Học Viện Ác Mộng

Chương 42



Đều tự mang trong mình tâm sự cùng nghi ngờ, hai người dĩ vãng không có cái gì bất đồng chính là tự âm thầm áp lực che giấu bất an của mình, một người lo lắng vì gần đến hạn định bảy ngày, một người bị trách nhiệm cùng luân lý dày vò, nếu như bình thường hai người nhất định có thể dễ dàng phát hiện đối phương có chỗ không thích hợp, nhưng bọn hắn đều đắm chìm trong suy nghĩ của mình, chỉ có Lương Thiên Hoa phát hiện.

“Lâm lão sư, ngươi khỏe không? Cùng… Lương Thiên Dục xảy ra chuyện gì sao?” Thời gian cơm trưa, Lương Thiên Hoa bưng khay đồ ăn chen đến bên cạnh Lâm Dật, nhìn hai người chán nản, gã cuối cùng nhịn không được mở miệng hỏi.

“…Ân.” Nghe được ba chữ “Lương Thiên Dục”, Lâm Dật hơi nhíu mi, chần chừ nhả ra một chữ, lại lần thứ hai rơi vào vô tận trầm tư, tay gắp lên cái gì ăn cũng không biết.

Nhìn Lâm Dật xúc cơm đổ vào bát súp, lại đem cá chưng nhúng vào bát tương, Lương Thiên Hoa cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, dứt khoát kéo bàn ăn của Lâm Dật sang một bên, một lần nữa gắp chút đồ ăn Lâm Dật thích, đặt xuống trước mặt hắn. Lương Thiên Hoa lo lắng dò xét hai mắt Lâm Dật, bộ mặt hắn ủ rũ, hai mắt thâm quầng, bày ra bộ dáng Lương Thiên Hoa cho tới bây giờ chưa từng thấy qua.

“Lâm lão sư, hai ngày nữa là lễ Giáng sinh, để ta mời ngươi ăn bữa cơm đi? Hai là ra ngoài shopping thay đổi tâm tình?” Lương Thiên Hoa đề nghị, Lâm Dật cũng không biết suy nghĩ cái gì, dừng một lát, liền ngơ ngơ ngẩn ngẩn ứng thanh “Ân…”

Nói đến cảm tình của Lương Thiên Hoa đối với Lâm Dật tuy không mãnh liệt bằng Lương Thiên Dục, nhưng nhiều ít cũng là yêu thích, thấy Lâm Dật đáp ứng, tâm cũng không nhịn được bay lên, càng thêm thương tiếc sờ sờ đầu Lâm Dật.

Ở cách đó không xa, Josi oán hận trừng mắt nhìn hướng Lâm Dật thần sắc mỏi mệt không chịu nổi, vô tình hừ mũi một cái. Nàng mới mặc kệ bộ dạng của tình địch ra sao…. A, tuy rằng lão sư như vậy nhiều ít đều do nàng động tay động chân.

Bên kia, Lương Thiên Dục phiền não đến thực nuốt không trôi, yên lặng quạnh quẽ ngồi một mình một góc. Ở trường học, để tránh cho người khác phát hiện quan hệ của bọn họ, Lương Thiên Dục cùng Lâm Dật vốn không thể ngồi cùng một chỗ ăn cơm. Y ảo não gục mặt xuống bàn, ngay cả Josi bưng cơm ngồi xếp bằng trước mặt cũng không phát hiện. Lương Thiên Dục trong lòng chỉ hiện lên thân ảnh ái nhân, nhưng hết lần này tới lần khác lại bị cái kì hạn bảy ngày kia đè lên. Y đè lại cái trán, tâm trạng buồn bực, không khí xung quanh cũng bị phủ một làn sương trắng trầm trọng.

Josi xúc một miếng cơm đưa lên miệng đồng thời nhìn hướng Lương Thiên Dục, cái người đang ngây ngốc nhìn không khí, phản ứng gì cũng không có. Tay cầm thìa của Josi vô lực hạ xuống, có vài phần khó sống, một Lương Thiên Dục tỏa sáng như bạch mã hoàng tử từ bao giờ lại trở nên không có tinh thần như thế?

Là… bởi vì nàng sao?

“Uy… Lương Thiên Dục! Hai ngày nữa là Giáng sinh, đi ra ngoài chơi với ta đi!” Josi tươi cười làm nũng hích tay Lương Thiên Dục. Mặc dù đối đãi với tình địch có thể vô tình, nhưng nhìn người mình thích không có tình thần như thế, Josi cũng không khỏi lo lắng.

A, Lương Thiên Dục đáy lòng cười nhạt, suýt quên là mình còn có một cái nhiệm vụ trọng yếu hạng nhất… chính là bồi vị đại tiểu thư an nhàn này chạy khắp nơi.

“Tùy tiện.” Không cự tuyệt cũng không có đáp ứng, được rồi… nhưng Josi coi như y đã đáp ứng.

Lễ Giáng sinh hôm đó, trên đường tràn ngập không khí vui vẻ, khắp quảng trường vang vọng thánh ca, ông già Noel xách theo một túi quà màu đỏ thật to, phát kẹo cho bọn nhỏ trên phố, làm mùa đông lạnh giá có thêm một tia ấm áp mặc cho những bông tuyết vẫn bay bay trong không trung. Trên đường cái, trước cửa hàng nào cũng bày một cây thông Noel cỡ lớn. Lễ Giáng sinh năm này vốn có thể là ngày lễ mừng thật vui của hai người, nhưng cố tình lại không được như ước muốn.

Bọn hắn là đang trốn tránh.

Sợ có được hạnh phúc liền không thể buông tay, sợ một bước rời đi sẽ không thể quay trở lại, đáng sợ nhất là cuộc đời còn lại của mình… không có đối phương.

Kỳ thật Lương Thiên Dục có thể dứt khoát cự tuyệt cuộc hôn nhân này, nhưng y biết rõ thủ đoạn của cha mình, ông ta tuyệt không có khả năng dễ dàng buông tha lão sư. Đồng dạng, Lâm Dật trừ bỏ muội muội đang đi học ở phía nam xa xôi thì không có cái gì vướng bận, nhưng Lương Thiên Dục là học sinh của hắn, lại là người thừa kế một tập đoàn lớn, không thể vì mối quan hệ với mình mà làm y bị người ta đàm tiếu.

Yêu càng sâu, lại càng sợ hãi bản thân mang rắc rối đến cho đối phương.

Là uy hiếp hay là cảnh cáo? Hắn không biết. Vừa nghĩ tới không biết là ai gửi ảnh chụp đến, tâm Lâm Dật liền cứng lại, sợ hãi càng thêm sâu.

“Lâm lão sư, trời lạnh quá, uống chút đồ uống nóng đi.” Lương Thiên Hoa săn sóc đưa lên một ly cà phê nóng còn bốc khói, làn sương trắng bốc lên làm hắn nhớ lại lúc Lương Thiên Dục thích đùa bỡn chui trong phòng kí túc xá của mình, a, lúc đó còn hun khói làm chuông báo động kêu ầm ĩ, thiếu chút nữa đem quản lý kí túc xá hù chết.

Nghĩ vậy, Lâm Dật nhịn không được buột miệng cười, trên gương mặt đã ba mươi tuổi lại vẫn hết sức trẻ trung thoáng hiện lên nét đáng yêu, Lương Thiên Hoa cười ảm đạm, người duy nhất có thể làm Lâm lão sư lộ ra vẻ mặt này… là Lương Thiên Dục.

“Đi thôi,” Lương Thiên Hoa chỉ hướng trong sân rộng, “Chúng ta đi ngồi cái kia.”

Lâm Dật gật gật đầu, mông lung nhìn bánh xe khổng lồ cao chọc trời ở phía xa xa đang chậm rãi quay.

“Vị tiểu thư này, trời đông lạnh ngươi chạy tới nơi này làm gì? Có lầm hay không?!”

Ở sạp bói bài Tarot “Tình yêu mùa giáng sinh” giữa quảng trường, người người tấp nập, xếp hàng đều là các đôi tình nhân, tay nằm lấy tay, mười ngón giao nhau, Josi hâm mộ nhìn bọn họ, Lương Thiên Dục ở một bên lại thấy phiền muốn chết!

Thiên a!!! Nguyên một buổi chiều bồi nàng đi chơi, đi ăn còn chưa đủ, bây giờ còn phải đứng xếp hàng trong gió rét đợi bói bài? Lương Thiên Dục trừng mắt nhìn đội ngũ kéo dài hơn mười mét trước mặt, nguyên bản buồn bực hiện tại biến thành nổi trận lôi đình. Tốt lắm, tức giận, nhiệt độ cơ thể lên càng cao, như vậy sẽ không lạnh…. Y đang làm cái gì? Trò tiêu khiển ngu ngốc!!!

Bất quá chỉ là thầy tướng số lừa tiểu hài tử mà thôi! Y còn không nghĩ tới sẽ giống vị đại tiểu thư Josi này nguyện ý đứng chờ!

“Lương Thiên Dục! Ngươi đã nói rồi, không thể đổi ý! Ngươi đã đáp ứng sẽ bồi ta cả ngày hôm nay!” Josi đúng lý hợp tình nói.

Lương Thiên Dục không trả lời, y đã nói thế lúc nào vậy? Sao y hoàn toàn không nhớ rõ?

Ngay tại lúc Lương Thiên Dục đang oán thầm, Josi vừa quay đầu lại, đột nhiên thật hưng phấn chỉ tay ra phía sau y kêu to, “Oa, là vòng quay khổng lồ! Ta muốn chơi!” Cùng người mình yêu ngồi trên vòng quay khổng lồ có thể nói là giấc mộng của mọi nữ sinh, thiên kim đại tiểu thư Josi cũng không ngoại lệ.

“Vòng quay khổng lồ?” Lương Thiên Dục nhíu mày, nhìn về phía bánh xe quay chậm rì rì kéo theo những hòm sắt nhỏ, ngô, không có hứng thú. Hơn nữa… vừa nghĩ tới nó liền sẽ nghĩ tới tên hỗn trướng Lương Thiên Hoa lần trước đối lão sư… Y nhẫn nhịn ý muốn văng ra lời thô tục, dưới đáy lòng thầm mắng một tiếng là tốt rồi.

Ai, bất quá lão sư… Hắn hiện tại ở chỗ kia? Hay là yên lặng ở nhà đợi mình? Hắn sao lại không gọi điện đến chứ? Bất quá… mình cũng không có cách nào… cùng hắn gặp mặt đi?

Nhớ hắn, nhưng không có cách nào đối mặt hắn… tại vì còn chưa giải quyết được việc đính hôn này.

“A a a… thích quá! Lương Thiên Dục, chúng ta đừng xem bói bài nữa, đi chơi vòng quay khổng lồ đi!” Josi đột nhiên thay đổi chủ ý, được rồi, không xem bói nữa thì tốt, nhưng Lương Thiên Dục nhìn một đội ngũ thật dài ở chỗ kia… không khỏi nản lòng hạ vai xuống.

Kia… một đôi thân ảnh quen thuộc, liền gần trong gang tấc.

Nhìn về phía những đốm sáng lấp lánh lóe lên trong đêm tối đen như mực, chính mình phảng phất như đang bay trên bầu trời thành phố, Lâm Dật chăm chú nhìn ngọn hải đăng nơi phương xa, bắt buộc chính mình chú ý đến một sự vật khác ngoài “Lương Thiên Dục”.

“Lâm lão sư, có thích không?” Lương Thiên Hoa đưa lên cốc cà phê nóng, sủng nịch nói.

“…Ân!” Lâm Dật gật gạt đầu, ít nhất ngữ khí không còn hữu khí vô lực.

Bánh xe cao chọc trời chỉ còn quay nửa vòng nữa là xong rồi, Lương Thiên Hoa khóe mắt liếc nhìn xuống bên dưới, rõ ràng nhìn thấy một đôi thân ảnh quen thuộc… Không, cũng không thể nói là đột nhiên, trong lòng gã luôn có một dự cảm, “hắn” cũng ở đây. Lương Thiên Hoa khóe miệng thoáng gợi lên một nét cười như có như không, đồng tử xanh như nước biển càng thêm quang mang âm trầm.

Bên kia, sau khi đợi nửa giờ, tiếp sau 3 nhóm người nữa là đến phiên bọn họ, Josi ở một bên hưng phấn vỗ tay chờ mong, ngay cả Lương Thiên Dục cũng nở nụ cười như được giải thoát.

Cách mặt đất chỉ còn ba thước.

“Ai nha… Lâm lão sư, khóe miệng ngươi giống như dính cái gì…” Lương Thiên Hoa săn sóc đứng lên, ngón cái bán ôm lấy má Lâm Dật, nhẹ tay mơn trớn, khoảng cách gần gũi thế này làm Lương Thiên Hoa dễ dàng nhìn thẳng vào song đồng trong suốt của Lâm Dật… Dưới ngón tay, đôi môi nhu thuận loáng ra hào quang hấp dẫn khó hiểu…

Lâm Dật chớp chớp mắt, vẫn còn chưa ý thức được nguy cơ sắp xảy ra!

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, càng ngày càng gần…

Kétttttt ― tiếng kim loại cọ xát chói tai vang lên, toa hành khách của Lương Thiên Hoa cùng Lâm Dật dừng lại, an ổn hạ xuống đất, cửa thủy tinh chậm rãi mở ra, cảnh tượng hai người đôi môi gần như dán sát đập thẳng vào mắt hai người chuẩn bị đi lên… đúng là Lương Thiên Dục cùng Josi.

“Lão sư!”

Đồng tử thu nhỏ lại, Lương Thiên Dục hai mắt bỗng dưng trừng lớn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.