Học Viện Ác Mộng

Chương 12-13



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đối mặt với phòng học không một bóng người, Lâm Dật có chút dở khóc dở cười. Bàn học sắp xếp chỉnh tề, mặt sau lại là mấy cái ghế dựa đổ ngả đổ nghiêng, cùng ngày hôm qua, hôm trước, hôm trước nữa giống nhau như đúc.

Hắn thở dài, chỉ có thể mở ra sổ điểm danh, nho nhỏ viết lên “Toàn bộ vắng học”.

Từ khi rời khỏi nhà Lương Thiên Dục thẳng tới nay, các học sinh liên tục nghỉ một tuần lễ, Lâm Dật cũng như mùa thu quét lá rụng thê lương ngồi trong lớp đợi một tuần lễ.

“Lâm Dật lão sư, mời giải thích cho ta một chút! Tại sao học sinh lớp G liên tục một tuần lễ không có đi học?!” Trong tổng văn phòng, phó hiệu trưởng tức giận đùng đùng, cầm lấy sổ điểm danh vỗ mạnh lên bàn, tức giận phải đến dựng râu trừng mắt. Lâm Dật rụt cổ tùy ý phó hiệu trưởng mắng to, suy nghĩ lại bay đến một nơi rất xa, rất xa.

Không còn cùng Lương Thiên Dục thân cận, cuộc sống của Lâm Dật cũng không có quá nhiều thay đổi, chẳng qua là phải đối mặt với lớp học không một bóng người, cơn tức giận của phó hiệu trưởng, cùng với các lão sư khác nhạo báng, cười hắn vô năng, ngay cả một lớp học mấy chục người cũng không quản nổi.

Thời gian ăn cơm trưa, hắn không còn xuống tầng dưới mà chuyển lên ăn trong phòng làm việc. Chẳng qua bên cạnh thiếu một người luôn bám theo kêu hắn sao lại ăn ít như vậy, khó trách thân thể lại gầy yếu.

Lâm Dật cảm thấy chính mình thích nghi rất khá, ngồi trong lớp học một mình một người cũng không có gì không tốt. Ân, cứ như vậy, mình sớm muộn cũng phải cuốn gói khỏi đây đi?

Lâm Dật giật mình… Bây giờ đối với hắn, có hay không ở lại ngôi trường này đã muốn không có gì khác biệt… Là vì thiếu người kia ở bên cạnh sao?

Không, không phải… Không nên là như vậy…

Hắn hoảng hốt không cẩn thận đánh đổ cốc cà phê, chất lỏng màu đen thuận theo mép bàn nhỏ xuống áo sơ mi màu trắng, loang thành một mảng vết bẩn.

Hắn nhìn chòng chọc vết bẩn kia ngẩn người một trận rồi mới hồi phục lại tinh thần, đem cốc giấy bỏ đi nhưng cũng không chà lau mặt bàn, mặc kệ cho cà phê vẫn còn lan tràn trên bàn, đứng dậy, tựa hồ đã ra một cái quyết định.

“Ai nha! Mới sáng sớm mấy giờ đã có ai ấn chuông a?”. Sáng sớm cũng đã đến chín giờ, chuông cửa nhà Ngô Dịch Khải mãnh liệt vang lên, hắn bực mình làu bàu, tóc tai tán loạn mặc áo ngủ bò xuống giường ra mở cửa.

“Di Di? Lão sư?” Ngô Dịch Khải sợ tới mức kêu to. Tuy rằng không biết vì sao Lương Thiên Dục bảo mọi người không được đi học nhưng hắn tội cũng chưa lớn tới mức làm lão sư phải tìm đến tận cửa a, có tìm thì phải tìm đầu sỏ gây họa kia chứ…

“Ách, Ngô đồng học sớm!” Lâm Dật xấu hổ chào hỏi, biết mình đột nhiên xuất hiện có điểm kì quái.

Ngô Dịch Khải nhanh chóng quay lưng dùng tay chải vuốt lại đầu tóc, chỉnh chỉnh lại quần áo, ít nhất nhìn cũng không đến nỗi quá luộm thuộm .(*)

“Khải…Là ai vậy?”, trong phong truyền tới thanh âm nửa mê nửa tỉnh của một người, Lâm Dật định ngó vào xem là ai thì Ngô Dịch Khải vội vàng đóng cửa phòng lại.

“Lão, lão sư, tới sớm như thế có chuyện gì sao? Sẽ không phải là tới gọi…gọi ta đi học chứ?” Ngô Dịch Khải hỏi.

“Không… Kỳ thật…Là thế này… Ta tới nhà của học sinh Lương nhưng không gặp ai, ngươi có biết y ở nơi nào không?” Không có biện pháp, tìm không được Lương Thiên Dục, Lâm Dật chỉ biết bình thường ở lớp y thân với Ngô Dịch Khải nhất, đành cứu ngựa chết thành ngựa sống, đi hỏi thử.

Trước là một người truy một người trốn, bây giờ là một người trốn một người truy, kẻ trung gian như Ngô Dịch Khải cũng thật khó xử. Biết hai người có khúc mắc, Ngô Dịch Khải buồn rầu gãi gãi đầu, “Cái kia… Ta cũng không rõ lắm… Bất quá mỗi khi buồn bực, Dục thường tới một gian pub lắc lắc…”

Đón nhận ánh mắt vội vàng của Lâm Dật, Ngô Dịch Khải đành phải nhanh chóng viết vào trên mu bàn tay hắn tên và địa chỉ của gian pub kia.

Nhưng ở trước khi đi Ngô Dịch Khải gọi lại Lâm Dật, khẽ thở dài. “Ai, lão sư. . . Dục hắn thực thích ngươi… Ngươi biết không?”

Những lời này làm Lâm Dật đình chỉ cước bộ, ót như bị đánh mạnh một cái .

Thích…? Lường Thiên Dục…thích hắn?

(*) Nguyên gốc là “dơ dáy bẩn thỉu” nhưng ta thấy nó hơi vô lý + … quá nên đổi lại một chút 

Chạy vội tới ngã tư, người đi đường cùng cảnh vật cứ như gió lướt nhanh qua, mồ hôi trên lưng ướt đẫm, Lâm Dật nắm chặt tay, trong óc lung tung hiện lên vô số hình ảnh, mỗi cái đều có hình ảnh của y.

Hắn vốn cho rằng, Lương Thiên Dục chỉ luôn đùa bỡn mình. Tìm người cường bạo hắn, dùng đĩa ghi hình uy hiếp hắn, là bởi vì không cho phép có người làm trái ý y. Cứ coi như ngắn ngủi lộ ra đồng tình hoặc ôn nhu cũng chỉ là nhất thời cảm thấy hứng thú mà thôi.

Chính là. . . Thích?

Lương Thiên Dục. . . Sẽ thích hắn… ?

Tim của hắn đập thật nhanh. Bình thường thiếu vận động lại đột ngột chạy nhanh một quãng đường dài làm đùi Lâm Dật có chút đau nhưng cước bộ không hề chậm lại.

Tới! Tới! Phảng phất như có thanh âm trong đầu hô to giục hắn nhanh lên.

Kia thân ảnh một tuần lễ không thấy làm hắn mong nhớ ngày đêm dần dần hiện ra rõ ràng.

Tại một gian pub thuộc sản nghiệp của Lương gia, Lương Thiên Dục một tay chống đầu tựa vào quầy bar, trầm tư, một tay cầm ly rượu trong suốt. Một tuần lễ không thấy, y tựa hồ có điểm gầy đi, đây đúng hay không đại biểu… y vẫn còn nhớ tới mình?

Suy nghĩ dị thường trong sáng, một phân chần chừ trong nháy mắt đều bị vất ra sau đầu. Bởi vì hắn trong thâm tâm tự nói với mình, muốn gặp y.

“Lương Thiên Dục!” Nghe tiếng hắn gọi, dung nhan quen thuộc quay đầu lại, vừa nhìn thấy là ai gọi mình, Lương Thiên Dục trừng lớn mắt.

“Lão sư. . . !” Lương Thiên Dục không nghĩ tới Lâm Dật thế nhưng sẽ tìm đến mình, chính là hắn làm sao biết được nơi này? Y trong đầu nghĩ tới chắc chắn là Ngô Dịch Khải.

Tiểu tử đó…Lương Thiên Dục có xúc động muốn ngay lập tức chạy tới nhà Ngô Dịch Khải đánh người.

Nhưng sự tình gì xem ra đều kém trọng yếu hơn người trước mắt. Lương Thiên Dục nhảy xuống ghế dựa, hai chân theo bản năng kích động đứng lên.

Tại sao? Hắn tại sao lại đến tìm y?… Y nghĩ đến, một tuần trước, hắn đã cự tuyệt mình.

“Ngươi sao lại tới nơi này?” Mặc kệ những cảm xúc đang bốc lên trong lòng, y vẫn tỏ vẻ giận tái mặt lạnh giọng hỏi.

Nói cho y biết, đáp án kia…Đúng. . . Không cần chờ mong nhiều lắm. . . Liền như lần trước giống nhau, kết quả là ngược lại bị thương chính mình.

Lâm Dật ngốc lăng tại chỗ, nhìn Lương Thiên Dục, trong khoảng thời gian ngắn, lại không biết nên nói cái gì mới tốt.

Hắn thật sự , hắn thật sự …

Không lên tiếng, nước mắt liền chầm chậm từ hai gò má chảy xuống.

“Đã lâu không gặp…” Rất muốn nhìn thấy ngươi. . .

Nhưng muốn nói nhất, quả nhiên vẫn là câu kia…

“Lương Thiên Dục. . . Nguyên lai. . . Ta… Ta vậy…” Lâm Dật cà lăm, thở sâu, cố lấy dũng khí, “Ta vậy… Vô cùng. . . Thực thích…”

Lương Thiên Dục khẩn trương, nín thở chờ đợi câu nói của hắn.

“Ta cũng rất thích… Ta cũng rất thích gian pub này!”

“Cáp? !” Lương Thiên Dục thiếu chút nữa té xỉu.

Không được! Hắn nói không nên lời!

Lâm Dật cứng đơ người, cuối cùng tại ánh mắt chết lặng của Lương Thiên Dục mà đỏ mặt lí nhí bồi thêm một câu.

“Pub… Lão bản… nhi tử…Ngô!”

Nửa câu nói còn lại bị cường ngạnh nuốt vào, Lương Thiên Dục không thể ức chế cảm giác dâng trào trong lòng, đè lại Lâm Dật, mút lấy đôi môi phấn nộn nhu nhuận, đầu lưỡi luồn vào trong khoang miệng hắn tùy ý đảo lộn, quấn lấy.

Khoảng trống trong tâm, cuối cùng cũng lại được lấp đầy….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.