chối, sống chết quấn lấy, các loại đều nói bên tai bọn tôi, coi bọn tôi là không khí sao? Uống chút bia, uống xong hai người về đi. Còn Chu Lâm Lâm, cô sắp xếp sách vở lại, cầm về tự mình xem. Bây giờ để đạt tiêu chuẩn nhất định không có vấn đề. Chăm chỉ một chút còn có thể lấy điểm cao nữa. Nếu vẫn không hiểu cô có thể trực tiếp hỏi Tiểu Tây đi.”

Sắc mặt Phương Dư Khả có chút tái nhợt, trong nụ cười có chút đau khổ. Tôi không biết sự đau khổ này có phải có phải như một thầy giáo phóng thích học sinh hay không, để cho cậu ta trong happy có sad hoặc trong sad có happy?